20.12.11
Post in
thơ- nhạc
at 14:56 :: 點閱次數 (84)
Ngày khoe mấy nụ cười tình
Đêm hanh hao, rủ rỉ… “mình” với “ta”
Gió buông rèm vọng thu qua
Chiều hun hút. Nhớ ngày xa xưa. Buồn!
Ỡm ờ đài nhụy dậy hương
Ngút chiều lãng đãng rũ sương tang bồng
Nhân tình nửa kiếp đi rong
Vấp ngày lỡ dỡ bóng hồng đoản nhan
Gieo ngày hạt nhớ mênh mang
Hái về đêm đắng rã tan bóng đời
Mị tình anh! Thả hồn trôi
Mặt trời khuất, bóng tôi ơi! Đâu tìm?
(Chan thanh cam on anh VP da giup HM hoan thien bai tho tot hon)
HM
Đường dẫn cố định
30.08.11
Post in
Chung
at 21:34 :: 點閱次數 (74)
Địa điểm mà sư cô Huế phát quà lần này là xã Canh Tiến, một xã nghèo miền núi mà thành phần là người dân tộc thiểu số thuộc huyện Vân Canh. Chỉ cách trung tâm thành phố Quy Nhơn có mấy chục km mà cuộc sống như biệt lập đoàn chúng tôi phải chuyển gạo, mì, quà từ xe xuống thuyền, từ thuyền lên xe cọc cạch của địa phương thuê sẵn. Cái nắng oi bức của những ngày cuối hạ đã làm cho những chiếc áo của mọi người đẫm nước nhưng vẫn không làm cho những nụ cười mất đi.
CHÙM ẢNH HM ghi trong CHUYẾN THIỆN NGUYỆN VỀ VÙNG SÂU NGÀY 27 - 8 - 2011

Chuyển mì lên xe...

Những chiếc mũ len cho mùa mưa sắp đến

Ăn sáng trên xe

Hai xe đã đến HỒ NÚI MỘT

Yên bình...

Sư cô ăn sáng sau cùng...

Mỗi người một tay chuyển quà xuống thuyền

Chuyền nhanh nhanh con ơi!...

Từ miền xuôi chúng tôi lên miền ngược

Thuyền đã đầy khoang, xuất phát thôi!

Phút thảnh thơi trên thuyền

Gì mà quan trọng vậy ta? Thuyền nặng đi không nổi sao anh THU ? Hổng phải....

Chuyển quà lên xe cọc cạch về bản

Già làng đến gặp sư cô và đoàn

Má ai cũng đỏ hồng vì nắng

Chị Quy tặng vòng tay cho già làng...

Quần áo của chị Thiện ( trường mầm non Tuy Phước) mang lên cho các cháu...

Cháu chỉ thay áo mà không chịu thay quần đâu... Mắc cỡ quá à...

Các cô mặc quần áo cho các cháu... đủ đội bóng Brazil chưa ta?

Những nét mặt thơ ngây và niềm hạnh phúc của các cô.

Niềm vui của sư cô và cụ già nhận quà.

Không phải tết mà sao con cũng có áo mơi?... Mừng không nè?


Người lớn nhận gạo, em bé nhận áo mới nè...

Như muối bỏ biển... Còn nhiều đứa trẻ như thế này chưa có quần áo.... Tôi thật xót lòng khi thấy đôi mắt của cháu bé này...

Để con che cho sư cô chụp...

Chờ xe lâu quá, chị Vy đói đói đói... Hu hu hu

Kéo em lên với anh ơi!

Thầy trò xong việc...

Ăn thôi! Ăn thôi! bà con ơi!
Kết thúc cuộc hành trình bằng một cơn mưa thật lớn.
Con kính cảm ơn sư cô Liên Hòa và các anh hội chữ thập đỏ đã giúp cho chuyến đi thành công tốt đẹp bằng nguồn tài trợ của gia đình em Chuân, chị Thiện Tuy Phước, Chị Tường Vy, người tốt bụng của HM cùng các phật tử Quy NHơn với tinh thần góp gió thành bão.
HM
Đường dẫn cố định
18.05.11
Post in
Nhật ký
at 16:59 :: 點閱次數 (97)
Ừ! tròn cũng sỏi đá thôi!
Gió ôm chiều khóc hờn tôi mỏi mòn
nhom nhem chiều vẽ hoàng hôn
nồng nàn ngày cũ,... mai còn yêu không
***
Ừ! nồng trời đất mênh mông
lao xao chút dựa vào lòng nhỏ nhoi
chắp tay thắc thỏm gọi trời
xa xưa ấy có... một tôi khù khờ
***
Ừ! Sóng, trùng sóng lô xô
níu chi chằng chịt cơn mơ cuối trời
tròn rằm hát "đoản khúc tôi"
tiếng đàn ướt nước mắt, trôi ngón gầy
***
Ừ! Biết rồi sẽ trắng tay
hồn nhiên khóc cái lắt lay biển chiều
thắp ngày một nhúm liu điu
đêm xòe ngửa, ngó tay kêu. Hết rồi!
***
Ừ! khô vàng lá khô thôi!
mua vui dùm dụm chỗ ngồi đường xa
tì tì một cốc Phôi pha
hờ hờ say khóc mình ta cõi người
HM
Đường dẫn cố định
04.05.11
Post in
Nhật ký
at 14:00 :: 點閱次數 (113)
Cách thành phố QN chừng 150 km là nhà của chị Hai. Cả nhà mình thuê 1 chiếc taxi Mai Linh về quê...

Mẹ và con dâu lớn

Em rể mình
Út nhà mình

Em re va con gai

Chi Hai mặc áo tím săp được làm mẹ vợ...

Bé Triều lấy chồng sớm quá,,,,,, huhu mới có 19 tuôi thôi!

Vợ của Út

Ho nha trai... di ruoc dau tu 2 gio sang mat mui pho phac

Em trai lớn

Ra vườn

Co dau chu re doi bung qua roi

Me minh dang doi bung ma khong dam an

Chụp ké
k
Hai dì chÁU

Tien con theo chong ( chi Hai mac ao tim)

Thăm nhà cậu ruột

Con trai cua cu Út

Con trai

Mê phong lan


Cu Chiến
l
Hoa sen trên đường
Đường dẫn cố định
30.04.11
Post in
Nhật ký
at 21:25 :: 點閱次數 (137)
Nhận lời mời của đoàn nhà văn nhà thơ dự trại sáng tác văn học của Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội - Tạp chí Sông Hương - Binh Đoàn 15 tổ chức ra đảo Nhơn Châu một ngày, HM thật là vui và diễm phúc. Xin cảm ơn các anh chị trong đoàn, cảm ơn chị Phụng đã ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ này cho HM.
Trưởng trại Bình Phương và chị Phụng tại cầu cảng Quy Nhơn

Bắt đầu cuộc hành trình…

Nụ cười đáng nhớ của chuyến đi

Sau biến cố 75, 35 năm rồi HM mới về với Biển

Các anh nói “ mình đi tàu to lắm … My nói tàu này to hơn tàu mình…”

Ngọc Tuyết say sóng + Hà My say nắng

Từ phải sang nhà thơ Trần Dũng ( Trà Vinh) Nhà văn Phùng Văn Khai (Hà Nội), nhà thơ Phan Thành Minh (Đà Lạt), Hà My, Thanh Hùng ( Quân sự tỉnh BĐ và nhà văn Thai Sắc ( Đồng Tháp)….

Nhà văn Ninh Đức Hậu và Nhà Văn Thai Sắc hơi bị mệt…

Trời quơi… Cái nắng Nhơn Châu…. Sợ luôn

Các cháu vui cùng chị Phụng

Mình cũng dzui theo

Nhà quay phim Quốc Dũng (QPTD - Truyền hình BĐ) bên Chợ xóm chài…
s
Đêm giao lưu thơ nhạc của các anh chị nhà văn, nhà thơ Tạp chí VNQĐ cùng các anh lính Nhơn Châu

Ra cầu tàu chuẩn bị về

Chưa lên tàu mà chị đã say ngả nghiêng rồi sao?

Biển khát.... biển khát bờ...

Cuoi voi ai dzay chi?

Lên tàu… và sóng bắt đầu quậy…

Chị vẫn say sưa chộp ảnh

Hẹn ngày gặp lại Nhơn Châu ơi với nụ cười hồn nhiên,,,
Đường dẫn cố định
26.04.11
Post in
Nhật ký
at 13:39 :: 點閱次數 (121)

Tranh dán bằng hoa hồng ( lần đầu tiên Hà My làm tặng Mẹ)
Con sợ ngày phải tiễn mẹ đi xa
Gió động ngoài hiên lòng con đau buốt
Con sợ đêm về trăng vàng xa khuất
Giàn trầu xanh úa rụng phía sau nhà...
Cái nắng cuối chiều trải dài trên bức vách đổ bóng xuống hiên nhà, nhợt nhạt và yếu ớt theo bước chân của mẹ tôi đang lần từng bước liêu xiêu đi về hướng cuối con đường. Con đường của đời người mà bất kỳ ai cũng phải đi qua, nhưng với chị em tôi lúc này không hề muốn mẹ đi đến cuối cùng, đến cái nơi mà ba tôi đang đợi. Dẫu biết rằng không thể… Không thể…
Mẹ vẫn đang từng ngày đi về phía cuối con đường…
Hơn nửa đời người làm đàn bà, tôi chưa một lần được làm mẹ, chưa bao giờ có cái hạnh phúc được bế một đứa bé nhỏ xíu vào lòng cất tiếng ầu ơ, chưa bao giờ trải qua những giây phút êm đềm bên đứa con, với chiếc giường nhỏ mà “bên ướt mẹ nằm bên ráo con lăn”. Với tôi, đó là nỗi bất hạnh lớn nhất của đời người…
Bởi thế, mỗi lần tôi làm mẹ giận, mẹ luôn thông cảm và tha thứ cho tôi với một tấm lòng bao dung độ lượng. Mẹ thường nói với các em trong nhà: Không ai muốn mình mang lấy nỗi bất hạnh ấy, nên mẹ hiểu rất rõ rằng tôi là người chưa hề biết đến những điều khó khăn trong cuộc sống với vai trò làm mẹ. Với tôi nỗi đau này có lẽ còn mãi day dứt khôn nguôi. Nhất là trong lúc này, tôi đang sợ…
Con sợ một ngày chuối chín trên cây
Lắt lay thời gian, bạc màu áo mẹ
Sống mãi với đời… là điều không thể
Vòng quay cuộc đời người phải đi qua
Con sợ một ngày mẹ sẽ theo ba
Hơi ấm nhạt nhòa thuyền xưa xa bến
Nắng trải cuối chiều võ vàng yếu ớt
Rơi rụng nụ cười, héo hắt hoàng hôn
Mỗi lần tiễn mẹ của một người bạn đi xa là mỗi lần tim tôi như thắt lại từng cơn đau nhói, vì trong thâm tâm tôi vẫn biết rồi mẹ cũng sẽ đến ngày ấy, cái ngày mà không một ai trên cõi đời này chờ đợi. Thời gian không dành sự ưu ái cho mẹ lúc này, cùng với những căn bệnh mà mẹ đang từng ngày từng giờ chống đỡ. Tôi sợ… sợ ngày ấy đến vô cùng!
Đường đời chúng tôi còn xa, đường mẹ đi càng ngắn lại. Cái khoảng cách ấy đang xâm chiếm vào hồn tôi bằng một kỷ niệm xót xa. Năm 16 tuổi, dịch sốt rét rừng hoành hành trên thân thể gầy còm của tôi. Hồng huyết cầu khô đã đến mức báo động nhưng vì nhà nghèo, lại là vùng kinh tế mới xa chốn thị thành nên mẹ đã không thể đưa tôi vào viện. Đến lúc kiệt cùng tôi lả đi, trong cơn đau và mê sảng tôi vẫn cảm thấy được mẹ đã ôm tôi vào lòng và khóc, vừa ẵm tôi ra đầu đường vừa gào thét khản cả giọng trong nước mắt: “ Ai cứu dùm con tôi… Ai cứu con tôi!!!”
Những bước chân khập khiễng đi bộ hàng ngày để đến nhà thăm chị em tôi, những cơn đau từ vết thương sau khi phẫu thuật, những cơn đói thèm vì phải ăn kiêng để cản ngăn căn bệnh quái ác tiểu đường của mẹ… Thật sự giờ đây tôi không dám nghĩ tới, không dám đối diện.
Ngày nối ngày trôi qua, tôi cảm nhận được tình yêu thương của mẹ dành cho đứa con bất hạnh này. Những khoảnh khắc nghiệt ngã mà tôi đã từng trải qua khi cuộc hôn nhân gãy đổ, để bây giờ cuối đời rồi mẹ vẫn còn lo lắng cho tôi không có nơi nương tựa. Mẹ thường an ủi tôi bằng câu “con cái là của trời cho…”
Cái khoảng lặng của đêm, sự trống vắng của thời gian, những giọt nước mắt buồn phiền khi mẹ ngồi trước bàn thờ ba tôi mà khóc hàng đêm… in sâu vào tâm trí tôi mãi mãi. Những muộn phiền khi em trai tôi vẫn chưa ổn định gia đình, những trở trăn day dứt cho sức khỏe chị Hai tôi ngày một xấu đi, những tiếng chậc lưỡi thở dài khi thấy tôi ngày đêm đi về một mình… Tất cả vẫn luôn trĩu nặng lòng mẹ.
Mẹ là thế! Luôn sống trong day dứt âu lo. Tôi bây giờ cũng đang ở ngưỡng của tuổi năm mươi. Nhưng có lẽ đời này kiếp này tôi vẫn không bao giờ hiểu được tình mẹ sâu nặng bao la như thế nào. Cho dù thế, với tôi, với chị em chúng tôi, tận sâu thẳm tâm hồn vẫn vang lên những lời cầu nguyện cho thời gian dừng lại, để cho mẹ được sống với cuộc đời này lâu thêm nữa… Giá như thời gian của đời người là vô tận, mẹ ơi!
Hoàng hôn buông xuống. Tôi đang khóc và tôi đang sợ… Tiếng sáo chiều tha thiết trong ca khúc “Lòng mẹ” của nhạc sĩ Y Vân đã làm không gian như ngừng lại và lắng đọng…
Ngọc Linh ( Bài đạt giải nhì CUỘC THI VIẾT VỀ MẸ báo Khoa học và đời sống)
......
XIN ĐƯỢC PHÉP LƯU LẠI NHỮNG CẢM NHẬN CỦA NHỮNG NGƯỜI BẠN THÂN YÊU ĐÃ CÙNG ĐỒNG HÀNH CUỘC THI CÙNG HÀ MY
phan thanh trung - quan 3 .tp hcm - 23/04/2011 21:03:03
phong lan - quy nhơn - 23/04/2011 17:52:21
Ns : Nguyễn Ngọc Tiến - 1710 Lords Burg Garland TX USA - 23/04/2011 10:21:24
Quỳnh Thúy - Thành phố Thái Nguyên - 23/04/2011 09:46:59
Trần Hoa Khá - 686 Trần Hưng Đạo - thành phố Quy Nhơn - tỉnh Bình Định - 22/04/2011 20:46:50
Đường dẫn cố định
12.04.11
Post in
Nhật ký
at 08:57 :: 點閱次數 (40)
Cuộc họp mặt tốc hành sau cuộc hành trình của đoàn Bình Định vào Phú Yên dự buổi ra mắt tập Thơ Tình Duyên Hải Miền Trung thật hoành tráng. Nghe bé Kiều kể lại mà HM tui thấy tiếc hùi hụi vì đã không đi được.
Túm lại đoàn nhà mình ngoài chương trình tham dự buổi ra mắt tập thơ với không khí trang trọng và ấm áp xem vô mấy mấy chút ngẫu hứng của các đồng chí văn thơ làm cho thành phố Tuy Hoà như bừng sáng thêm lên
Lại còn nghe đoàn mình tự phong là đơn vị đoạt được nhiều cái nhất. Xin được kê ra đây cho bà con nhà mình tham khảo.
"Sau chuyến đi Tuy Hòa -Phú yên. Em tổng kết những cái "nhất" của chuyến đi và
chỉ là cá nhân em thôi nha…"
1; Đòan Bình Định đi vào nhiều Phú Yên nhiều phương tiện nhất.( xe máy,ô tô,xe
đò,xe búyt...)
2; Thành viên tham dự đông nhất,tất cả là 17 người.
3; Thành viên nhỏ tuổi nhất Thương Bùi (sinh viên năm nhất ĐH Quy Nhơn).
4; Đòan Bình Định có nhiều em gái xinh nhất. 5 cô em gái ( Diễm Kiều, Minh
Thu, Hoài Thu, Minh Tuyết, và Thị Thương)
5; Đòan Bình ĐỊnh nhậu nhiều nhất (2 bàn).
6; Thức khuya nhất đến 2 giờ sáng vẫn còn ca hát, ăn nhậu
7; Trong "Tập thơ tình Miền Trung, tựa đề ngắn nhất. "Ừ" của Tác giả Hà My.
8; Tựa đề dài nhất cả tác giả "Mai Thìn"..."
9. Bài thơ dài nhất của Nguyễn Thanh Mừng.
10; Đòan Bình Định, tóm lại là ăn chơi, nhậu nhẹt, ca hát giao lưu và tất cả nhất
nhất nhất trong tất cả các Đòan đến tham dự ra mắt Tập thơ tình miền trung ở Phú
Yên.
Đường dẫn cố định
04.04.11
Post in
Nhật ký
at 20:41 :: 點閱次數 (158)
http://vuducquan.vnweblogs.com/post/4116/210788
(BÀI HÁT CỦA ANH ĐứC QUÂN PHỔ NHẠC Từ THƠ CỦA HÀ MY)

