7 giờ sáng ngày 11 tôi và chị được gặp Anh Dũng và anh Nam thay mặt anh Trương Đình Thương gửi cho các cháu nhỏ 200 cuốn tập và 20 chiếc cặp đến trường. Tôi và chị thật cảm động khi anh Nam và anh Dũng đã thức dậy từ rất sớm để ra bến xe miền Đông chờ đợi chị em tôi cả tiếng đồng hồ, một ngày mới thật may mắn cho chị em tôi được bắt đầu bằng những món quà đầy ý nghĩa cho các cháu.

9 giờ kém 15 phút gặp được Cúc Phương, một người bạn trẻ mà tôi bây giờ mới biết mặt. Em đã rất nhiệt tình chung tay cùng chúng tôi quyên được từ em và bạn bè với số tiền là 730 ngàn đồng cùng một số quần áo trẻ em.

9 giờ, chúng tôi phải tạm biệt em để đi Tây Ninh. Cúc phương đã tiếp tế thức ăn cho tôi và chị Vi, không quên luộc cho tôi 5 cái trứng gà ( hihi) Nhanh chân trèo lên xe khách, Phương đã tranh thủ trả tiền xe cho chị em chúng tôi…

Nhóm Tình nguyện viên: Anh Tâm, chị Sáu,Dung, Sang và Mỹ Duyên đã rất nhiệt tình giúp đỡ cho chuyên đi của chị em tôi.

Cả trưa không ngủ, nhóm thiện nguyện Bách Hoa Trang cùng chúng tôi tính toán và mua một số lương thực nhu yếu phấm cho một số hộ bà con nghèo

SANG, một thành viên còn trẻ măng… Xe của em chở được nhiều gạo nhất

2g15 phút

Bắt đầu xuất phát

Ngôi nhà đầu tiên mà chúng tôi đến đó là nhà anh Hải, anh mắc một chứng bệnh dạ dày bây giờ chúng đang di căn khắp cơ thể kể cả trên đầu anh cũng mọc lên vô số các khối u…

Phần quà dành cho anh Hải gồm 20kg gạo và mì, bột ngọt, dầu ăn, xà bông, bánh kẹo, 1 hộp sữa bột lớn... vân vân... trị giá 1 triệu đồng.

Chị Tường Vi đang tận tình thăm hỏi

Rời nhà anh Hải chúng tôi ghé qua nhà anh Tờ, một người đàn ông mang căn bệnh tim và không có điều kiện để chữa.

Đến đâu thì đến, anh nghẹn ngào nói với chúng tôi…

Phần quà dành cho anh Tờ gồm 20kg gạo và mì, bột ngọt, dầu ăn, xà bông, bánh kẹo, 5 lon sữa bò... vân vân... trị giá 1 triệu đồng.

  

9 tuổi rồi mà như một đứa bé lên 3. Cháu ra đời được 30 phút thì mẹ cháu cũng đã bỏ cháu lại mà ra đi về miền cát bụi… Bà nội lầm lũi một mình nuôi cháu mồ côi bệnh tật

Bên bàn thờ người mẹ vắn số bạc mệnh

Phần quà dành cho cháu bị bại não  gồm 20kg gạo và mì, bột ngọt, dầu ăn, xà bông, bánh kẹo, 5 lon sữa bò... vân vân... trị giá 1 triệu đồng.

Ngôi nhà kế tiếp là ngôi nhà của bé Trung Tín,  cháu cũng mang căn bệnh bại não…

nằm một chỗ, một bất hạnh cho những gia đình nào sinh ra các cháu đã bị như thế này. Cái nghèo chồng lên cái khổ…

Cô bạn MD là người bạn rất quen thuộc và gần gũi với cháu

Khi thấy hai con lân trong cái nhãn của chai dầu Cái Lân, cháu đã rất thích thú khi được mẹ bế để cho cháu được ôm hai con lân trong cái chai dầu ấy!!!

Phần quà dành cho cháu Trung Tín bị bại não  gồm 20kg gạo và mì, bột ngọt, dầu ăn, xà bông, bánh kẹo, 5 lon sữa bò... vân vân... trị giá 1 triệu đồng

Tìm không ra nhà kế tiếp của lộ trình, đoàn phải dừng lại hỏi thăm. ở đây nhiều ngõ ngách…

Tìm được rồi…. Cô Tường Vi đang thay mặt bác Thương mang cặp và vở trao cho các cháu

 

Bác Tâm còn nhớ là phải mua thêm sữa cho các cháu nữa nhé!

 

Rời khỏi nhà hai cháu…

Chúng tôi đến thăm người đàn bà hơn 60 năm đi bằng hai đầu gối.

Thấy chúng tôi đến chị rất vui.

Phần quà dành cho chị Ba bị mất hai chân bẩm sinh  gồm 10kg gạo và mì, bột ngọt, dầu ăn, xà bông, bánh kẹo, 5 lon sữa bò... vân vân... trị giá 500 ngàn đồng

Các bé nhỏ tại Trung tâm Bách Hoa trang ùa ra khi thấy cô Mỹ Duyên chở nhiều quà quá!

Rất thích chụp hình

Hăng hái nhận cặp vở của bác Trương Đình Thương

Chị Tường Vi thay mặt cho các anh chị từ SG, miền Trung, xa hơn là Thuỵ Điển trao 3 triệu đồng cho các mẹ ở Trung tâm Bách Hoa Trang. Ngoài 3 triệu đồng tiền mặt, chị em chúng tôi đã dành toàn bộ số tiền còn lại để mua gạo và mua nhu yếu phẩm sau khi đã đi thăm tất cả danh sách các hoàn cảnh cần được cưu trong bài viết này.

