Yêu làm chi để nhớ mong Yêu làm chi để nặng lòng vì duyên Yêu làm chi để muộn phiền Yêu làm chi để rối miền tâm tư Yêu rồi, trong cõi thực hư Vòng tay dịu vợi tưởng như thật gần .......................... Yêu làm chi... để một lần... Đắm chìm mộng mị, xác thân lụi tàn. ....................... Yêu làm chi, vướng đa mang???
Những tình huống bất ngờ của ngày Thiện nguyện đầu tiên trong năm 2009
"KIẾP SAU XIN CHỚ LÀM NGƯỜI!" ( Mang mạng Thiên Hà Thủy)
Nếu có kiếp sau, tôi xin ông Trời đừng cho tôi mang Mạng Thiên Hà Thủy nữa. Đi đến đâu mưa đến đó! Ngày tôi và sư cô Huế lên đường, mưa như trút. Từ Tam Quan - Bình Định cho đến Quảng Nam mưa xối xả, nước tràn qua cả mặt đường quốc lộ 1. Có những đoạn xe đi như chìm dần trong nước. Cha mẹ ơi! Mưa kiểu này chết dân hết rồi còn gì?
"CHỌN MẶT GỬI VÀNG" ( Hóa ra "Tốt mã rã đám") Đến Vĩnh Điện thì 2 thầy trò phải xuống xe để đón xe ôm đi về vùng núi Đại Lộc Sư cô Huế chọn 2 anh xe ôm, tôi xen vào: " Sư Cô ơi! Chọn anh nào "đẹp trai, khỏe mạnh" chứ đoạn đường hơn 80 km đi về thế này con sợ lắm..." Và thế là 2 anh Xe ôm phong độ được chọn sau khi ngã giá với số tiền là 400 ngàn.
Đoạn đường xấu ngoài sức tưởng tượng của tôi, tôi "dịu dàng" nói với anh xe ôm:" ANh ơi! Em bị bệnh tim anh đi chậm chậm chứ thế này em sợ lắm! Tôi lầm bầm trong miệng :" Sư cô ơi! Mình tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa rùi... Cha này say quá. Hôm nay Tết Tây mà, chả uống chắc nhiều rùi. Hic hic"
Anh xe ôm này ác thiệt, nhìn cũng đẹp trai chứ bộ... Chả chạy sao mà phát sợ, tôi thấy một quãng đường đầy nước trước mặt, chưa kịp lấy bình tĩnh thì xe đã loạng choạng và bánh trước bị xìa vào hố cát trước mặt... Thế là cả 2 anh em ướt như chuột. Quần áo, hành lý tôi mang theo đều ướt sạch. Hú hồn, cái túi cơm nắm Sư cô Huế giữ chứ nếu không kỳ này tôi chết chắc vì đói! Lạy trời, từ nay không mê anh xe ôm nào đẹp trai nữa...
SƯ CÔ HUẾ CÒN QUÁ YÊU ĐỜI! Lúc ngồi trên xe, Sư cô thầm thì với tôi:" Con ơi! Đi xe ôm đừng có nói mình mang tiền theo nhé! Lỡ nó tưởng tiền nhiều nó giết thì tiếc lắm... Mạng mình đổi có 8 triệu uổng quá! Trời à, nghe đến đây tôi cười muốn vỡ cả bụng. Không ngờ Sư Cô mình nhát thiệt... Nhưng mình còn nhát hơn, thôi con giao tiền cho Sư Côgiữ dùm nè...Con cũng sợ lắm! CHÙM ẢNH THỰC HIỆN TRONG NGÀY. Mưa trắng xóa cả một vùng trời! (Ảnh chụp từ trên xe) Giấy bàn giao tiền của Chị Vietly, anh BT và chị Kim Loan Xã Đại Lãnh - Đại Lộc ( HM đánh sai địa chỉ)
Sư Cô và tôi đã mặc áo mưa nghiêm chỉnh chuẩn bị xuống xe đê vè vùng núi Đại Lãnh - Đại Lộc - Quảng Nam
Cuộc hành trình trong mưa đã làm tôi mệt nhừ vì lạnh và đói nhưng khi đến được túp lều của chị Liễu, nhìn thấy nụ cười của 2 dì cháu, dường như nỗi mệt nhọc ấy tan biến đi.
Không dàn dựng, không sắp xếp. Tôi đã chụp được túp lều mà chị Liễu đã sống trong bao năm qua! Hai dì cháu và chiếc xe lăn rách nát! Có anh chị nào biết ai có hoặc thừa một chiếc xe lăn, làm ơn chỉ dùm! Chị ruột chị Liễu, đại diện gia đình và chính quyền nhận tiền từ Sư Cô Huế! Tôi bị hạ đường huyết vì đói, Sư cô Huế cứu đói tôi bằng cơm mang từ Quy Nhơn ra! Nhìn đống gạch ngổn ngang, Sư cô và tôi yên tâm phần nào chuyện chị Liễu sẽ có một mái ấm trước Tết Nguyên Đán!