HM trong vòng tay thân thương của hội blogs Bạc Liêu
Kỷ niệm mãi còn với anh, anh Đức Quân ơi!Vậy là hết, chết là hết... Đời chỉ là cõi tạm phải không anh? Dù có thế nào, dù anh có đi mãi mãi nhưng những nốt nhạc anh viết cho đời, cho các anh chị em trên vnweblogs vẫn đọng mãi trong tim của mỗi con người. Với riêng em, những viên thuốc mà các anh chị Bạc Liêu trong đó có anh gửi về cho em uống hàng tháng có lẽ đời này em chẳng thể quên... Anh đi thanh thản nha anh! Cuối con đường anh đang đến sẽ đầy hoa, đầy nhạc. Những ngày mới vào làng vnweblogs này em đã được biết anh, được cái diễm phúc khi bài thơ của mình được anh phổ nhạc và được ca sĩ thể hiện trên ti vi. Anh đi nha anh! Tình yêu của các anh chị trên này sẽ làm cho linh hồn anh nhẹ nhàng để bước chân anh quay về với cát bụi anh ơi!
http://vuducquan.vnweblogs.com/post/4116/154038
EM ƯỚC GÌ TRANG VNWEB NÀY KHÔNG BỊ XÓA ĐI ĐỂ NHữNG HÌNH ẢNH NÀY MÃI CÒN LẠI VỚI LINH HỒN CỦA ANH, ANH QUÂN ƠI!

Một người anh hiền và tốt bụng trên vnweblogs....
Đường dẫn cố định
04.04.11
Post in
Nhật ký
at 11:31 :: 點閱次數 (84)
THƯ CHO ANNIE
An thân thương!
Hôm nay là mồng một tháng 3 âm lịch, các chị phật tử cùng sư cô Liên Hòa cũng đã làm được một việc thật ý nghĩa, nhờ vào sự giúp đỡ của em.
Một giờ chiều, cái nắng đầu mùa cũng không gay gắt lắm nhờ vào những cơn mưa của tuần vừa qua. Sư cô thuê một chiếc xe đủ chở 7 người và một ít mì cùng bánh ngọt lên thăm chi hội tàn tật xã Canh Hiển huyện Vân Canh, một xã miền núi phía Bắc của tỉnh Bình Định.
3 giờ chiều xe đến nơi, sư cô bảo chị nói vài lời với bà con tàn tật nơi đây nhưng chị thưa với sư cô là sư cô nói vì lý do có chuyến đi thăm này chị cũng có nói qua với sư cô và các chị phật tử, nhờ vào tấm lòng của em... Ở đây không quan trọng chuyện ít hay nhiều mà cái chính là tấm lòng của con người nghĩ đến những mảnh đời cơ cực nghèo khó, em đã làm được điều này
An thân mến! Trên chuyến xe ra về chị có kể cho mọi người trên xe nghe về em, về những lần thiện nguyện em đều chủ động xin đóng góp một phần vào chuyến đi. Ít nhiều gì cũng có với phương châm góp gió thành bão và các chị trong đoàn rất vui vì giữa cuộc đời này cầu mong có được nhiều tấm lòng như em. Dù chưa bao giờ được gặp em được biết mặt em nhưng lòng chị vẫn luôn trân trọng những tình cảm mà em đã hướng về quê hương VN.
Annie ơi! Lẽ ra sư cô Liên Hòa dùng số tiền của em để nấu cho những người tàn tật này một bữa ăn nhưng rồi thấy nếu như mình xin thêm tí đỉnh của phật tử mình tặng họ một thùng mì sẽ thiết thực và họ sẽ mừng hơn nên sư cô đã quyết định như vậy em à!
Thư cảm ơn của chi hội tàn tật Canh Hiển chị giữ đây cùng với thư cảm ơn của anh Chiêu (USA) chị vẫn giữ chờ có dịp anh ấy và em về VN chị sẽ giao lại nha!
Chị có chụp qua một vài tấm hình, những cảnh đời bất hạnh và những gương mặt của các cụ già sống neo đơn nếu xem xong chị nghĩ có lẽ cũng rất ấn tượng với em.

Thương cụ già với dáng vẻ liêu xiêu...

Chị Quy, một người chị luôn hết lòng với công việc thầm lặng...

Dù bận công việc dạy học ở trường Cao Đẳng nhưng chuyến đi nào chị Vy cũng cố gắng đi...

Em Thoa đang ân cần phát quà cho các cụ...

Lần đầu gặp Dung, thật ấn tượng với sự nhiệt tình trong công tác thiện nguyện

Chị Vy đang nhẩm tính.... 1, 2, 3... Bệnh nghề nghiệp ( hihi)

"Tóc bà trắng, bạc trắng như mây"

Chờ đến lượt mình...

Thoa đẩy giúp em lại nhận quà nha!

Dù lớn tuổi nhưng chị Nghĩa không từ chối chuyến đi nào...

Cho em ngồi ké với cụ và chị Quy ( he )

Sao con không có???

Nụ cười được mùa thiện nguyện của sư cô...
Ps: Địa chỉ Tịnh thất của sư cô Liên Hòa và số phone : 0563 826 759
Đường dẫn cố định
02.04.11
Post in
Nhật ký
at 13:52 :: 點閱次數 (117)

Đường dẫn cố định
25.03.11
Post in
Nhật ký
at 19:36 :: 點閱次數 (94)

Những món quà dẫu đơn sơ nhưng đầy ắp sự ấm áp thương yêu của những tấm lòng NHÂN.
Cho đến bây giờ chị vẫn chưa biết được gương mặt của em, vẫn chưa biết được tên thật của em là gì dù có đôi lần chị nhận được những hóa đơn gửi tiền mang tên Tran Thuy An hoặc Tran Thien An??? Dù vậy, với chị em là một người bạn thật ấn tượng
Thời gian qua chị rất ít online hay viết bài vì căn bệnh cột sống, hôm nay chị check mail theo dõi tình hình sức khỏe của chị Việt Ly không ngờ chị lại được gặp em, Chị vui vì khá lâu chị cũng không gặp em. Xoay quanh câu chuyện của hai chị em mình em vẫn luôn hướng về những chuyến từ thiện của sư cô Liên Hòa. Khi nghe em hỏi chuyến đi sắp đến chị biết em muốn đóng góp một phần tình cảm vào chuyến đi nên chị vui lắm, chị gọi ngay cho sư cô và quyết định trong một hai ngày tới chị và sư cô sẽ có một chuyến đi nấu bữa ăn nhân đạo cho các cụ già và trẻ em tàn tật ở Canh Hiển, Vân Canh.
Cảm ơn đời đã cho chị niềm tin và sức khỏe khi mình có được sự tin tưởng của những người bạn phương xa dẫu chưa biết chị là ai nhưng vẫn gửi gắm tình cảm và vật chất dành cho những chuyến đi thiện nguyện. Vật chất chỉ là tạm thời, dù cuộc sống mình vẫn đang sống nơi cõi tạm nhưng tấm lòng của em, của anh Chiêu, Anh Xuân, Anh Sơn, Anh Luis…Những VK xa xôi đã ghi vào lòng chị một tình bạn thật thân thương và ấm áp!
Khi chị đang ngồi viết những dòng chữ này là chị đã nhận được 200 usd mà Annie đã gửi về cho sư cô Liên Hòa ( sư cô Huế)
Gửi vào đây lời cảm ơn em, cảm ơn mọi người đã và đang chung tay góp gió thành bão mang đến cho cuộc đời này những niềm tin mang đầy hơi ấm của tình người.
(Sư cô Liên Hòa muốn cảm ơn Annie nhưng vì không có số của An, Annie có thể gọi điện thoại cho sư cô theo số phone : 056 3826759 )
Đường dẫn cố định
18.03.11
Post in
Nhật ký
at 22:44 :: 點閱次數 (101)
Rồi cũng qua...
Những ngày Phan Rang thật khủng khiếp với cái nắng chói chang, bù lại mình được sống chung với vợ chồng anh Hòa chị Phương cùng Bé Vy và Tiểu Bảo thật dễ chịu và ấm áp.
Mình đã phải nằm im bất động để châm cứu suốt 15 ngày với thời gian đúp là 1 tiếng / ngày tương đương với thời gian phải chữa bệnh đợt 1 là 1 tháng...
Hãy tưởng tượng mình như 1 củ gừng được xâm kim để chuẩn bị làm mứt tết... He he
Rồi cũng qua... Qua được những ngày nắng nóng, nhớ Quy Nhơn và nhớ cả cái người ấy,,, Cái người đã cho mình sức khỏe....
Cảm ơn Anh Hòa chị Phương, Cảm ơn Sơn thân yêu... cảm ơn bé Vy thương iu... Cảm ơn Tiểu Bảo...

Thật bất ngờ khi mình chụp được Tiểu Bảo tấm ảnh này bằng điện thoại vì trông rất giống em bé trong lon sữa Similac ngày xưa... ( bà kon có thấy vậy không ạ?)

Chị Phương và Tiểu Bảo nè.

Bé Vy và Tiểu Bảo nè...

Mình và Tiểu Bảo nè...

Trông có giống 1 củ gừng bị xăm... ( Trời!!! Cái cổ của mình đây sao>???)