À,,, lại còn được 10 bộ quần áo mới của cô Phạm Thiện nữa đấy! Lần nào đi Tây NInh cô cũng gửi quà cho các cháu!

Mấy chiếc quần Jean của cô Cúc Phương cũng thật đẹp…

Vừa ăn kẹo vừa chụp hình lưu niệm nhé!

Từ Bách Hoa Trang, chúng tôi đi một đoạn khá xa đến nhà các cháu Phát Đạt

Vui mừng khi có cặp vở mới…

Mẹ các cháu khóc nức nở khi chụp hình lưu niệm với chị Tường Vi

Ra về tôi “hùng hồn” dặn…. hihi thôi nhé! 4 đứa là chết rồi… Làm ơn đừng đẻ nữa. Cả đoàn cười vang

Trưởng đoàn trực chỉ hướng Băc Tây Ninh khoảng 24 km là điểm đến của gia đình hai cháu mồ côi bị nhiễm HIV

Đi ngang qua Toà Thánh… Tôi và chị Vi xin chụp pô làm kỉ niệm cùng đoàn

Nắng lên rồi… Tiếp tục cuộc hành trình lên bến Sỏi

Ngoại mừng quá… Không quên cột chú mực lại

Những món quà mang nặng ân tình của bạn bè chị Vi và bạn bè tôi

Tình cảm của cu Út Chuân nhà tôi, không chuyến đi thiện nguyện nào của tôi và sư cô mà em không đóng góp, khi 1 triệu, khi 3 triệu…. Em đã thường xuyên góp chút tình người cho những ánh mắt biết nói này

Chúng tôi thắp nhang cho những mảnh đời vắn số

Bác Tâm đang khen các cháu khi xem bằng khen.

Tạm biệt bà ngoại với trách nhiệm còn nặng trên vai….

Phần quà dành cho các cháu mồ côi bị nhiễm HIV  gồm 20kg gạo và mì, bột ngọt, dầu ăn, xà bông, bánh kẹo, 5 lon sữa bò... vân vân... trị giá 1 triệu đồng và 2 triệu đồng tiền mặt. Tổng 2 phần quà là 3 triệu đồng

Chia tay với Trưởng đoàn Tâm, chúng tôi quay lại Tây Ninh đi chệch về phía tây để đến Gò Dầu.

Trời nắng như đốt… với hơn 50km……… chúng tôi có tan chảy ra hay không??? KHÔNG

Con đường vào nhà Dung thật khó đi.. Khó đi có bạn dắt chúng tôi đi!!!

Xe của Sang chở chị Vi bò vô kia rồi…

Xé bánh ra phát cho trẻ xóm nghèo

“ Gái một con đây...!” Dung 32 tuổi đang mắc bệnh suy tim độ 3, suy thận mãn… viêm đa khớp… Tất cả các khớp sưng to mà các cơ thì teo nhẻo lại…

Người đàn ông bên cạnh đáng để cho chúng tôi ngưỡng mộ. Tình cảm anh dành cho chị những lúc này đáng trân trọng làm sao!

Mỹ Duyên là người bạn thân yêu của gia đình. Đang uống thuốc của anh Tâm cắt, thấy cũng đỡ phần nhỏ nào rồi…

Phần quà dành cho Dung  gồm 20kg gạo và mì, bột ngọt, dầu ăn, xà bông, bánh kẹo, 5 lon sữa bò... vân vân... trị giá 1 triệu đồng

Chia tay Phước Chỉ Chúng tôi phải về!

Mặt trời như thách thức, cái nóng 40 độ C toả lan khắp cả người,,, cả mặt,,, Giờ chia tay cũng đã đến

Dòng sông Vàm cỏ vẫn lặng lờ trôi, cuộc đời dẫu thế nhung tôi vẫn hy vọng rằng sẽ còn đâu đây những bàn tay che chở, những tâm hồn rộng mở cho cuộc đời bình dị với những mảnh đời cơ cực thêm chút niềm vui.

Sáng ngày 12 nhận được từ tay bạn một tờ báo… Hì hì… hình như có mặt mình với mấy cháu nhỏ Bách Hoa Trang…

Bỏ nhà đi hoang 2 ngày 3 đêm về lại ngôi nhà nhỏ của mình thấy hoa vãn nở, lá vẫn xanh… Mừng vì tụi nó không chết bởi cái nắng 40 độ miền Trung

Khổ nhất là phải thay nước mấy cái hồ cá…. Nó sắp hết thở được rồi…

Hoa lan sau nhà lại nở thêm mấy nụ… Đời vẫn tươi như nụ cười của chị Vi khi nghe tôi nói lúc chị mệt quá, hai mắt cứ nhắm nghiền: “ chị Vi uống nhầm thuốc rồi Duyên ơi! Uống thuốc an thai không uống mà lại uống nhầm thuốc an thần nên sáng giờ chị cứ buồn ngủ hai mắt cứa nhắm nghiền hoài”

Đùa cho chị vui, cảm ơn chị thật nhiều, không có chị HM cũng không thể một mình đi nổi chuyến này. Một cây làm chẳng nên non, phải không chị?

Quy Nhơn 13. 5.2012