Sau cuộc hành trình, tưởng chừng tôi không cầm nổi cái điện thoại để nhắn tin cho ai, hơn 4 tiếng đồng hồ ngồi xe ôm, xong việc lại xe ôm về đến nhà Tiểu Yến, tôi không còn là một HM nhanh nhẹn mà thay vào đó là một con người như không còn một chút sinh lực nào... Lạy trời, lúc này mà không có Tiểu Yến thì tôi sẽ ra sao? Thế mới biết rằng, bạn bè là nơi cho tôi dựa dẫm... Nhất là vào lúc này!
Chiếc cầu nối Hà My đã hoàn thành sứ mệnh, thay mặt chị Liễu xin tri ân tấm lòng của chị Vietly, Bloger BT, Bloger Kim Loan. Trân trọng
Tết Dương Lịch đã về, ai ai cũng vui say và ai ai cũng có it nhiều kỷ niệm của những ngày đầu năm này! Gửi về mọi người Entry vui này trước lúc tôi đi Quảng Nam cùng sư Cô Huế! Cầu chúc cho mọi người ở nhà Vạn sự an vui!
Nào ta cùng hát đi em Reo vang tình khúc ru êm... dịu dàng
Anh ơi! Anh hãy cưới nàng Cho em hát kiếm chỉ vàng lận lưng
Hôm nay chủ nhậu tưng bừng Ta nằm bên cạnh, mịt mùng hơi bia Để rồi "say ké" người kia Chạy vào "vê đúp" (wc) mà tia cho rồi...
Chủ say, chủ chẳng có ngồi! Ta say ta cứ bồi hồi mình ta Mèo kia lúc nãy hát ca Giờ sao nằm xuội kêu la... ời ời Tết Tây ông chủ tơi bời Ngủ ngoài hè, để ta ngơi trên giường Nhìn kìa... Mèo thật thảm thương! Chỉ bao nhiêu đó ra đường rồi sao??? Còn tôi chẳng biết đường nào Mới một ly đã ngã nhào (ra) ban công... HM
Các anh, chị, em thương yêu của Hà My! Thời tiết thật không thuận lợi cho Hà My. Ngày mai HM và sư cô Huế sẽ ra Quảng Nam mang theo hành trang là những tấm lòng nhân ái giúp cho chị Liễu có được 1 mái ấm trước Tết Nguyên Đán. Vì vậy, HM sẽ không có nhà để sang nhà các anh chị chúc mừng năm mới được. Nhân đây! HM xin được cầu ơn trên gia hộ cho tất cả mọi người trên cuộc đời này có được những ngày sống vui, yên ả và AN LÀNH. Thương yêu! HM Đêm Đông - Ng, Văn Thương Thể hiện: HM ( Cây nhà lá vườn)
Cuối năm nhiều tiệc nên say Về nhà với vợ lăn quay ra sàn Vợ "iu" nào dám phàn nàn Ổng say, ổng đánh ra đàng là toi! Bà con nào tới đây coi Góp vô 1 tiếng cho tôi được nhờ Đêm nay không ngủ làm thơ Nhớ người say rượu ngủ mơ sau nhà Nghe quanh có tiếng "Chim ca" Vợ ơi! Say quá! Đừng la... Anh buồn... Chồng mình ... Say thật dễ thương!.... HM
Vậy là tôi đã không thất hứa sau khi nhận được sự giúp đỡ của 3 anh chị gửi tiền về cho tôi mang ra Quảng Nam phụ giúp với chính quyền xã hoàn thành một mái ấm nho nhỏ cho chị Liễu. Người phụ nữ bị liệt và 1 cháu trai duy nhất 16 tuổi bị bệnh đao. Hình ảnh cháu đẩy dì trên chiếc xe lăn đi nhận quà của chị Việt Ly gửi về đã ám ảnh mãi trong tôi một niềm thương day dứt! Lời tri ân gửi đến 3 người đã tình nguyện giúp cho Hà My hoàn thành tâm nguyện với 1 lời hứa! 1 - Chị Việt Ly Nguyễn hiện ở Mỹ nhưng đã email cho tôi sau khi nghe tôi trình bày cụ thể tình hình của chị Liễu chị đã đồng ý gửi về giúp với số tiền là 3 triệu đồng. 