Tra tấn thời hiện đại ( không được nhúc nhích 1 tiếng đồng hồ/ ngày) he he

Trời quơi! Sao con khổ quá!!! Hic hic
Đường dẫn cố định
12.03.11
Post in
Nhật ký
at 13:28 :: 點閱次數 (141)

Chị Việt Ly cùng sư cô Liên Hòa trong chuyến thiện nguyện trước tết
Hi Ha My,
Lúc động đất chị ở trong căn cứ đón Bom di hoc ve. Rat so hai vi lan dau tien chi moi thay dong dat lon nhu vay, o Cali thinh thoang cung co nhung chi 3 den 5. thoi.
Cam on em, ca nha chi deu binh yen luc nay. chua biet ngay mai ra sao?
Co gi chi se l/l, bay gio phai di chuan bi nhung thu can thiet de san.
thuong
chi vietly
Chị ơi!
Em thật đau xót khi xem lại những hình ảnh của trận động đất lịch sử tại Nhật Bản. Hình ảnh của chị trong những chuyến thiện nguyện cùng em đã làm cho lòng em nhói đau khi biết anh Duy. Bờm và chị đang ở Nhật Bản. Xem lại hình ảnh của Bờm vui chơi tại công viên Thiếu Nhi mà vừa bị trận động đất làm tan hoang đã làm cho em phát hoảng. Viết thư cho chị mà em run tay, không gõ dấu, không xuống hàng....
Chị ơi! Nơi đây, những anh chị em vừa đi thiện nguyện cùng chị em mình hôm trước tết, ai cũng lo cho anh Duy, Bờm và chị...
Góp vào đây lời nguyện cầu cho các vong linh của những người bị nạn siêu thoát tịnh độ, Xin góp vào đây lời cầu an cho tất cả mọi người nơi Nhật Bản xa xôi trong đó có chị, có anh Duy và cu Bờm...
Chị ơi! Em đang mong chị về. Chị hãy bình an chị nhé!
"
Đường dẫn cố định
18.02.11
Post in
Hoạt động xã hội
at 23:36 :: 點閱次數 (186)
Chị thân thương!
Vậy là qua một cái Tết rồi, nơi xứ người anh chị ăn Tết có vui không, cu Bờm có khỏe không? Em biết anh chị rất nhớ quê hương, nhớ những nơi mà bước chân thiện nguyện của chị đã đi qua, nhớ những mảnh đời nghèo, bất hạnh, nhớ những đứa trẻ không áo quần che thân mà cuộc đời này vẫn không thể nào che chở hết được... nhớ nhiều lắm phải không chị ơi?
Nơi đây, sư cô và mọi người, ai cũng nhớ đến chị, chị là nhịp cầu nối những tấm lòng nhân hậu ở nước ngoài, bạn bè, người thân của chị và những nơi nghèo khó nơi đây đang cần đến những vòng tay yêu thương ấy! Qua trang viết này, sư cô Liên Hòa thay mặt cho những người nghèo ở quê em và những nơi khác nữa... xin được gửi đến những tấm lòng thơm thảo nơi xa ấy lời tri ân, lời cảm ơn chân thành nhất, xin cầu nguyện cho mọi người luôn được bình an và mong rằng những trái tim ấy luôn hướng về bà con nghèo nơi đây, gieo thêm những hạt mầm thánh thiện, rắc cho đời những cánh sen hồng đượm tình yêu thương nhân loại chị nhé!
Hôm nay là rằm tháng giêng, em và sư cô Liên Hòa cùng các cô, các chị Phật tử Quy Nhơn thay mặt chị đi thăm gần 500 bệnh nhân tâm thần ngoài Hoài Nhơn,
Trung tâm nuôi dưỡng các bệnh nhân này cách trung tâm thành phố Quy Nhơn gần 90 km.về phía Bắc chị à! Em theo sư cô ra đây đã mấy lần rồi nhưng lần nào cũng đầy tâm trạng. Thương kiếp sống làm người của họ lắm, em biết mình không nên nghĩ xa quá nhưng mỗi lần tận mắt nhìn những cảnh đời như thế này tim em như se thắt.
Chị ơi!
Bệnh nhân thấy đoàn mình ra, họ đã quá quen với sư cô hay sao í chị ạ? Họ chào sư cô và cười nói huyên thuyên, nói những câu nghe vui lắm những cũng có những câu cũng có nghĩa làm cho mấy chị trong đoàn rất ngạc nhiên. Có những cảnh làm mình rơi nước mắt, em ấn tượng nhất là hình ảnh của một bệnh nhân đang đút thức ăn cho một bệnh nhân nhỏ hơn với những câu nói hết sức ngô nghê nhưng rất dễ thương: " Nè, con ăn đi nhen con, ăn cho giỏi rồi cha thương...", cảnh một bệnh nhân hát xong bài hát đòi bắt tay thầy Thống cho bằng được, rồi một em trai chân bị xích lại mà vẫn vui cười hát bài Trách phận trong tiếng vỗ tay ấm áp của đoàn nhà mình!
Chị có biết không? Hôm nay khác với mọi lần trước đó là việc sư cô và các cô, các chị Phật tử tụng kinh cầu siêu cho các vong hồn bệnh nhân đã mất nhưng không có thân nhân thờ cúng, họ là những người bị tâm thần rất nặng, lang thang ngoài đường không biết mình là ai, không làm chủ được hành động... Đến khi từ giã cuộc đời họ cũng không biết mình được làm người phải không chị ơi?
Ban lãnh đạo trung tâm này cũng là những người có tâm, họ đã xây được một nhà tang lễ từ số tiền của các nhà hảo tâm, dù nhỏ nhưng em thấy thật ấm áp cho những linh hồn đã khuất.
Chị ơi! 3 giờ chiều rồi mà đoàn vẫn chưa được ăn trưa, ai cũng đói ơi là đói (hihi). Hai xe đoàn mình phải dừng xe lại bên đường mượn bàn ghế của một cái quán rồi dọn thức ăn mang theo ra ăn. Đói... Ngon... No nê... Vui... và thanh thản...
Kết thúc cuộc hành trình, sư cô vui và ai ai cũng vui, nhất là khi mọi người trong đoàn phát hiện ra sư cô vì nhiều công việc quá mà khi đi lại mang đôi dép hai màu chiếc xanh chiếc đen...
Chị ơi! Đời người thật ngắn ngủi phải không chị? Em về đến nhà lòng vẫn mang nặng một nỗi niềm day dứt khó có thể viết thành lời. Mong chị luôn bình an, hãy nhanh về cùng với những chuyến đi chị nhé, những chuyến đi đầy ắp TÌNH NGƯỜI.

Những người đã góp hết sức mình cho những chuyến đi


Giọt mồ hôi đi cùng nụ cười mãn nguyện

Hai đêm liền các chị thức cùng sư cô để nấu ăn ( Chị Nga và chị Quy)

Cô Bốn lớn tuổi rồi nhưng chuyến đi nào cô cũng không từ nan, kể cả chuyến đi 3 tỉnh miền Trung vừa qua

Hằng vừa nấu vừa dặn dò: " Chị Hà My có về đừng đi đường Ao cá mà hãy đi đường THĐ cho an toàn chị nhé!"

Cô Điền đang bị bệnh nhưng cũng cố gắng làm phụ mọi người...

Sư cô Liên Hòa luôn là người...

HM đang sốt ruột chờ xe đến đón từ 7 giờ đến gần 8 rưỡi rồi ( huhu)

Nhặt rau nhanh nhanh....

Chị Lý ( Hà Thanh) vừa làm vừa ngơ ngác... ( lần đầu đi mà...)

Những cô bé có tấm lòng nhân...

Chị Bích và chị Thọ luôn có mặt trong các chuyến đi như thế này!

Nụ cười của cô Bốn thiệt là... đáng yêu phải không chị?

Bà "bầu" Hằng nè chị VL ơi!

Ngon quá à!!!

Nặng không chị Nga??? ( he he)

Ai cũng giúp một tay...

Gì mà căng dữ ta???

Lần trước tôi vào không có cảnh này...

Chăm chú... "ăn"

Không chịu ngồi trên ghế...

Thấy chụp hình, cậu ấy chào!

Rồi... NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT...

Đang thưa chuyện với sư cô...

Xin xâu chuỗi mà sư cô đang đeo...

" Ăn đi con... Ăn cho giỏi rồi cha thương!..." ( Không phải là cha con)

Em bị xích và nói: "Chị ơi, đừng chụp hình em, để em còn về cưới vợ"

Đòi bắt tay Thầy Thống cho bằng được

Sắp lế chuẩn bị cầu siêu

Chị Quy, người mà tôi vô cùng ngưỡng mộ...

Chị Bích nữa nè...

Chị Nga... đang đi lấy kinh cầu Siêu

Những nụ cười làm ấm lòng...

Sư cô mang dép hai màu...

Anh Châu, BLĐ Trung tâm thắp hương

Tượng Địa Tạng của một người nhờ sư cô Huế giới thiệu vừa cúng dường cho Trung tâm

Chuông mõ đã vang, lời kinh cầu nguyện cho những vong hồn không có người thân cũng giỗ...

Cúng cô hồn...

Nghe em hát Trách Phận... ( bệnh nhân này bị xích chân)

Sư cô khát nước ăn tạm dưa leo nhé!

Dọn cơm nhanh nhanh... Ai cũng đói quá rùi chị ơi! Đã 3 giờ chiều, mình mới ăn trưa ( hic )

Hoa khôi đoàn thiện nguyện nè!

Quy Nhơn 23h30 ngày 18 - 2 - 2011
Đường dẫn cố định
03.02.11
Post in
Hoạt động xã hội
at 19:05 :: 點閱次數 (163)
Phần 1: NHỮNG MÓN QUÀ TẾT
Chị từ Nhật Bản về Việt Nam để nghiệm thu giếng và những chiếc cầu bê tông được tài trợ từ những tấm lòng hảo tâm của bà con nơi xa dành cho các gia đình nghèo tại tỉnh Cà Mau lần này, sẵn dịp chị dành một ít tiền cùng với chị Tuyết ở Cà Mau về thăm một xã nghèo miền núi tỉnh Bình Định. Món quà thật ý nghĩa trong những ngày giáp Tết nguyên đán. Sư cô Liên Hòa đã chọn xã Canh Liên, một xã nghèo mà đa phần dân tộc thiểu số để phát quà
Trước khi lên đường một nhà báo Bình Định đã nói với tôi về đoạn đường lên xã Canh Liên rất xa và rất nguy hiểm nếu về ban đêm nhưng tôi biết chị Vietlynguyen sẽ rất hài lòng nếu như Sư cô chọn địa điểm thật nghèo để cho món quà của chị và của Hội từ thiện Phật Giáo tỉnh Cà Mau mang về đến được tay của người dân thật ý nghĩa nên trong lòng tôi cũng tự trấn an và đếm từng giờ để được gặp chị trong chuyến đi lần này.
Máy bay vừa đáp xuống sân bay Phù Cát, chị gọi điện cho tôi ngay. Tôi cùng đoàn đi đón chị tại ngã tư Tuy Phước. Từ xe bus chị bước xuống với nụ cười thật tươi, nhưng tôi biết chị đang rất mệt vì mới trưa hôm qua chị vẫn còn làm việc tại Cà Mau, cả đêm chị đi xe về lại Sài Gòn để kịp chuyến bay 6 giờ bay ra Quy Nhơn, với tôi, chị có sức khỏe thật phi thường.
Chị Tuyết vì có công việc đột xuất nên chị đã không ra như đã hẹn. Qua điện thoại của chị Vietly tôi cũng hình dung ra các chị ấy hiện đang đi chung một con đường, một con đường mà không phải ai cũng có thể làm được. Tôi thật tiếc vì đã không được gặp chị trong chuyến đi hôm nay.
Ngoài số tiền mà chị Việt Ly tài trợ ,hội từ thiện Phật Giáo tỉnh Cà Mau cũng đã nhờ chị mang về 40 triệu đồng để góp vào chuyến đi
Hội chữ Thập đỏ Vân Canh cùng với sư cô Liên Hòa chọn 300 hộ nghèo để phát quà. Mỗi phần quà gồm 10 kg gạo, một thùng mì, 0,5 kg bột ngọt, 1 gói xà bông, 1 chai xì dầu
vv... Và một chiếc áo ấm mới toanh cùng một ít quần áo cũ của một nữ thương nhân là Việt Kiều Nhật gửi về qua đường biển. Tính sơ qua, ngoài chiếc áo ấm mới mỗi phần quà trị giá khoảng 260 ngàn đồng. Có thể không nhiều nhưng thật sự chứa đựng rất nhiều tình cảm của những người phương xa.

Hai xe gạo và mì phải chuyển qua xe 2 cầu mới lên được Canh Liên vì những con dốc cao

Chị Việt Ly và Sư cô Liên Hòa

Chị Vy và chị Lợi tất bật chuyển quà

Xe không trần, không bạt... Chúng tôi phải ngồi trên những bao gạo này

Đang hát bài... Cuộc đời vẫn đẹp sao? Vì còn đâu đó những tấm lòng

Học trò theo cô giáo làm thiện nguyện ( Chị Bích và chị VY đều là giáo viên)

Xe chúng tôi đang lội suối

Ai ăn củ mì thì cứ ăn, mình chỉ lo chụp ảnh thôi!

Đến nơi, trời mưa nhưng không để bà con phải ngồi đợi, vẫn phải phát quà

Chị Việt Ly đang ân cần thăm hỏi bà còn dân tộc vùng sâu vùng xa, anh Thu Hội chữ thập đỏ Vân Canh đang chỉ huy phát quà

Chị Lợi với chiếc mũ thời trang trên đầu đang phát quà cho em...
Phần 2: HÀNH TRÌNH RA VỀ VỚI "CON ĐƯỜNG ĐAU KHỔ"
Thời tiết mỗi lúc một lạnh hơn, nghe đâu không khí lạnh lại tràn về, cả Trung bộ cũng bị ảnh hưởng nặng. Xe không trần, không bạt che, cả đoàn ai cũng bị ướt và đói. Mưa lại nặng hạt, đã hơn 2 giờ chiều ai cũng đều đói nên quyết định ăn cơm dưới mưa. Ai cũng ăn ngon lành, những tiếng cười giòn tan như xua đi những cơn gió đông khắc nghiệt.
Dù không nói ra nhưng tôi biết rằng trong lòng các anh chị trong đoàn ai cũng đang cảm thấy vui vì họ đã hoàn thành sứ mệnh mà những tấm lòng nhân hậu nơi xa giao phó
Trời về chiều sương mù dày đặc, chiếc xe lồng lên liên tục vì đoạn đường quá xấu, mưa đã làm cho nền đường nhão nhoẹt trơn trượt, trọng lượng trên xe không còn đủ để giảm độ xóc nên những con người chúng tôi có được những trận cười như nắc nẻ mỗi khi xe bị xóc mạnh làm người này đổ nhào lên người kia và cứ thế một dãy người liên hoàn ngã xếp lên nhau trên cái thùng xe rỗng, không một thứ gì để kê mà ngồi nên mông người nào người nấy cũng ê ẩm, rêm cả người
Quả thật tôi không ngoa khi dùng cụm từ "con đường đau khổ" để nói về chuyên đi lần này. Rời khỏi xã Canh Liên chưa được bao lâu, xe chúng tôi đã bị sa lầy tại dốc dài, một con dốc khá nguy hiểm. Cố gắng cách mấy cũng không thể thoát khỏi cái đám bùn lầy ấy. Nghe động cơ xe gào rú mà tim chúng tôi như muốn thoát ra từ cái lồng ngực. Các anh trong hội Chữ Thập đỏ Vân Canh xuống xe tìm mọi phương cách để giúp tài xế, con người thật bé nhỏ giữa trời đất mênh mông, cái khoảng lặng yên ả nơi đèo heo hút gió này thật sự đã làm cho chúng tôi hồi hộp thật sự. Các chị trên xe bắt đầu niệm Phật, Chị Vy mở điện thoại để nghe kinh... Trong tôi giờ đây chỉ là câu: "Nam mô đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn..."
Vẫn không thể nhích lên dù chỉ là 1 tấc, bánh xe quay đều tại chỗ, bùn đất văng tứ tung mà chiếc xe vẫn không chịu nghe lời. Một anh công nhân lái xe cần trục đang làm việc thấy vậy nên đã cho xe đến nâng phần sau của xe lên và đã đẩy được xe chúng tôi lên khỏi vũng lầy ác nghiệt đó.
Thở phào và nhẹ nhõm... Phật bà độ trì, tôi nhẩm trong lòng.
Chỉ được một đoạn mà thôi, anh tài xế tên Lâm đã nói với chúng tôi lúc chiều, trời mà mưa với đoạn đường này là khó về lại được. Bây giờ đã 3 giờ chiều mà chỉ đi được mới có mấy km, phía trước là một con đường lầy lội với những cái vực sâu thăm thẳm.
Xe vẫn nhích từng tấc một, cuối cùng các anh quyết định tất cả phải xuống để đẩy xe. Tôi và chị Thọ, chị Anh, chị Lợi cùng với hai người trong hội chữ thập đỏ đi bộ một đoạn, vừa đi vừa đợi xe lên dốc...
Và cứ thế, chúng tôi đi bộ từ hơn 3 giờ chiều cho đến hơn 7 giờ tối, một quãng đường 6 km khá dài so với chúng tôi. Bốn bề rừng núi yên lặng đến ghê người, không bắt gặp một ai, không một mái nhà. Thỉnh thoảng tôi phải hù các chị là coi chừng có con cọp nhảy ra từ bìa rừng để các chị đi chậm lại mà chờ tôi. Chừng 1 km là có dược 1 trạm nghỉ của công nhân, tôi lại xin 1 ít đường uống với trà để phòng tụt huyết áp. Tôi đang có một niềm tin từ Phật Bà độ trì cho tôi nên lúc này tôi không bị gì là tốt nhất. Dù muốn dù không tôi vẫn phải cùng đi bộ với các chị cho dù cái chân đau đã bắt đầu thâm tím, chiếc gậy Trường Sơn đã giúp cho tôi và chị Thọ lúc này. Vẫn cười rôm rả với câu chuyện chúng tôi đang đi Thỉnh kinh và anh Tịnh là Đường Tăng và 4 chị em tôi là 4 yêu nhền nhện... Như quên mưa, quên gió, quên mệt đang phủ lấy mình.
Chiếc xe đàng sau được sự hỗ trợ của mỗi đoạn đường là 1 chiếc xe cần trục hoặc xe lu của các công ty TNHH Mấy tiếng đồng hồ đi qua cùng với 4 chiếc xe cần trục đẩy chiếc xe từ thiện thoát khỏi màn đêm và những vũng sình lầy đặc quánh kia.

Mưa bắt đầu nặng hạt nhưng vì bụng đói nên vẫn phải ăn...

Chị Vy ăn bánh mì chứ không chịu ăn cơm, còn tôi phải có cơm chứ không thì.... sẽ chết vì đói

Anh xin 1 miếng, sao em cứ làm lơ ( Bé Ngân đang mải mê tạo dáng)

Cố gắng tìm các khúc cây để nâng bánh xe lên khỏi vũng bùn

Xe cần trục đang đẩy giúp cho xe vượt qua con dốc dài
Nghe tiếng xe từ xa, 6 người chúng tôi đang nghỉ chân trong căn nhà lá của một người dân chạy ào ra, tôi mừng vì thấy xe và mọi người an toàn.
Anh tài xế nhất quyết không chở chúng tôi về lúc này với lý do là đường xuống cổng trời rất nguy hiểm cho tính mạng. Con dốc cao và độ trơn trợt sẽ làm cho bánh xe không bám được nền đường. Chị Việt Ly, sư cô Liên Hòa và tất cả mọi người đều vui vẻ chấp nhận ở lại bên đường và như vậy chị Việt Ly đã phải hủy chuyến đi Nha Trang đêm nay để nghiệm thu trường học của trẻ em nghèo.
Số quần áo mang cho dân nghèo còn lại trên xe 1 bao, chúng tôi lấy xuống mỗi người kiếm cho mình một cái mặc tạm trong đêm lạnh này. Tiếng cười nói xôn xao với những màn "trình diễn thời trang" bất đắc dĩ đã làm cho chúng tôi vui và quên hết những mệt nhọc trong ngày.
Sư cô Liên Hòa vì mất dép nên được bế vào nhà, chị Việt Ly và Hằng không được khỏe nên phải ngủ lại trên cabin xe, nhờ có cửa kính nên đỡ lạnh, tôi nghe vậy nên cũng yên tâm phần nào.

Chị Bích và chị Nga đang chọn quần áo để biểu diễn đêm thời trang "bất đắc dĩ"

Bé Ngân cũng đang tìm cái quần nhưng không có đành phải mặc váy...

Anh Thu cũng đã chọn được một bộ váy thật dài làm chúng tôi cười muôn vỡ tung cái lán trại này

Tôi chọc cười mọi người và chị Thọ bằng cách tạo dáng...

Sư cô Liên Hòa với đôi dép thời trang bằng bao nilon vì bị mất dép

Doremon và kỷ niệm núi rừng Canh Liên
Phần 3: ĐƯỜNG VỀ
Cả đêm lạnh, lạnh đến mức không ai ngủ được nữa, mới hơn 2 giờ sáng mà các anh chị đã dậy trò chuyện râm ran, nào cà phê, nào mì gói, bánh tráng được mang ra để phục vụ cho những ai bị kiến bò trong bụng (hihi)
Mang cà phê ra cho chị Việt Ly, thấy chị cười, tôi biết đằng sau nụ cười của chị là một sự mệt mỏi sau chuyến đi Cà Mau về thẳng Quy Nhơn chị chưa có một giây phút nào nghỉ ngơi lại sức.
Chị và mọi người trong đoàn ai cũng đếntạm biệt và cảm ơn những anh công nhân tốt bụng đã nhường võng, mền cho đoàn chúng tôi, họ đã phải ngủ dưới đất và chịu lạnh để cho chúng tôi có một đêm ấm áp giữa núi rừng này.
Đường về không bị mưa nhưng xuống Cổng trời chúng phải xuống đi bộ để an toàn. Tận mắt chúng tôi khi nhìn thấy chiếc xe đổ xuống dốc từ từ mà hai bánh trước cứ sìa ngang qua mới biết thật là khủng khiếp
Sau cuộc hành trình, ai cũng thừa nhận đây là một cuộc hành trình vui nhất và cũng là lịch sử nhất... Phía trước chúng tôi, con đường thiện nguyện vẫn còn dài, tình người vẫn còn rộng để cho những chuyến đi được ấm lòng và cuộc đời ý nghĩa hơn.

Đường về quá trơn, chúng tôi phải chạy thật nhanh vào bìa để cho xe đổ dốc

Đường về phía trước chúng tôi vẫn còn xa...
Lời kết:
Thay mặt cho bà con nghèo nơi đây, xin cảm ơn chị Việt Ly, cảm ơn Hội Từ thiện Phật Giáo tỉnh Cà Mau, cảm ơn các anh Hội chữ thập đỏ đã giúp cho Sư cô Liên Hòa và các anh chị Phật tử chúng tôi mang được những món quà Tết trao cho bà con nghèo trong cái rét tê người nhưng thấm đẫm tình nhân loại.
Quy Nhơn ngày 16 - 1 - 2011
Đường dẫn cố định
01.01.11
Post in
Hoạt động xã hội
at 21:21 :: 點閱次數 (121)
Khởi đầu cho một năm mới thật ý nghĩa với cả đoàn của chúng tôi, xe đến Tuy Phước để đón chị Thiện là thành viên cuối cùng của đoàn. Xe chạy thật nhanh cho kịp 3 giờ chiều dọn bữa cho các anh chị em bệnh nhân tâm thần Hoài Nhơn.
Chuyến đi lần này thật ấm áp trong thời tiết se lạnh cuối năm âm lịch nhưng trong lòng mọi người ai cũng háo hức mong cho mau đến nơi...
Tận mắt chứng kiến những bệnh nhân hôm nay, từ đôi mắt ngây dại, hình hài tiều tụy, nụ cười méo xệch cho đến những hành động vô thức tôi thấy đời mình bây giờ thật hạnh phúc.
Thường ngày lời nói cửa miệng của tôi thường nói với bạn bè là: cuộc sống mình hôm nay thế này rồi ngày mai mình sẽ như thế nào? Đố ai mà biết trước được... Giờ ngẫm lại cho kỹ chợt thấy lòng mình nặng trĩu khi quanh giờ tôi chiều nay là những con người cùng chịu chung một nỗi đau: sống mang nặng một kiếp người!
Món ăn lần này sư cô Liên Hòa ( sư cô Huế) mang ra để dọn cho các bệnh nhân là bún khô, nhìn tô bún khô gấp đôi một bữa ăn của người thường vậy mà họ ăn ngấu nghiến ngon lành, ăn thật nhanh như sợ có người giành mất phần. Ăn hết tô bún họ lại tiếp tục ăn luôn hai món còn lại, hai chiếc bánh gato nhỏ và 2 cái bánh đông sương màu sắc sặc sỡ khiến họ rất thích thú!
Chuyến đi đầu năm, chuyến đi đầy ắp tình người đã thành công. Từ một tấm lòng của một người anh phương xa, Anh tên Chiêu, anh đã chủ động gửi về cho Hà My 200 USD để góp hơn 50 % phần tài trợ cho chuyến đi lần này.Tôi thật lòng biết ơn anh, một người dù chưa bao giờ gặp mặt tôi nhưng nhờ anh ấy đọc được những bài viết của tôi và đã tin tưởng những gì mà tôi đang làm góp thêm cho cuộc đời này hai chữ yêu thương.
Thượng Tọa Thích Giác Trí , trụ trì chùa Ngọc Sơn, Phước Sơn, Tuy Phước cũng đồng hành cùng đoàn chúng tôi với phần tài trợ là 2 triệu đồng.
Phần còn lại để cho đủ chuyến đi này Hà My đã "alo" cho anh Xuân ( Huế), Chị Thiện ( Hà Thanh) Em trai ( Quy Nhơn), chị Lý ( Hà Thanh)...
Lời cảm ơn chân thành kính gửi đến Thượng Tọa Thích Giác Trí , sư cô Liên Hòa, anh Trần Chiêu, anh Nguyễn Xuân và ..... cùng tất cả các cô, các anh chị đã thức 2 ngày đêm để hoàn thành bữa ăn cho 500 bệnh nhân chiều nay cho cuộc sống ngày càng ý nghĩa, để người và người đến với nhau nhau hơn, sẻ chia chút tình người giữa bộn bề công việc hôm nay!
CHÙM ẢNH TÔI VỪA THỰC HIỆN CHIỀU ĐẦU NĂM 2011
Mỗi người một tay...
Những tô bún mang hơi ấm của những tấm lòng
Nhanh lên nào....
Có ai cầm được nước mắt???
Mẹ già ....
Bánh ngọt kèm theo đây!!!
Chị Thiện lần đầu làm quen với......