2 - Một Bloger ( sống tại VN) sau khi nghe tôi trình bày, cảm thương cho hoàn cảnh của chị Liễu đã và đang sống trong cảnh thật lạnh lẽo với mùa Đông khắc nghiệt này và anh đã gửi về cho tôi 3 triệu đồng để phụ giúp hoàn thành mái ấm! 3 -Bloger Võ Thị Kim Loan đã làm cho tôi bất ngờ khi chị chủ động gọi điện và hỏi rằng: " Kinh phí đâu mà Hà My lại có để đi làm thiện nguyện suốt cả năm nay the...?" Tôi trả lời: " Tôi chỉ là chiếc cầu nối và mọi sự giúp đỡ của chị Việt Ly hay của các anh chị trên vnweblog này tôi đều chuyển qua cho Sư Cô Huế hết, mọi chứng từ mua hàng đều có số điện thoại và chữ ký của Sư Cô Huế!......" Loan chủ động nói cho Loan đóng góp một triệu để cho Hà My đi thiện nguyện đợt này... Đang "buồn ngủ gặp chiếu hoa", tôi trình bày với Loan chuyện của chị Liễu và có nhờ Loan ở Huế có bạn bè nào khá khá xin cho Hà My một triệu nữa là đủ xây cho chị Liễu một mái ấm. Sau khi nghe như thế, Loan nói rằng Loan cũng ngại "xin" và vì thế Loan sẵn sàng đóng góp cho chương trình này của tôi với số tiền là 2 triệu. Chính quyền xã đã hứa trước mặt tôi và 2 Sư Cô Huế, sư cô Tấn là Chính quyền sẽ cho chị Liễu 7 triệu và bây giờ với sự giúp đỡ của 3 anh chị trên đây với tổng số tiền là 15 triệu cũng tạm đủ xây tường gạch và lợp mái tol. Tôi viết lên những dòng chữ này với một tâm trạng mãn nguyện và hạnh phúc. Cảm ơn đời, cảm ơn vnweblogs đã cho tôi có được những người bạn cùng chung một tấm lòng yêu đời, yêu người! Thay mặt cho chị Liễu, tôi xin cảm ơn tấm lòng của chị Việt Ly, anh Bloger YZ và bloger Võ Thị Kim Loan. Chi tiết của chuyến đi Quảng Nam lần này tôi sẽ tường thuật kỹ hơn sau khi về Quy Nhơn Rất mong bà con Vnweblogs chia sẻ niềm vui này cùng với Hà My và chị Liễu.
Xuân về qua ngõ nhà em Tím chiều lạc lối cỏ mềm ai qua Gió trời vọng tiếng chim ca Chiều ơi! Ngày cũ trôi xa bến nào? Xuân về đếm tuổi - khuyết - hao? Trần gian giăng rộng... lối naoAnh về? HM
Noel này em không có anh Giọt nước mắt pha ngàn nỗi nhớ Rét đầu đông trong từng hơi thở Giữa đời thường hoài niệm chẳng phôi phai Noel buồn Em gửi đến ngày mai Hờn dỗi đong đầy say... lời ân ái Em như trẻ lại của một thời con gái! Yêu... Nhớ.... dặt dìu, hò hẹn... đợi mong Noel buồn, trong con gió chiều đông Thổi vào hồn em dòng thơ lạc điệu Sao se sắt Một nỗi niềm khó hiểu Gió lạc mùa đoản khúc ru êm? Noel này, em nuốt trọn hồn đêm Tiếng ai vọng về Giữa trời khuya lạc lối! Trong chơi vơi.... vẫy vùng Đêm tối Hồn tìm về Ký ức một lần yêu Giữa đất trời, mình có được bao nhiêu? HM - 08
1- Đã có những chiều tôi lang thang một mình trên bãi biển mênh mông, con đường nơi xa dường như ngắn lại, biển dường như rộng lớn và trời dường như bao la hơn. Tôi nhỏ bé và dại khờ trước biển. Vạn vật đổi màu... Cuộc đời tôi cũng đổi màu theo nhịp thời gian ấy! Chỉ muốn ngồi một mình để... KHÓC!