Sư cô và chị Nga ân cần với các bệnh nhân
Sư cô Liên Hòa hôm nay thật vui
Sự cố nhỏ: em đã cào xước tay tôi khi tôi lại gần em mà chưa kịp phát bánh
Ăn bún xong, họ có thể ngồi bất cứ đâu để ăn tiếp bánh ngọt
Đoàn nhà mình... đã xong việc....
Đường dẫn cố định
21.12.10
Post in
Nhật ký
at 08:04 :: 點閱次數 (120)

Viết cho ngày giỗ Ba
Mai giỗ ba rồi mà mẹ thì lại nhập viện vào sáng hôm qua! Công việc cứ rối tung cả lên. May mà tuần vừa rồi mình vào Sài Gòn và cũng đã thăm mộ ba được rồi. Mỗi lần bước xuống xe, nhìn thấy ba nằm một mình trong này thương lắm, mấy thằng nhỏ cứ đòi đưa ba về quê cho thuận lợi việc thăm viếng nhưng mình ngại chuyện động mồ mả khi ba đã nằm yên nên cứ ngăn tụi nó hoài...
Mình thường tự hào với bạn bè trong 5 chị em, mình là người thăm ba được nhiều nhất, nói chuyện với ba được nhiều nhất, nhất là những đêm mưa gió bão bùng ngủ không được vì sợ, tấm hình của ba mình luôn để trước cửa phòng và cứ như vậy... như vậy, ba luôn ở cạnh con trong những lúc đau buồn nhất hay hạnh phúc nhất phải không ba ơi???
Hơn nửa đời người rồi mình vẫn không thể nào quên được cái ngày mình ôm xác một con gà Mỹ chết, ba đi làm về thấy mình khóc sướt mướt ba đã quay xe đi một đoạn đường khá xa để tìm mua lại cho mình một con gà khác... Ôi! Cả một thời thơ ấu dễ thương và đa cảm của mình nơi Đồng Đế Nha Trang!
Sau ngày ba mình mất, mình càng tin vào chuyện có những người biết trước được cái chết đang đến gần kề. Trước ngày mất 18 ngày, ba đi từ Sài Gòn về thăm đầy đủ 5 đứa con. Ba về quê, lặn lội thăm chị Ruby và 3 đứa cháu ngoại, quay về nhà thăm 2 thằng nhóc, thấy trong thùng không còn hột gạo, ba đi lên chợ mua 20 kg gạo đội trên đầu mang về cho 2 thằng nhóc có mà ăn... Mẹ lúc này đang ở nhà tôi ngoài Quy Nhơn. Ba ngủ lại với 2 thằng nhóc, dặn dò phải thương mẹ, thằng lớn không nên say sưa... (nhiều lắm) ...
Ba ghé Tuy Hòa thăm Thúy nhưng Thúy vắng nhà, ba lấy viên phấn viết: Xíu, ba ghé thăm con mà con không có nhà.....
Sáng ngày sau ba ra Quy Nhơn thăm mẹ và tôi, ba thấy nhà cửa cuộc sống của tôi lúc bấy giờ ba nói ba yên tâm lắm!
Chiều ba về Tuy Hòa thăm Thúy là đứa con cuối cùng trong 5 chị em và kết thúc cuộc hành trình
Đúng 18 ngày sau chuyến đi thăm đầy đủ 5 chị em, ba ra đi mãi mãi... thật nhẹ nhàng và thanh thản. Không một ngày nằm viện, không 1 ngày làm phiền đến ai... Vấp con chó té xuống rồi ra đi...
Kết thúc một kiếp sống, chấm dứt một cuộc đời... Một cuộc đời trai trẻ đẹp trai nổi tiếng, một đoạn đường oanh liệt với chế độ Cộng hòa.... Rồi nửa đoạn đời còn lại là một người đàn ông tha hương cầu thực sống lay lắt với đồng tiền làm thuê... Ơi, Ba ơi!!!

Nghĩa trang Bình Dương - Sông Bé.
******************
Đường dẫn cố định
02.11.10
Post in
Hoạt động xã hội
at 13:16 :: 點閱次數 (213)

Chuyến đi Thiện nguyện về 3 tỉnh miền Trung QUẢNG BÌNH - HÀ TĨNH - NGHÊ AN lần này với kinh phí khá lớn. 750 suất quà ( mỗi suất 400 ngàn). Đại Đức Thích Tánh Bi, người có công lớn nhất cho chuyến đi này vì đã kêu gọi được những tấm lòng nhân ái từ xa gửi kinh phí về cho chuyến đi. Đại đức Thích Tánh Bi đại diện cho Hội từ thiện Quan Âm ( Úc Châu) dành cho chuyến đi với 600 phần quà, cộng với sự phối hợp của Hội từ thiện Phật Giáo Tỉnh Bình Định do sư cô Huế và một số ni sư các chùa tại Bình Định cùng các Phật tử đại diện, một số bạn bè thân hữu của Hà My ở Việt Nam và hải ngoại, chị Vietly Nguyễn (Mỹ) cũng gửi về đóng góp một phần không nhỏ cho chuyến đi này.
Ngoài phần kinh phí kể trên Tịnh xá Bửu Quang đã góp vào chuyến đi này hơn 700 chiếc áo khoác và một số áo sơ mi mới may, Tịnh xá Ngọc Nhuận cũng gửi cho các cháu nghèo vùng lũ hơn 3000 cuốn vở.
Nhật ký Thiện nguyện về 3 tỉnh Miền Trung
7 giờ 30 tối ngày 29 tháng 10...
Xe đến Diêu Trì đón tôi, trên xe có nhiều sư cô và sư cô Huế cùng các Phật tử Quy Nhơn, BĐ. Thấy tôi đau nên ai cũng nhường ghế trước cho tôi được thoải mái hơn vì các ghế sau đều nhét đầy mì và hàng cứu trợ.
Xe tải nhẹ của thầy Quảng Thông và xe ca chở quần áo, 7,5 tấn gạo. 750 thùng mì, vở học sinh và mấy trăm chiếc áo ấm của Tịnh xá Bửu Quang đi trước xe chúng tôi. Trời mưa dầm và gió rất mạnh suốt cả đoạn đường đi...
3 giờ sáng ngày 30 tháng 10...
Đoàn xe ra đến Đà Nẵng để chất thêm hàng cứu trợ. Thêm một thiện nguyên viên nhí Đà Nẵng gia nhập đoàn. Tuệ, tên của em, dễ thương và nhân tâm thể hiện trên gương mặt của em, đó là nhận xét chung của chúng tôi về em
8 giờ sáng ngày 30 tháng 10, đoàn bị lạc đành phải đứng đợi tại Đông Hà - Quảng Trị 1 tiếng, vì xe ca chở lương thực ăn hàng ngày của chúng tôi bị lạc nên những người đi cùng xe của tôi phải mua bánh mì ăn ( ăn chay). Tôi cũng tranh thủ mua mấy ly cà phê cho mọi người uống để không buồn ngủ.
Thời tiết đã thay đổi, mưa ít dần cho đến cả 3 xe ra đến Quảng Bình rồi mà vẫn còn bị lạc nhau, cứ đi vòng quanh đường tránh rôi đường vào Đồng Hới, vòng đi vòng lại mất cả tiếng đồng nứa nên kế hoạch phát quà chậm lại.
Gần trưa, đoàn mới đến được Quảng Tân, Quảng Trạch, Quảng Bình....
Những gương mặt chứa đừng thật nhiều niềm vui như 1 lời tri ân gửi theo những tấm lòng mang tình nhân ái!
Phát xong 250 suất quà, đoàn chúng tôi ăn trưa ngoài sân, những món ăn do sư cô Huế mang theo thật ngon vả lại bụng chúng tôi lại đang đói nên thật khó quên với bữa ăn chay này...
15 giờ chiều 30 tháng 10....
Đoàn lên đường đi Hà Tĩnh, đoạn đường vào Hương Sơn thật khó đi vì hẹp lại gặp các đoàn xe về cứu trợ nên đôi lúc bị ách tắc. Về đến chùa Tượng Sơn đoàn được tiếp đón khá chu đáo. Thức ăn của đoàn khá nhiều nên không phải ảnh hưởng gì đến địa phương.
Ăn cơm tối xong, tôi và sư cô Huế cùng các ni sư trong đoàn và các chị Phật tử tụng kinh Nhật Tụng.
Đến giờ lên xe ngủ. Đêm nay là đêm thứ 2 ngủ ngồi trên xe, thời tiết bên ngoài xe lạnh lắm nhưng bên trong xe lại có phần ấm hơn vì gạo nhiều và xe có cửa kính. Những bao gạo là giường nệm của chúng tôi lúc này... Cũng có khi bị ngứa lưng vì cám gạo... Mong cho trời nhanh sáng, mỗi đêm tôi làm 2 viên thuốc ngủ là nhẹ nhàng...
Cu Tuệ ngủ thế nào mà bị 3 cô ép đến mức còn có một chút của bao gạo nên sáng ra hắn rên quá chừng chừng... Tim mãi cái kiếng cận của hắn mới lòi ra vì nằm dưới những cái bao gạo...
Ăn sáng xong, cả đoàn đến địa điểm ngay để phát quà sớm vì ngày hôm nay mình còn phải phát cho Nghệ An để rồi phải về luôn trong đêm.
11 giờ 30 ngày 31 tháng 10...
Mọi việc đều được tiến hành thuận lợi. Nhìn những nét mặt của bà con tôi thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh... Thầy Tánh Bi, Thầy Quảng Thông, sư cô Huế và cả đoàn ai cũng phấn khởi...Sức khỏe Thầy Quảng Thông chừng như không được tốt lắm, tôi năn nỉ Thầy uống thuốc nhưng thầy nhất quyết không uống. Toàn đoàn đi lần này Thầy là người vất vả nhất. Trước chuyến đi, Thầy bận nhiều việc nhưng vì nghĩ thương cho dân nghèo ngoài xa, Thầy vận động chị Trường và một số phật tử gom được một số tiền kha khá cho chuyến đi lần này. Điều làm cho tôi và mọi người cảm động nhất đó là Thầy phải đi theo chiếc xe tải chở quần áo và mì, phụ lái bớt cho tài xế đỡ mệt. Nhìn Thầy lúc đến nơi tôi biết Thầy mệt lắm...
Trước chuyến đi 7 ngày, sức khỏe tôi không ổn, phải đi bác sĩ tại Diêu Trì rồi đến BS dưới Quy Nhơn, giờ phút lên xe, tôi đổi ý, tôi nói với chị Chánh tôi không đi nổi chuyến này rồi... Chợt ... những tình cảm của anh Louis, Annei, chị Việt Ly ..... và những chuyến xe chở đầy quàn áo của Câu lạc bộ Hà Thanh của mấy chị thân yêu đã làm cho tôi vững vàng bước lên xe... Suốt dọc đường đi, nhiều cuộc điện thoại của mọi người thương yêu đã làm cho chuyến đi của tôi lần này thật ý nghĩa...
Xong việc tại Hà Tĩnh, chúng tôi lại trực chỉ ra Nghệ An, mọi việc dường như thuận lợi hơn khi trong đoàn có những thành viện của Hội chữ Thập đỏ. Các anh đã nhiệt tình giúp đỡ những việc nặng nhọc và thời gian trao quà như được rút gọn lại.
Bà con Nghệ An bất chấp cả cái nắng của 12 giờ trưa để đợi nhận quà từ đoàn nên đoàn không thể ăn cơm trưa lúc này. Tranh thủ phát quà cho bà con xong, đoàn lên xe ăn trưa để về luôn trong ngày.
Đoàn xe ra về với nhiều tâm trạng khó tả, mỗi người một suy nghĩ riêng không ai giống ai...
Đường về mỗi lúc một mưa to, lạnh bên ngoài nhưng trong lòng chúng tôi thật ấm áp! Nghe đâu mưa lũ lại tràn về với khúc ruột miền Trung phía Nam . Nỗi xót xa lại dâng lên....
CHÙM ẢNH SUỐT CHUYẾN ĐI 3 TỈNH QUẢNG BÌNH - NGHỆ AN - HÀ TĨNH

Ăn dọc đường...

Nước vẫn còn lớn...

Về vùng ngập nặng...

Đại Đức Thích Quảng Thông cùng chiếc xe chở quần áo và mì về vùng lũ

Bà con đang háo hức chờ gọi đến tên mình

Đại Đức Thích Tánh Bi ( Đại diện cho Hội từ thiện Quan Âm ( Úc Châu) trao quà cho người dân

Nụ cười của Thầy và trò thật mãn nguyện khi mang niềm vui đến với người nghèo

Sư Cô trong lòng dân...

Em vùng xa nhận quà từ những tấm lòng nhân ái

Giờ cơm đến rồi... Giờ cơm đến rồi....

Đói bụng quá!!!!!!!!!!!!!

Đoàn chúng tôi ngủ trên những bao gạo này... Vẫn êm như Khách sạn ngàn sao...

Cả đoàn chụp ảnh lưu niệm trước chùa Tượng Sơn - Hà Tĩnh

Đại Đức Thích Quảng Thông vận động Phật tử và xe cộ để góp vào chuyến đi này không ít. Người đã đích thân lái xe để giúp 1 phần cho tài xế bớt mệt với chặng đường xa

Tuổi nhở nhưng TÂM vô cùng lớn ( Em Mai và Tuệ, hai Thiện nguyện viên nhí nhất đoàn và cũng là hai thiện nguyện viên tích cực nhất đoàn.)

Chuẩn bị phát quà cho dân nghèo....

"Mạ mừng khi có đoàn về cứu trợ con ơi"

Tôi phải mượn xe máy để chạy theo chụp cho được nụ cười của Mạ khi nhận quà

"Đồng vợ, đồng chồng tát biển đông không còn hạt nước" ( Anh chị Trường, đã góp hiện vật và 11 triệu đồng cho chuyến đi)

Ăn trên xe....... Ngon hơn!

Những người phụ nữ có tấm lòng nhân hậu mà tôi đã được biết từ lâu và trong chuyến đi này những người phụ nữ này đã chăm sóc cho tôi lúc tôi bị hạ đường huyết, họ đã chăm sóc cho tôi bằng cả tấm lòng của những người Mẹ...
Xin được thay mặt cho tất cả mọi người trong đoàn kính cảm ơn Đại Đức Thích Tánh Bi, Cảm ơn Hội từ thiện Quan Âm ( Úc Châu),Đại Đức Thích Quảng Thông, Sư cô Liên Hòa, Tịnh xá Bửu Quang, Tịnh xá Ngọc Nhuận, Chị Việt Ly, chị Trường, anh Louis, Annei, Anh " người tốt bụng" Anh Khoa ( Đà nẵng) Anh Ninh ( công ty Sông Hồng) Chị Hà Huy và Câu lạc bộ cầu lông Hà Thanh ( Công ty cổ phần Hà Thanh) em Thùy Dung, em Thùy Loan và bạn bè công ty 508, cùng toàn thể cả ni sư và phật tử thành phố Quy Nhơn, các anh trong hội Chữ thập đỏ Vân canh............. Đã giúp cho chuyến đi thành công tốt đẹp, mang lại niềm vui và tình yêu thương nhân loại lúc cơ nhỡ khó khăn này
Quy Nhơn ngày 2 tháng 10 năm 2010
HÀ MY
Đường dẫn cố định
28.10.10
Post in
Hoạt động xã hội
at 04:27 :: 點閱次數 (74)
Bão lại về có phải không em?
Thương quê mình dãi dầu mưa nắng
Con nước đầu nguồn không bình lặng
Rừng trút lá vàng, chảy máu khôn nguôi
Bão lại về với miền ngược, miền xuôi
Với những ngôi nhà xác xơ xiêu vẹo
Và... chiếc cầu tre chơ vơ lắt lẻo
Em bé đến trường lội nước "phiêu lưu"
Giông bão lại về... lòng Mẹ hắt hiu
Nửa đời trải qua đìu hiu giá lạnh
Hạt thóc chưa vàng giờ sao nặng gánh
Mẹ khóc bởi mùa giáp hạt tan hoang
Bão lại về với số kiếp lang thang
Góc chợ gầm cầu không nơi trú ngụ
Chiếc áo phong phanh làm sao cho đủ?
Sưởi ấm một ngày dưới những gầm xe
Cúi lạy ông Trời người có thấu nghe
Cho vạn sinh linh yên bình nhân thế
Xin viết vào đây những điều có thể
Mơ ước ngàn đời, nhân loại an vui.
HM
Nỗi buồn đọng lại sau những chuyến đi!
*** Năm ngoái, xin được mấy bao quần áo để mang cho người nghèo ở Vân canh - BĐ, Mẹ tôi nói: " Chị hai mày khổ quá trời, coi có cái nào tốt tốt, lấy vài bộ cho chị với"... Ôi! Tấm lòng một người mẹ... Tôi hiểu!
Nhưng mẹ ơi! Mẹ có nhớ con đã từng nói với Mẹ, đã mấy chục tuổi đầu rồi, con chưa bao giờ góp 1 ngàn đồng vào những chuyện từ thiện của mấy vị đến nhà quyên góp... và con cũng luôn thuộc làu câu: " ở đời, xé mắm thì phải lấm tay..."
Khi con xin quần áo cho người nghèo con có nói với bạn con về mục đích: Cho ai? Và cho ở đâu chứ con không nói: chị ơi! Em xin về cho chị Hai em, có đúng không Mẹ? Giờ con lấy chắc cũng không sao nhưng rồi làm sao con dám nói mọi người, làm sao con dám phê phán ai khi những đồng tiền cứu trợ bị " rơi rớt" nơi nào để rồi khi đến tay người dân chỉ là một phần còn lại... Mẹ hiểu con nói gì không Mẹ, tuy đây chỉ là 1 việc cỏn con nhưng từ những việc cỏn con bé xíu này sẽ là những việc lớn hơn đó mẹ ạ! Con biết là mẹ đã hiểu con gái của mẹ nói gì rồi...
*** Sau cơn bão Xangsand, tôi và chị Kiều, chị Thủy, chị Nga góp tiền lại đi Tam Thăng - Quảng Nam . Những gì chúng tôi mang ra lần này thật chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau mà con người ở đây đã phải gánh chịu với hai cơn bão, đó là bão Chanchu và bão Xangsand. Nhưng với những tấm lòng của chúng tôi, tôi tin là ông Trời sẽ hiểu.
Lúc tôi đổ hết quần áo đã được quyên góp từ bạn bè nơi Quy Nhơn ra sàn xe, những bàn tay vơ vội, những tiếng nói bên tai: Cô ơi! Con xin cái này.... Cô ơi! Cho tôi bộ này.... Chị ơi! Áo này có quần không chị? Tôi thấy mình thật vui và ấm áp khi những món quà mình và các chị mang ra thật có ích cho bà con nghèo lúc này... Bỗng nhiên....... Một người đàn ông leo lên xe, tôi hoảng và vội vàng hỏi... " Anh lên xe làm gì? Người đàn ông "tỉnh bơ" nói: Cô à, cho tôi xin mấy cái áo này và mặc nhiên ông ta lựa những cái áo thật tốt để làm của cho riêng mình. Mọi người đang phát gạo và mì ngạc nhiên khi thấy tay tôi giằng lấy những chiếc áo tốt kia trở lại... tôi nói: Tôi xin ra đây là để cho bà con nghèo... Còn anh, tôi biết anh là ai? Tôi biết anh là cán bộ xã.... Mà như vậy liệu có công bằng không? Tôi gắt lên như vậy! Chỉ là như vậy mà sao trong lòng tôi đau mãi cho đến ngày hôm nay? Chỉ là những chiếc áo cũ mà thôi huống chi là những chuyện lớn hơn, trọng đại hơn! Ôi người nghèo ơi!!!
*** Tôi được theo chân chị vlnguyen mang gạo và mì cứu trợ cho các vùng Tây Bắc Việt Nam . Hàng hóa không những chỉ có gạo và mì mà còn có những bao quần áo mới được bạn bè chị ấy gửi từ SG ra phân phát cho người nghèo. Một cuộc đối thoại ngắn vô tình lọt vào ống kính quay phim của chị trước đống quần áo mới được đổ ra nền nhà để phân phát cho các cháu thiếu nhi nghèo nhất vùng
Chị phụ nữ A nói với chị B:
- Chị, chị! Bộ này đẹp ghê... Chị lấy đi... lấy đi chị!
Và người kia đáp lại :
- Nè, con em mặc vừa bộ này đó... lấy mà cất đi...
.... Mọi người có ngờ không? Hai người phụ nữ này là hai cô giáo của vùng đất ấy! Họ không bao giờ biết rằng những hành động và cử chỉ của họ đã được chị vl ghi lại...
Thật xót xa...
Nỗi xót xa ấy không phải riêng ai mà từ những việc nhỏ xíu này người ta có quyền suy ra những việc lớn hơn. Những cái mụn nhọt đang ung mủ lên từng ngày từng giờ sau những đợt lũ lụt, sau những trận bão tai ương...
Cho đến bao giờ và... cho đến bao giờ những cái mụn nhọt ấy được gắp đi, được bôi lên đó một thứ thuốc THẦN DƯỢC cho cuộc đời của những mảnh đời bất hạnh nhân được những niềm tin yêu trong cuộc sống yên bình này
Quy Nhơn 25 - 10 -2010
CẬP NHẬT THÔNG TIN TRƯỚC CHUYẾN ĐI
Chiều nay, Hà My và các chị em trong câu lạc bộ cầu lông Hà Thanh mang toàn bộ quần áo đã gom được xuống nhà sư Cô Huế để chuẩn bị cho chuyến đi Hà Tĩnh và Nghệ An sắp tới!
Hai chiếc xe của anh Huy và anh Tường mang những phần quà tuy nhỏ nhoi nhưng chứa đựng đầy tình cảm của các chị trong Công ty cp Hà Thanh và các chị trong CLB Hà thanh xuống nhà sư cô Huế để chuẩn bị cho chuyến đi
Đại diện cho Công ty cổ phần Hà Thanh chị Hà đã mang xuống góp cho chuyến đi là 100 thùng mì tôm ( 5.500.000 đồng)
Em Thùy Loan và bạn bè cùng công ty của em cũng góp vào chuyến đi của Hà My đợt này là 35 thùng mì ( 2000.000 đồng)
Tường CLB Cầu lông 200 ngàn
Chị Lạc Hồng ( KS Lạc Hồng- Phú Tài) 10 gói bột ngọt = 210.000 đồng
Bạn Trần Thúy An ( USA) gửi về cho chuyến đi là 200 USD
Anh Louis nguyen ( USA ) gửi về cho chuyến đi là 200 USD
Anh Khoa, bạn HM vnwweb Đà nẵng 500.000 đồng
Anh : Người tốt bụng : 2000.000 đồng
Anh Tiến Đạt : 5.000.000 đồng
Chị Vietlynguyen: 20.000.000 đồng
22 giờ đêm 25 tháng 10, sau khi từ nhà sư cô Huế về, Hà My có check mail và nhận được tin chị Vietly co gửi thêm về cho chuyến đi này 350 USD. ( Tổng cộng số tiền mà chị đã gửi về 21 triệu và 350 USD)
Theo lời của sư cô Huế vẫn còn có người gửi tiền trong tài khoản của sư cô thông qua bài viết của Hà My. Xin được kính cảm ơn tất cả mọi người.
Mọi thông tin tiếp theo trong tài khoản của Sư Cô Huế, Hà My sẽ cập nhật chính xác khi bắt đầu lên xe.
Trân trọng
HM
CHÙM ẢNH TÔI THỰC HIỆN VÀO TỐI 25 THÁNG 10 TẠI NHÀ THI ĐẤU ĐA NĂNG HÀ THANH - DIÊU TRÌ

Các em trong CLB Hà Thanh đang chuyển mì lên xe

Những món quà nhỏ nhưng chứa đựng đầy tình cảm

Những tấm lòng của những chiếc lá lành

Anh chị Huy Hà ( Công ty cổ phần Hà Thanh ) đang chung sức để gửi chút tình ra Hà Tĩnh lần này

... Ba cây chụm lại....

35 thùng mì của em Thùy Loan cùng bạn bè em góp lại!

Hà My thay mặt cho anh Nguyên Luyen ( Louis nguyen) và em Trần Thúy An ( Annie) giao cho sư cô là 400 USD ( mỗi người 200 USD)

Chị Hà đại diện công ty cổ phần Hà Thanh gửi vào chuyến đi lần này số tiền là 5,500.000 đồng
Lời nhắn : Sư cô Huế xin cảm ơn mọi tấm lòng đã giúp đỡ cho chuyến đi, Anh Louis nguyen và em Annie có thể gọi điện thoại cho Sư cô Huế để Sư cô Huế có đôi lời cảm ơn lòng thành của những người phương xa
Số di động của sư cô Huế: 0169 3748 524
Đường dẫn cố định
28.10.10
Post in
Hoạt động xã hội
at 04:25 :: 點閱次數 (154)

Hình ảnh thân thương trong đầu tôi...
Mấy ngày nay không ai có thể cầm lòng được trước những hình ảnh thương tâm của bà con ta ở vùng lũ miền Trung, cụ thể là ở Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An....

Nụ cười này đã làm cho tôi mãi không quên
Những cái chết thật đau lòng, những mảnh đời bất hạnh đang cần được chia sẻ...
Tin cuối ngày đưa những hình ảnh ấy đã làm cho tôi không thể nào an giấc. Trong giấc ngủ chập chờn những hình ảnh của đợt lũ vừa qua đã ám ảnh mãi tôi, hình ảnh của những bàn tay kêu cứu, hình ảnh của những em bé ướt dầm khi những cơn gió lạnh và cái đói ùa về... Rồi những đám tang trong lũ đã làm cho bất cứ ai cũng không thể không rơi nước mắt. Mất mát đau thương bao trùm cả một khúc ruột miền Trung.