2 - Đã có những đêm dài tôi trắng đêm với những ưu tư, sầu muộn. Nhìn lên cái trần nhà trắng toát kia mà tự kiểm điểm lại bản thân mình. Giấc ngủ không đến được... Cứ trăn trở hoài một ý nghĩ cuồng điên. Chai rượu đầu giường là bạn của tôi lúc này... Đưa lên miệng... cứ thế mà uống. Rượu vào đến khúc ruột nào, cồn cào đến đâu mình đều biết hết, cứ như ai cầm khúc củi hừng hực mà dí vào đoạn ruột đau ấy. Bỏng cả tâm hồn, cháy cả ruột gan, để rồi... SAY
3 - Đã có một lần tôi bước mãi không qua cái sĩ diện mà người đời thường để ý. Tự hỏi mình, hỏi đời, hỏi người: Đời người chết mấy lần mà sợ, rồi có tránh được cái chết không? Và thế là... Nhưng sợi dây điện ấy vẫn không thể làm tôi chết được dẫu vết hằn trên cổ rát sâu cả 1 tháng trời... Bây giờ nghĩ lại thấy mình... DẠI
4 - " Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng.... Để gió cuốn đi..." Tôi đã từng sống và đã từng là chiếc cầu nối mang tình người đến với những vùng xa xôi. Ước sao đời có thêm một tấm lòng rộng mở, người có thêm một chút yêu thương... Cầu mong cho mọi người đến với nhau, giúp nhau để rồi giữa mênh mông này ta thấy đời còn một chút ý nghĩa mà sống... VUI
6 - Tình yêu là một liều thuốc làm cho con người ta sống tốt hơn, yêu đời hơn. Tôi đã quay về với những niềm vui nho nhỏ, chờ đợi từng tin nhắn, chờ đợi từng cú phone và cứ chờ đợi... chờ đợi... Để được yêu thương, được nhìn đất trời bằng màu hồng của tuổi trẻ dẫu biết rằng đã quá nửa đời người mà vẫn thấy mình còn được... YÊU
7- Niềm vui không bao giờ tự đến, con người đến với nhau từ cái thế giới ảo này thật tình cờ nhưng lại đến với nhau bằng những niềm tin yêu rất thật nếu như mọi người chúng mình sống chan hòa, yêu thương và quan tâm chia sẻ với nhau. Tôi đã nhận được tình cảm từ đây thật nhiều... thật nhiều... HẠNH PHÚC
8 - Ngày của mình, viết tự khúc cho mình, xin gửi vào đây lời cảm ơn, lời thương yêu nồng nàn nhất đến với các anh chị em làng vnweblogs này. Xin được cầu nguyện cho mọi người luôn gặp điều lành trong cuộc sống hiện tại để được... THƯƠNG YÊU!
"và... bi giờ" ( chụp tại nhà) HM
Ghé thăm Đà Nẵng vào chiều nay, Tiểu Yến xem Entry này xong, để tôi ở nhà một mình lặng lẽ ra ngoài mua 1 cái bánh kem và 1 bữa ăn rất đơn giản nhưng thật hấp dẫn... Làm cho tôi vui mà rưng rưng nước mắt vì xúc động. Chùm ảnh nóng mới thực hiện cách đây 15 phút.
Mình tuổi con Dê mà Tiểu Yến tưởng nhầm tuổi con Chim. Hai chị em bên chiếc bánh sinh nhật Chị năm nay 42 tuổi sao Tiểu Yến cắm nến 24 tuổi hè?
Chúng tôi đã cùng ngồi bên ly cà phê Giang Châu vào mỗi sáng khi ở Quảng Trị. Tình cảm của các anh Quảng Trị đã để lại trong lòng mỗi chúng tôi thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Bài thơ tôi viết dưới đây như một lời tự sự, luôn mang tình cảm của các anh về quê hương Bình Định xa xôi.
BÀI THƠ TẠI CÀ PHÊ GIANG CHÂU QUÁN.
Giọt mưa đêm thấm đẫm tình người Trong hoang vắng em thương lời tạm biệt Quảng Trị ơi! Có những điều chưa biết Em đến rồi, giờ hát khúc biệt ly
Mưa làm chi cho lưu luyến người đi Trời nhòa nhạt nước mắt người ở lại? Trong mông mênh gió ôm lời ru dại Dặm đường xa, xa ngái một miền xa
Giọt cà phê hay ngàn giọt thiết tha Lời tạm biệt ngọt ngào trong cái đắng Giang Châu ơi! Giữa khoảng trời im vắng Lá xanh màu hy vọng ở ngày mai
Giọt đắng này em xin được chia hai Giữ một nửa mang vê vùng thương nhớ Ôm kỷ niệm trong tim và hơi thở Đất quê Cha một thuở hào hùng
Em đi đây, dẫu bước có ngập ngừng Ngày Quảng Trị bao niềm tin yêu mới Nắm tay em xin anh đừng quá vội Để ngọt ngào nghe khúc hát chia tay.
Quảng Trị 1g 48 phut ngày 17-12
Chị Ái Liên và cô giáo Moon Quảng Trị
Chị Ngọc Dung và Hà My
Chị Mỹ Anh và chị Ái Liên Hà My đang ngồi chờ anh Giang Châu quán trả tiền nhuận bút bài thơ. He he
Về với mảnh đất hào hùng, về với nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn nơi đang ủ ấm những hương hồn của các anh đã vì tổ quốc mà anh dũng hy sinh, về với chiếc cầu Hiền Lương, nơi chia cắt hai miền Tổ quốc của những ngày ác liệt.... Chúng tôi, những người con đất võ đã được các anh chị Bloger Trúc Sơn Trang dành thời gian, tình cảm trong những ngày về thăm Quảng Trị. Sau đây là chùm ảnh của chúng tôi vừa thực hiện hôm qua. Nhà khánh tiết tại nghĩa trang LSTS Về thăm các anh ( Anh Đức Tiên- Hà My) Dâng hoa Bên cầu Hiền Lương
Trước nhà Khánh tiếtt
Dâng hương "Thắp một nén hương cho người nằm xuống"
Vợ chồng chị Mỹ Anh Hạt tiêu Quảng Trị, nồng ấm nghĩa tình
Con kính tặng Ni Sư Thích Nữ Như Minh ( Trụ trì chùa Tây Linh - Huế) Hà My
Ni Sư Như Minh ( Trụ trì chùa Tây Linh- Huế )
Hôm nay về Tây Linh Được gặp người hạnh nguyện Cả đời làm việc thiện Mang hạnh phúc cho người
Trong như nắng trên trời Dưới ngàn hoa tươi sắc Người mãi là ánh sáng Rọi khắp miền yêu thương
Chẳng quản ngại gió sương Người tìm về vùng lũ Như vầng dương hội tụ Thắp cho đời niềm tin.
Nay con về Tây Linh Nghe tình người rộng mở Người cho con thấu tỏ Nỗi nhọc nhằn nơi xa
Người mang cả ngàn hoa Mang hương thơm bất tận Thổi vào vùng lận đận Tan đi mảnh cơ hàn.
HM
Đoàn Thiện nguyện tại Nam Đông - Huế ( Tài trợ : Chị Việt Ly Nguyễn - Người đeo kính đen) HM "lẩm bẩm": Một gạo, hai mì, hai xì dầu, hai muối, hai bánh, một kẹo... ( Hà My giống đi buôn quá)
Người dân tộc mình cũng thích ăn Mì chay đó nha..... Ảnh Hà My
Ba ơi! Vậy là đã tròn 12 năm Ba đã rời xa nhân thế, về nơi xa xăm lạnh lẽo, cõi tạm này Ba đã không màng. Một mình một bóng trong Nam, ba cô đơn lắm phải không Ba? 12 năm trời con vẫn muốn ôm mãi vành khăn trắng trong tim. Hình ảnh ba còn in đậm trong ký ức của con. Ba đã ra đi thật bất ngờ và con chưa một ngày trả hiếu nên giờ đây lòng con luôn nặng trĩu. Chưa một ngày con trả hiếu cho Ba, Vậy mà ngày mai đây, ngày giỗ ba con vẫn không làm sao để vào tận nơi Ba nằm thắp cho Ba nén hương, ngồi bên mộ ba cho Ba đỡ tủi thân vì trong này Ba chỉ một mình cô đơn lạnh lẽo quá.... Mấy thằng nhóc nhà mình cứ nghĩ hễ mâm cao cỗ đầy là đủ, là thiên hạ thấy như vậy sẽ cho là gia đình mình cúng giỗ Ba thật linh đình, chu đáo. Con thì không nghĩ vậy.... Con khác với chúng nó. Ngày còn thơ, con ở với ngoại. Nhà mình không đủ sống, ngoài việc đồng áng, ban đêm ba phải đi đập tường cho người ta xây nhà để kiếm tiền thêm. Bức tường đổ thình lình ba không kịp chạy, đè cả nửa thân người dưới của Ba, nghe Má nói lại mà con đâu có về quê được để nuôi Ba nằm bệnh viện ngày nào đâu, dù lúc ấy có thể con chỉ giúp má đổ cho ba bô nước tiểu hay giặt khăn mà lau người cho ba. Cả đời làm người còn lại con ray rứt khôn nguôi. Tròn 12 năm phải không Ba, con vẫn không thể quên cái DẤU DÉP CỦA BA, những cái trứng vịt mà ba đã phải chịu lạnh tê người để tìm về cho tụi con có thêm cái mà ăn trong mùa đông giá rét. Vất vả vì mưu sinh, buồn rầu vì thời thế thay đổi. Ba cũng cố mà sống tốt cho chúng con tự hào mình có một người Cha hết mực vì gia đình. Những nhành hoa xoan tìm ngắt ba hái cho con và em Thúy chơi giờ vẫn còn trong tiềm thức... Những trận đòn Ba đánh chúng con vì cái tội không biết bơi mà trưa nào cũng lén ba má đi tắm sông giờ đây đã quá nửa đời người con vẫn còn cảm thấy đau.... Đau là vì đã không nghe lời Ba dạy. ..... Nhiều lắm, có phải không Ba? Giỗ Ba, giờ chỉ là hình thức. Vẫn không thể tránh được những ưu phiền trong tâm con. Nước mắt con bây giờ nhòe nhoẹt cả tâm can vẫn không thể quên được những ngày mình còn gọi được hai tiếng: Ba ơi!