Sư cô thăp hương cho em bé bị lũ cuốn năm ngoái tại Quảng Nam
NHỮNG TẤM LÒNG THƠM THẢO:
***Ngày hôm nay quả thật là một ngày tôi thật sự quá hạnh phúc. Hạnh phúc đến bất ngờ khi nhận được Email của chị Vietly là đã gửi về 20 triệu cho chuyến đi...
Rồi những cuộc điện thoại của Sư cô Liên Hòa ( sư cô Huế) báo là có bạn của Hà My giấu tên trên yahoo đã gửi qua tài khoản của Sư cô một số tiền.
***Cho đến bây giờ Hà My vẫn không biết tên anh, chỉ biết anh ở Ninh Thuận, đành phải lưu số điện thoại của anh với cái tên: "Người tốt bụng"!
"Người tốt bụng" thân mến! Thay mặt cho những người nghèo nơi xa, thay mặt sư cô Huế, Hà My xin gửi vào đây lời cảm ơn sâu xa đến anh nhé! Mỗi một tấm lòng nhân ái Hà My cộng thêm một tấm lòng nhân ái thì cuộc đời này có thêm cho những mảnh đời cơ cực một niềm vui giữa cuộc đời đầy bất trắc...
*** Lâu lắm rồi, từ chuyến thiện nguyện ngoài Quảng Bình đến nay tôi mới gặp lại được Annie. Em có đọc qua bài viết: XIN HÃY ĐỌC BÀI NÀY của tôi em vội vàng liên lạc với tôi và trong ngày mai, em có hứa là sẽ gửi 200 USD để góp một phần vào chuyến đi ra Nghệ An - Hà Tĩnh của ngày 29 tháng 10 này. Tình cảm của em, một người đã rời xa Việt Nam nhưng luôn hướng về những mảnh đời bất hạnh, luôn dõi theo từng bước chân của sư cô Huế và tôi đã làm cho tôi thật ấm áp lúc này mặc dù cho đến thời điểm này tiền vẫn chưa về VN. Khi nào thông tin chính xác Hà My sẽ cập nhật
Đúng 14 giờ chiều thứ 2 ngày 25 tháng 10, Hà My thay mặt cho sư cô huế nhận 200 USD của em Annie ( Trần Thúy An)
Đúng vào lúc 15 h 15 p ngày 25 tháng 10 Hà My có thay mặt sư cô Huế nhận 200 USD của anh Nguyễn Luyện ( Louis nguyen)
Xin cảm ơn tấm lòng của Thúy An và anh Nguyễn Luyện.
*** Thêm một tấm lòng nhân tên Tiến Đạt (SG) bạn của anh Quỳnh Phong gửi vào tài khoản của Sư cô Năm triệu. Sư cô gọi báo cho tôi với tâm trạng thật vui vì những tấm lòng nơi xa đang cùng chung tay với Sư cô.
***Đầu óc Hà My hôm nay như muốn nổ tung vì thời tiết nhưng Hà My đã không còn cảm thấy mệt nhọc khi đi chở những bao quần áo, cái cảm giác có được những tình cảm tin yêu của bạn bè trên yahoo và ngoài đời đã cùng đồng lòng với tôi trong những chuyến thiện nguyện khi biêt Thùy Loan, một cô em gái trong nhóm cầu lông, sau khi đọc qua bài viết của tôi, đã về ngay cơ quan và in ra bài viết. Số tiền của em đang vận động nhích lên từng đơn vị trăm rồi... đến đơn vị triệu... Tiếng cười của em khi gọi điện báo cho tôi về việc chị ÂU làm cùng công ty đã hưởng ứng đầu tiên với số tiền là 500 ngàn, rồi đến em, đến Ba em và còn nhiều người trong công ty nữa đã làm cho tôi thật sự vui vì tôi vẫn biết rằng các anh chị này cũng đã góp một, hai ngày lương để ủng hộ cho miền Trung ruột thịt rồi.
*** Mấy năm rồi tôi cũng chẳng liên lạc với anh, một người bạn nơi Cam ranh xa xôi. Hôm nay anh xem bài viết và chủ động hỏi địa chỉ nhà và số tài khoản của sư cô. Tôi mừng và biết chắc rằng nay mai gì Sư cô lại báo cho tôi một tin vui từ anh...
*** "LAN" người bạn gái mà tôi chưa được quen đã gọi điện thoại cho tôi khi xem qua bài viết : "XIN HÃY ĐỌC BÀI NÀY". Giọng Hà Nội thật ấm, thật có hồn khi Lan muốn chia sẻ cùng sư cô và tôi ở chuyến đi này. Lan đã gọi điện thoại cho Sư cô Huế và bàn cách chuyển tiền cho chuyến đi này.
Tôi vẫn biết, đời sống kinh tế Hà Nội , tp HCM cao nhất nước, với đời sống khá giả hiện tại họ còn có thể giúp được thật nhiều cho những hoàn cảnh khó khổ cơ hàn nhưng với tâm lý của nhiều người: Liệu số tiền mình giúp có đến được tận tay của bà con nghèo không? Hay là bị "xà xẻo" cắt xén bớt??? Một câu hỏi đau đầu nhức nhối bao lâu nay.
Lan nói: em và bạn bè muốn góp chút tình vào chuyến đi này của chị vì theo em đọc qua bài viết của chị, em yên tâm khi những đóng góp của em và mọi người thật xứng đáng khi biết sư cô và chị mang đến tận tay người nghèo mà không qua một "cửa" nào.
Niềm trăn trở của Lan, của chị Vietly và của tất cả mọi người trong bài viết này thật có lý. Chính vì lòng tin của bạn bè đã giúp cho sư cô Huế và tôi đủ sức khỏe để còn làm được nhiều điều có ích cho cộng đồng
Tôi cảm thấy mọi người đang trả công cho tôi một cách xứng đáng khi các chị Thiện, Chánh, Oanh, Dung, Hà, Châu, Lý, Hoa, chị Dung, Hương đang xếp quần áo và chuẩn bị tập trung tại nhà tôi để cùng chở xuống nhà Sư cô Huế!
Tình hình cụ thể về kế hoạch và tài chính của chuyến đi Hà My sẽ cập nhật hàng ngày...
Những ngày này, chỉ cầu xin ông trời đừng mưa... Thường thường những chuyến đi của tôi đều bị trúng bão và mưa, bạn bè trên mạng đổ thừa cho tôi là vì tôi mang mạng THIÊN HÀ THỦY. Đi đâu là trời mưa xuống đó!
Giờ.... Quá khuya... Chỉ còn lại lời cầu nguyện cho ông trời đừng mưa để chuyến đi thành công. Sư cô và tôi vẫn giữ mãi cái tiêu chí: dù ÍT nhưng những món quà sẽ được trao đúng người nghèo quyết không "nhờ vả" ai "trao dùm"... Tôi xin làm một nhịp cầu nối giữa những tấm lòng nhân và những mảnh đời cơ cực.
Xin hãy liên lạc với sư cô Huế: 0169 374 8524
Địa chỉ nhà: 126 / 34 Hai Bà Trưng - Quy Nhơn - Bình Định
Số tai khoan; 8510 4679
Tên: Lê Thị Huế
Ngân hàng ACB
Quy Nhơn 23h 30p đêm 21 tháng 10
Hà My

Lạy Trời chuyến này con đi đừng bị mưa bão như năm ngoái! Huhu
Tôi chỉ là một nhịp cầu nối.....
Đường dẫn cố định
28.10.10
Post in
Hoạt động xã hội
at 04:23 :: 點閱次數 (82)
Người ta thường nói: NHÌN NGƯỜI RỒI NGẪM ĐẾN TA nhưng hôm nay tôi xin nói ngược lại: NHỚ TA MÀ NGẪM ĐẾN NGƯỜI.
Nhìn cảnh lũ lụt đang hoành hành ngoai Trung thân yêu, tôi nhớ lại năm ngoái cũng vào những ngày này tôi cũng phải trải qua hai ngày hai đêm bỏ của chạy lấy người khi cơn lũ kéo về Quy Nhơn đột ngột vao lúc nửa đêm. Khi nước lũ tràn vào nhà đến bụng tôi đành bỏ hết tất cả vội đưa mẹ và hai thằng nhóc chạy sang trú nhờ trên gác nhà chú năm Hiến. Đói và lạnh... chỉ thèm 1 gói mì tôm... không có! Thèm 1 chén cơm nguôi... Cũng không có. Năm người chúng tôi và 3 con chó cùng nằm chung 1 chỗ... Lạnh và lạnh. Vừa lạnh vừa đói...... Tôi khấn: Ba ơi! phù hộ cho Mẹ và con, cho mọi người....
Tôi nói với mẹ, mấy năm trước con đi mang từng thùng mì tôm cho bà con vùng lũ, thương lắm, bây giờ con đói ước gì có ai đi thuyền đến cho mình mấy gói Mì tôm hả mẹ? mẹ và mọi người cũng đói!
Cái điện thoại ngâm trong nước lũ nên giờ có muốn liên lạc với bạn bè lúc này cũng đành chịu mà thôi
Ngoài cửa, mấy chiếc cano đi cứu người nhưng vì nhà chú Năm khuất nên họ không ghé. Xa hơn một chút là Quốc lộ 1 A trực thăng có thả mấy thùng mì nhưng mình cung đành bất lực.
8 giờ sáng hôm sau, vừa đói vừa khát. Thằng em Út bên ngã 3 Hầm Dầu đi ghe sang, nó mang cho 1 thùng mì và mấy chai nước. Mẹ nói: Con My cầu được ước thấy...
Tôi lấy 1 ít gọi mấy đứa thanh niên nhà đối diện như một sự chia sẻ miếng ăn lúc này...
Khi cơn lũ đi qua, tôi quay về nhà, mọi thứ dường như tan hoang trước mắt tôi, may mà mấy cái quần áo nằm trên cao tôi cũng còn mấy cái mặc tạm. Cô em dâu và hầu hết những nhà hàng xóm lúc này không còn cái đồ nào mặc. Tôi lấy quần áo tôi đưa tạm cho em dâu mặc nhưng mặc vào rồi lại bị tụt xuống vì tôi 53 kg mà cô em dâu của tôi chỉ có 35 kg... Nhìn cô ấy mặc, tôi cười... Cười mà nước mắt chảy ra
Những kỷ niệm khó quên ấy lại quay về khi tôi đang chứng kiến từng ngày những cơn lũ chồng lũ. Quần áo đâu họ mặc, cơm gạo đâu họ ăn. Tôi không lo những cái lớn nhưng tôi có thể xin quần áo cũ của tất cả bạn bè...
Mấy ngày rồi, xem đi xem lại chương trình thời sự, những giọt nước mắt mình chẳng thể nào chia sẻ hết nỗi đau mà đồng loại mình đang gánh chịu ngoài Nghệ An, Hà Tĩnh , Quảng Bình....
Bao nhiêu chuyến hàng của nhà nước cứu trợ... Bao nhiêu tình cảm của nhân dân cả nước hướng về.
Tôi vùng dậy gọi điện thoại cho Sư Cô Huế, hai thầy trò làm việc, tôi nói: Mình không thể làm được gì ngoài tấm lòng, lá rách bây giờ phải đi đùm lá nát mà thôi.
Trước hết tôi viết Email cho chị Vietly bên Mỹ ( Hội văn hóa khoa học S)
Sau: Gọi điện thoại xin tất cả bạn bè QUẦN ÁO CŨ
Ai cho thứ gì tôi nhận và sẵn sàng đến tận nơi để chở về tâp trung tại nhà sư Cô Huế
Mọi chi tiết cụ thể tôi sẽ công khai đăng tải trên mạng sau chuyến đi
Số điện thoại của sư Cô Huế: 0563 826 759

Chúng tôi là những chiếc lá rách đang đi đùm lá nát...

Khi bạn về đến Quy Nhơn, xin hãy ghé thăm Sư cô Huế, Tôi xin cam đoan rằng trên cuộc đời này chưa có 1 vị sư nào thương người nghèo hơn chính bản thân mình. Sư cô đã không nề hà đến bất cứ nơi nào có lũ lụt thiên tai. Dù món quà của chúng tôi quá ít ỏi nhưng chứa đựng tấm lòng của sư cô thật nhiều

Trẻ em vùng lũ...

Những món quà mà chúng tôi đang gom góp
Quần áo rất cần cho bà con vùng lũ sau khi lũ rút

Anh chị nào cho quần áo, hãy gọi cho tôi theo số sư cô Huế
Ấm lòng khi nhận quần áo của bạn bè, dù có cũ nhưng hiện nay bà con ngoài đó rất cần