HM
KHÓC BA ( Thương tặng chị Hà My )
Chẳng thể quay về từ nơi yêu thương trái tim con vụn vỡ hoa xoan tím giấc mơ con một thủa dấu dép ngày nào trong tiềm thức Ba đi con nơi đây chẳng thể trở về khăn tang trắng mười hai năm quoặn thắt con bé nhỏ giữa tốt cùng đau thắt Ba một mình... Ba có lạnh không Ba ? ngày Ba đi ... con lạc bước nơi xa cuộc nhân thế mịt mù như sương khói giọt nước mắt ngẹn ngào thay lời nói trong tột cùng thương nhớ gọi... Ba ơi !!! LẠI ĐỨC TRUNG
CHA 2 Lúa tặng HM Cha đi mấy chục năm qua Ngồi hong nỗi nhớ...xót xa...đợi chờ Ngọn đèn đỏ quạch giấc mơ Đổ loang xuống những dại khờ tuổi con Tiếng gà lạc giọng cuối thôn Mẹ thức không cạn nỗi buồn chiến tranh Đêm nay cơn gió giật mành 2 Lúa
Ảnh: Mỹ Duyên Dằn lòng đừng...vướng đa mang Để cho tình vận, úa vàng xác thân Dặn lòng giữa cõi nhân gian Hãy làm ngơ chốn ái ân cõi tình Dặn lòng hãy chỉ... một mình Đừng yêu... đừng vấn vương hình bóng ai Một này... Với một là hai Yêu làm chi để đọa đày cái duyên Bến sông chỉ một con thuyền Đò đầy lỡ nhịp, nửa miền trôi xa... Hà My
Theo chân CLB sáng tác trẻ Hội văn học nghệ thuật tỉnh Bình Định và CLB văn nghệ trẻ của trường Đại học Sư phạm Quy Nhơn, tôi có dịp được về với dòng sông Gò Bồi, về thăm nhà lưu niệm của nhà thơ Xuân Diệu, một nhà thơ lớn của Việt Nam nói chung và của Bình Định nói riêng. Sau đây là chùm ảnh của buổi dã ngoại trước ngày giỗ của nhà thơ. Hà My xin phép được post lên đây để các anh chị em làng mình chia sẻ
Bài thơ của Lại Đức Trung (sinh viên ĐH Quy Nhơn) Đọc tại buổi sinh hoạt
NHỚ XUÂN DIỆU
Vương vấn chiều mưa ghé Gò Bồi Miên man nhìn sóng tháng năm trôi Nhớ chàng thi si mây vương tóc Vương vấn chiều mưa...ghé Gò Bồi .
Lại Đức Trung.
Ảnh chụp tại nhà lưu niệm. Câu lạc bộ văn nghệ trẻ trường ĐHSP Quy Nhơn cùng Hà My
Các nhà thơ Đào Quý Thạnh, Nguyễn Thanh Xuân và Lê Bá Duy đang tham quan nhà lưu niệm
Thanh Xuân, làm "Em xi" trước ống kính của VTV 1. " Oách chưa?" Bloger Hà My "tác nghiệp" "rình" phóng viên VTV1 cũng đang tác nghiệp.
Bloger Lê Bá Duy đọc bài :" Nhớ Xuân Diệu"
Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Bình Định Nguyễn Thanh Mừng đọc bài:" Đêm ngủ ở Tuy Phước của XD"
Thắp hương
HM "Xí xọn"
Bên sông Gò Bồi, nơi chứa đầy kỷ niệm một thời của nhà thơ.
Bức ảnh toàn đoàn BĐ và các phóng viên VTV 1 nhiếp ảnh gia Duy Quyên đang giữ nên HM không thể có để post lên, mong mọi người thông cảm.
Ngày nghỉ bình yên đến với mọi người bằng những câu chuyện cười dễ thương nhưng có thật 100%
Chị RuBy và Mẹ
Mấy ngày đau nằm một chỗ, chị gái ra thăm nên tôi cũng đỡ buồn. Đêm hai chị em vừa nằm kể chuyện ngày xưa, ngày nay, vừa coi ti vi. Đến đoạn quảng cáo Mì tôm giữa tập phim truyện Việt Nam chị bỗng cười rú lên. Tôi không hiểu chuyện gì... " Gì dzậy cha?" Tôi thường xưng hô với những người mà tôi yêu quý bằng "cha", cả Mỹ Duyên tôi cũng thường gọi như vậy. Chị Ru By tôi vừa cười vừa kể: Cách đây không lâu chị đến thu tiền bánh tráng tại một cửa hàng tạp hóa ( chị tôi ở vùng núi Sơn Thành - Phú Yên) Đang ngồi chờ bà chủ kiểm hàng, bỗng nhiên có một người phụ nữ xăng xái bước vào quán. Chị ta quẳng mấy gói mì tôm lên bàn, chỗ chị Ruby tôi ngồi rồi cất cao giọng "lảnh lót" mà rằng: " Rõ ràng tui thấy trên ti quy ( ti vi) ngừ ta chiếu trong tô mì tơm (tôm) có 3 con tôm, quới ( với) lại 1 cái đùi gà. Sao tui mua dìa, giờ chớ (chế) ra tô không thấy con tơm hay đùi gà gì dzẫy. Ai chịu???........................( Nguyên văn) Bà chủ cửa hàng và chị Ru By tôi ngớ người ra một hồi rồi mới hiểu. Vừa cười vừa thương cho người phụ nữ nhà quê, chất phác kia. Câu chuyện thật khó tin nhưng đấy là sự thật... Công nghệ Quảng cáo thật ... Mời các anh chị "bình loạn cuối từng...." HM
Đây là thế giới ảo, em đừng tin vào thế giới ảo này làm gì... Lời anh nói tôi vẫn nhớ mãi nhưng thật ra tôi vẫn có cách nghĩ riêng của mình... Mình sống ảo tất mình sẽ nhận ảo, thế thôi!
Cuộc sống với muôn vàn khó khăn có những lúc mình tưởng chừng không vượt qua được vậy mà khi trải lòng lên trang viết này mình vẫn nhận được ở đây những tình cảm yêu thương, san sẻ.
Đồng ý với anh là trong muôn vàn comments kia cũng có một vài comments lấy lệ, xã giao nhưng phần lớn còn lại họ đều là những con người yêu văn, thơ...yêu cuộc sống và yêu đời... yêu người.
Có những comments làm cho người đọc cười ra nước mắt, mọi buồn phiền tan biến dần đi. Có những comments làm ta ngồi khóc nức nở đó là sự chia sẻ nỗi buồn cho lòng người mình nhẹ đi chút ít, cảm thấy như mình được vỗ về dù chỉ là những con chữ...
Và... Cũng có những comments làm cho người thân của chủ nhà hiểu lầm và những trường hợp này cũng có khi cười ra nước mắt.
Mà cũng thật là hay, xa nhau ngàn ngàn km... Chẳng biết mặt nhau mà chỉ qua những bài viết tâm tư, trải lòng... Chúng mình lại thân nhau như thể bạn bè lâu ngày rồi vậy. Bởi vậy, những comments dần dần xuất hiện cùng những cụm từ thật đáng yêu gần gũi tạo cho người "ngoại đạo" không thể biết được sự tình bên trong những cái còm kia nói gì.....
Người không có blogs đọc còm: " Anh ơi....." "Em ơi!..." "Chị iu............." "Em yêu dấu!" Nghe sao mà ngọt ngào dữ vậy trời? Hoặc là: " Em vừa sang nhà anh về đã thấy anh ở nhà em....." " Anh à, em sang thăm anh mà anh đi mô không có nhà?..."
Trời à... một ngày người yêu đọc mấy cái còm như thế hóa ra mình đi sang nhà mấy "ông anh" chơi hoài sao? ( Bị ghen là cái chắc)
Rồi nữa nè: " Sang nhà anh ngay nhé! ...." Hay " Em thân yêu...." ( Bọ Vinh) Nhiều, nhiều lắm. Hồi xưa chị Mỹ Anh chưa chơi blogs đọc comment của chị Ngọc Yến : "Chị vừa ở nhà Hà My về....................." Và thế là một cuộc điện thoại tốc hành: My ơi! Chị Ngọc Yến ở Quy Nhơn với mình à.... Lạy chúa, nhà ở đây là nhà blogs đó chị ui.... He he... Người yêu nào chịu nổi khi đọc những comments kia nếu như không chơi blogs. Mà đã chơi blogs rồi, cái tình thân thương ấy rồi cũng sẽ lan tỏa nhanh đến với những ai sắp sửa bước vào làng.
Tôi tin như vậy và tôi cũng mong những "anh chàng" " cô nàng" " ngoại đạo" hiểu rằng tình cảm trên vnweblogs này đáng yêu lắm... Hãy cùng nhau chia sẻ những thương yêu dù chỉ bằng những con chữ vô tri nhưng được viết ra từ suy nghĩ của những tấm lòng thân thiện, yêu đời.... Yêu người. HM
COMMENTS THÚ VỊ VÀ THẬT 100%
Hà My viết góp ý quớ Thanh Xuân rằng:
06/12/2008, at 12:34
Mấy cái "sự cố" trên mạng này cũng chưa ăn thua gì đâu. Đã vậy tui kể luôn cái chuyện "tin nhắn" cho thiên hạ... "khiếp" luôn! Đây là những tin nhắn "qua lại" trong một lần HM rủ tui đi uống cà-phê: _ Anh ra chưa? Nhanh lên! _ Chưa ra ngay được... Còn "căng" lắm! ( ý nói về công việc ) _ Sao lâu vậy? Mệt ghê! ........ _ Anh ra rồi đó. Em ra đi! _ Dạ... Em ra liền... Chờ em mặc đồ đã... Ui, trời đất ơi! May mà HM chỉ "một mình", còn "nhà tôi" thì ... không xài di động... HÚ HỒN! *** Anh Thanh Xuân à... Anh vừa phải thôi nhen, đọc cái còm này tui cười đau cả ruột khỏi nói chuyện ngủ trưa nữa rồi. Cái còm này của anh giết tui rùi, người iu lại được dịp chọc nữa rùi. Đúng là anh, từ nay khỏi mời uống cà phê nữa luôn. He he
CƯỜI CÁI COI!!! Mời người ghé lại đây chơi Chục thang thuốc bổ chỉ mười đô thôi!!!
Trần Bình vừa nói với tôi Vợ anh nay mới "lên ngôi" trong nhà Anh đây vốn tính thật thà Vợ là bá chủ, anh là con dân.
Còn đây bác sĩ Minh Quang Miệng cười chúm chím hồn đang nghĩ gì? Bốn lăm.... Đang tuổi "xuân thì" Suốt đời áo trắng lòng vì bệnh nhân
Trần Bình đang nghía nàng nào? Nguyễn Hoàn rạng rỡ nghêu ngao hát cười Cuộc đời ơi hỡi cuộc đời Có ta có bạn, thêm lời yêu ai???
Mời bà con ghé lại đây Thanh Xuân, Thanh Tịnh tràn đầy "sức trai" Cười sao chẳng thấy đường dài Khổ hai con mắt, nhìn ai chẳng tường
Và đây hai chị "dễ thương" Đang mùa thu hoạch lên đường thăm anh ( anh Tờ bệnh tim) Nguyện cho cây trái ngọt lành Nụ cười gửi gắm, trời xanh tình người.
Xin mời các anh chị cập nhật thêm những nụ cười "được mùa"
Kính thưa bà con: Bà con nào có ảnh " nụ cười được mùa" của các anh chị bloger xin cập nhật thêm vào đây! Có trao giải cho nụ cười ấn tượng nhất, phần thưởng sẽ là một nụ hôn ngọt ngào nhất. Trân trọng kính báo
Trượt dài niệm khúc mưa ru Tìm trong hoài vọng, thiên thu mãi tìm Tương tư dội ngược vào tim Xóa mờ nhân ảnh bóng chìm hương phai Tưởng rằng mình của riêng ai Ngờ đâu giấc mộng gối tay thở dài Giật mình một cánh chim bay Triệu, trăm... nỗi nhớ lung lay... kiếp người Biệt - ly, ly - biệt, khóc - cười Ta - người ... Duyên - nợ, một đời ... lạc nhau.
Đêm trắng, 30- 11 HM
TA & EM-
Họa theo bài "Đêm trắng" của HM
Văn Thắng
Trắng đêm nghe gió hát ru, Chông chênh nỗi nhớ vàng thu mãi tìm, Không gian rộng mở trong tim, In sâu dáng nguyệt lặng chìm không phai, Bây giờ ta có không ai, Đêm về yên giấc gối tay mộng dài, Mơ màng theo gió mây bay, Thả hồn thương cảm đi xây tình người, Nhớ ai- Ai nhớ- Vui cười, Ta - em... Thơ - Nguyệt không rời xa nhau. Văn Thắng
Cầm trên tay tờ vé trúng đặc biệt tôi không tin vào mắt mình nữa
Nụ cười của tôi khi trúng đặc biệt. ( Ảnh Hà Nguyên)
Đang cà phê với anh Thanh Xuân, câu chuyện rôm rả quanh đề tài Bánh xèo Bình Định của tôi sắp được đăng báo. Cậu bé bán vé số chừng 16 tuổi lăng xăng đến chỗ tôi ngồi, khẩn khoản... Cô ơi!...
Tôi rất thường xuyên mua "ủng hộ" cho các cháu dù chỉ là một tờ để gọi là... Và cũng biết đâu được... Mình sẽ trúng
Hôm nay cũng vậy Trước khi mua tôi thường dò lại tờ cũ...
Trời à... Tôi không tin vào mắt mình nữa. Dòng số đặc biệt nhảy múa trước mắt tôi. Tôi dụi mắt để xem lại cho thật kỹ, rồi lại nhờ anh Thanh Xuân xem lại có đúng không?
Tôi hét lên... " Quớ anh Xuân ơi!!! Hà My trúng số rùi...."