Tôi sẵn sàng làm xe ôm vào những ngày này để chở quần áo xuống tập trung chỗ sư cô Huế
Dẫu biết rằng: Hiện tại, nhà nước và các doanh nghiệp cùng nhân dân cả nước đang lo cho các vùng bị ngập nặng nhưng tiêu chí của chúng tôi đưa ra là: GÓP GIÓ THÀNH BÃO
Ai cho gì Sư cô và tôi cùng các anh chị Phật tử không từ chối .
Xin hãy liên lạc với sư cô Huế: 0169 374 8524
Địa chỉ nhà: 126 / 34 Hai Bà Trưng - Quy Nhơn - Bình Định
Số tai khoan; 8510 4679
Tên: Lê Thị Huế
Ngân hàng ACB
*** Khi xem truyền hình Việt Nam phát sóng về những cơn lũ lịch sử tại miền Trung, xem xong bài viết này của tôi chị Vietlynguyen đã gọi điện thoại cho tôi. Vậy là chuyến đi Hà Tĩnh đợt này của sư Cô Liên Hòa ( sư cô Huế) đã có được 20 triệu đồng của chị gửi về. Trong thời gian gom góp quần áo, sư cô Liên Hòa ( sư cô Huế) vẫn tiếp nhận những tấm lòng hảo tâm của Phật tử và bạn bè tôi.
*** Đọc qua bài viết này, ANH ( tôi thật sự không biết ai ) đã gọi điện thoại cho Sư cô Liên Hòa và có nhã ý xin được đóng góp một số tiền vào tài khoản của Sư cô Liên Hòa cho chuyến đi. Mặc dù ANH đã xin Sư cô đừng nói lại với HÀ My nhưng vì tình hình công việc của chúng tôi công khai tất cả nên cách đây 10 phút, sư cô Liên Hòa có nói lại với tôi. Thay mặt những mảnh đời bất hạnh ngoài Trung, Sư cô Liên Hòa và Hà My trân trọng cảm ơn ANH. Cầu chúc cho ANH và tất cả mọi người được vạn sự an vui.
Trân trọng Hà My
Đường dẫn cố định
29.09.10
Post in
Hoạt động xã hội
at 12:50 :: 點閱次數 (130)
VÌ SAO TÔI CÓ MỘT CHUYẾN ĐI?
Cuộc đối thoại thứ nhất:
.........
Anh Chiêu: - ...........Cho anh góp một triệu vào chuyến đi của em...
Hà My: - Anh biết em là ai, anh không sợ em là người xấu sao...........?
Anh Chiêu: - Anh đọc hết mấy bài viết của em rồi, anh tin những gì em đã làm. Một triệu không là gì... Anh chỉ muốn góp một chút để chung tay với em, với những gì em làm....
Hà My: Cảm ơn anh, dù thật lòng em cũng chưa biết mặt anh, chỉ biết anh ở xa, chỉ biết anh tên Chiêu......
Cuộc đối thoại thứ 2:
Hà My: A lô, anh Tường ơi, hôm trước em nói chuyến mấy đứa nhỏ bị nhiễm HIV mồ côi cha mẹ, nếu em có đi thăm tụi nó anh có gửi gì cho tụi nó không?
Anh Tường: - Ok, nếu có đi thì ghé Nha Trang nhé!
Hà My: - Cảm ơn anh! Em sẽ ghé Nha Trang
Cuộc đối thoại thứ3:
Anh Đốn: - ( Nha Trang) Đọc qua lá thư em viết cho mấy người bạn trong CLB Hà Thanh, anh cảm động và thương cho mấy đứa nhỏ mồ côi, nếu có ghé Nha Trang thì a lô cho anh, số đt là: 090......
----.
Vậy là ước mơ về Tây Ninh lần nữa của tôi đã thành sự thật với sự giúp đỡ của bạn bè. Các anh chị trong CLB Hà Thanh đọc qua bài viết Về Tây Ninh lần trước của tôi, ai cũng thương cho mấy đứa bé mồ côi lại đang mang trong mình mầm bệnh HIV quái ác.
Những tình cảm động viên và những động lực thúc đẩy từ cái TÂM con người đã làm cho tôi mạnh dạn lên đường....
Số tiền các anh chị cho mấy đứa trẻ lần này tôi xin phép được công khai trên đây dù có những ý kiến cho là không cần thiết nhưng vì vấn đề tế nhị, mong mọi người lượng thứ và thông cảm cho tôi.
Danh sách các tấm lòng gửi về các cháu ở Tây Ninh:
Anh Chiêu ( ở xa) : Một triệu đồng
Anh Tường ( Nha Trang ) 500.000 đồng
Anh Trần Đốn ( Nha Trang ) 200. 000 đồng
Chuân (Em trai Hà My-QN) 200.000 đồng
Em Mỹ Dung ( hàng xóm của Hà My) 300.000 đồng
Anh Hà Nguyên ( bạn vnweblogs) 200.000 đồng
Câu lạc bộ Cầu lông Hà Thanh:
Chị Thiện : 100.000 đồng
Chị Châu : 100.000 đồng
Chị Huỳnh Chánh : 200.000 đồng
Chị Lý : 50.000 đồng
Anh Trọng Chánh : 200.000 đồng
Chị Hà Huy : 500.000 đồng
Thùy Loan: 200.000 đồng
Tổng cộng : 3.750.000 đồng
( Ba triệu bảy trăm năm mươi ngàn đồng)
Bốn người bạn đồng hành cùng tôi
Cả đoàn chúng tôi 5 người cùng đồng hành đến 3 địa điểm cần phải thăm :
1- Bách Hoa Trang, nơi có 20 cháu bé mồ côi không cha mẹ, lang thang cơ nhỡ sống nhờ vào tấm lòng của mọi người trong nhóm Bách Hoa Trang. Tôi chợt thấy sống mũi mình cay cay khi biết được anh Tâm đã từng đi gom nhặt từng cháu về từ những cháu ngủ trên chiếc ghế đá công viên đến những cháu đêm về không nơi trú ngụ phải ngủ dưới những gầm cầu trong chiếc giỏ cần xé.... Nhiều lắm!
2- Anh Tờ, người đàn ông đang chờ chết với căn bệnh tim mà bệnh viện đã trả về, Anh Tờ là cha của Bình bị liệt và đã mất năm ngoái, Bình đã ra đi ở tuổi 22 và là nhân vật trong bài viết của tôi.
3- Hai đứa bé bất hạnh trong một gia đình 5 người đều bị nhiễm HIV mà tôi đã viết bài năm ngoái!
Số tiền được Mỹ Duyên và tôi trích ra mua sữa và bỏ phong bì cho các cháu như sau:
* Bách Hoa Trang : Một triệu đồng
(Gồm 20 phần quà, mỗi phần quà trị giá 50 ngàn đồng)
* Anh Tờ: Tiền mặt: Năm trăm ngàn đông cùng với phần quà là 250.000
* Hai đứa bé bị nhiễm HIV
Đại diện đoàn, Mỹ Duyên trao cho bà ngoại số tiền là 1000.000 đồng (một triệu )
Một bao gạo: 400,000 đồng
Số tiền còn lại được mua Một thùng sữa Cô gái Hà My
Bánh ngọt, đồ chơi, mì tôm, bột ngọt, đường.....:
Sách vở, tập tô màu, bút vv..vv là: 600.000 đồng TỔNG CỘNG CHO 3 ĐỊA ĐIỂM VỚI SỐ TIỀN 3750.000 đồng
Về lại Tây Ninh lần này cùng với những tấm lòng nhân của mọi người tôi như được tiếp thêm sức mạnh và tinh thần. Những cơn mưa xối xả của chiều Tây Ninh vẫn không làm cho tôi cảm thấy lạnh, lòng tôi ấm lại khi nhớ đến những gương mặt của bạn bè từ Quy Nhơn, Nha Trang...
Vẫn biết với số tiền này chẳng thấm tháp vào đâu với những mảnh đời bất hạnh nhưng tôi vẫn cứ nghĩ rằng: Thêm một bữa ăn ngon, thêm một hộp sữa tươi cho các cháu lúc này vẫn cờn hơn là không có gì. Mỗi tấm lòng cộng thêm một tấm lòng ta sẽ mang được thật nhiều tình thương cho các cháu, nhất là các cháu đang sống nhưng sẽ ra đi bất cứ lúc nào như người chị 12 tuổi của chúng đã mất sau cha mẹ chúng một thời gian rất ngắn.
CHÙM ẢNH 3 NƠI MÀ CHÚNG TÔI ĐÃ ĐI QUA

( Một phần quà của các cháu cơ nhỡ Bách Hoa Trang)

Mỹ Duyên và HM trao quà cho các cháu

Cả đoàn nhà mình cùng với các cháu chụp hình lưu niệm

Hai nụ cười đáng yêu nhất hôm nay

Nụ cười mãn nguyện...

Cuộc sống khắc nghiệt bởi đứa con ra đi quá sớm vì căn bệnh liệt và một người cha bệnh tim nặng dường như đã làm cho cái bàn thờ như lạnh lẽo và trống trải hơn...


HM trao cho anh Tờ số tiền là 500.000 đồng

Cuộc hành trình tiếp tục dưới cái nắng quái của Tây Ninh, cả đoàn chúng tôi ai cũng đều kín mít như Ninja

Anh Tâm và chị Hương chở gạo...

Thanh Phong chở thùng sữa Cô gái Hà Lan

Wow... Mỹ Duyên giống đi buôn Mì gói, bột ngọt, sách tập, đồ chơi trẻ em quá.....

Đại diện Hội phụ nữ xã tiếp đón chúng tôi


Mỹ Duyên trao phần tiền mặt 1 triệu đồng cho bà ngoại của hai bé bị HIV

Thay mặt những tấm lòng nơi xa tôi thắp hương cho những người bạc mệnh.

Thích thú với đồ chơi

Con rất mê truyện tranh...

Chị Xuân Hương, nhóm Thiện nguyện Bách Hoa Trang thắp hương cho cả gia đình bị nhiễm HIV

Nét vui mừng của Ngoại...

Hai cháu cùng bà chụp hình kỷ niệm với đoàn

Bên sông Vàm cỏ, mưa bắt đầu nặng hạt. Sau cuộc hành trình tôi thật sự thanh thản và những cơn gió lạnh lẽo này vẫn không làm cho chúng tôi lạnh thêm, ngược lại thật ấm áp vô cùng.
Nhờ vào chuyến đi này mà tôi đã được gặp lại chị, vẫn thân tình và dường như lúc nào cũng quan tâm và động viên tôi, hai chị em gặp nhau chỉ có 2 tiếng đồng hồ, tình cảm của chị nơi thành phố biển này làm cho tôi thật sự cảm động, tôi đón nhận những gì chị đã cho tôi... bằng tấm lòng và cũng là tất cả... Cảm ơn chị thật nhiều chị nhé!
Hà My, Thanh Phong và Mỹ Duyên cùng nhóm thiện nguyện Bách Hoa Trang xin chân thành cảm ơn các anh chị nơi xa, các anh chị trong nhóm CLB cầu lông Hà Thanh, người em trai của tôi và cô bạn hàng xóm tốt bụng Mỹ Dung đã chia sẻ cùng chúng tôi để chuyến đi thật ấm áp tình người, mang đến cho những đứa trẻ bất hạnh những niềm vui nho nhỏ giữa cuộc đời này.
Trân trọng
Hà My
Đường dẫn cố định
26.04.09
Post in
Tập tành viết
at 09:06 :: 點閱次數 (989)
Trích trong tập " Tự sự - Một đoạn đường đời của tôi - năm 2003"
Trong trí nhớ non nớt của một đứa trẻ 8 tuổi vào thời điểm nhạy cảm của những ngày tháng 4 năm ấy, tôi không hiểu gì về chính trị, không hiểu vì sao mà Bác và ba phải bỏ Nha Trang mà đi nhưng cho đến bây giờ những kỷ niệm của những ngày tháng 4 lại hiện về và tôi không thể không viết vào đây cảm xúc của mình.
..... Những ngày cuối tháng 3 năm 75 thấy tình hình chính trị không ổn, bác ruột tôi là Đại úy cảnh sát , quận trưởng quận 2 Thành phố Nha Trang lúc bấy giờ đã cho xe riêng đến nhà tôi động viên gia đình tôi nên di tản vào Sài Gòn. Cả nhà dắt díu nhau đi ra bến tàu, người ngoài bến tàu Nha Trang đông như kiến vỡ tổ. Năm chị em chúng tôi được Mẹ làm cho mỗi đứa một cái bảng con treo trước ngực với tên tuổi và tên cha mẹ đề phòng bị lạc. Biết là chẳng thể nào xoay chuyển được tình hình, Ba nghe lời bạn bè rủ nhau lên tàu vượt biên nhưng mẹ tôi nghĩ đến ông Ngoại, cha con cách biệt cũng lâu lắm rồi nên Mẹ nhất định không đi. Ba tôi không nỡ bỏ mẹ và những đứa con lại Việt Nam, leo xuống tàu và quay trở lại...
Những gì Ba mẹ tôi gói ghém mang theo lúc bấy giờ là 3 bức ảnh Phật và một bức ảnh thờ của Ông Nội cùng với một ít vật dụng cần thiết, một bao cơm vắt và muối đậu, nguồn thức ăn không thể không có. Lên tàu, người chật như nêm, ba tôi lấy một sợi dây thừng cột năm cổ tay nhỏ xíu của 5 chị em vào chung với cổ tay của ba mẹ. Ba nói: Sống cùng sống, lỡ có bề gì chết cùng chết chứ người đi kẻ ở Ba sẽ chịu không nổi.
Con tàu như quá tải, ì ạch với số lượng người trên tàu. Nguy cơ vỡ tàu không thể không xảy ra. Tiếng người tụng kinh niệm Phật râm ran. Mẹ tôi kể, ranh giới của sự sống và cái chết lúc này thật sự rất mong manh. Những đứa trẻ chết vì ngộp hoặc đói khát lần lượt phải ném xuống biển... Con tàu vẫn đi trong đêm, người lớn đang tìm cách chuyển tàu vì sự nguy hiểm gần kề. Tôi vẫn còn nhớ như in bước chân của ba khi sải ra trên một mảnh ván nối giữa 2 chiếc tàu để bồng bế những đứa trẻ chuyền sang chiếc tàu lớn hơn. Lạy Trời!
Bác tôi trụ lại Nha Trang để chờ thời cơ sang bên kia nhưng đã không còn cơ hội, Bác bị bắt sau đó và phải đi tù ngoài Bắc, sau một thời gian Bác bị chuyển ra tận Vĩnh Phú! Bác đã mất sau khi mãn hạn tù với căn bệnh nan y vì những ngày khổ sở trong tù và tờ giấy bão lãnh Bác tôi theo diện HO đã không còn giá trị.
30 tháng 4 về, ba tôi cũng bị bắt và phải đi tù một thời gian. Còn lại Mẹ và 5 chị em chúng tôi ở nhờ nhà người bà con ngay ngã tư Hàng Xanh sống nhờ vào gánh hàng rong của mẹ.
Bước ngoặt cuộc đời của gia đình tôi vào những ngày đầu giải phóng là như thế! Ông Ngoại vào thẳng Sài Gòn đưa cả nhà tôi về quê, vùng kinh tế mới của một huyện miền núi Phú Khánh sinh sống, chấm dứt cuộc sống tha phương nơi Sài Gòn.
Phải mất một thời gian gia đình tôi mới thích nghi với cuộc sống lam lũ, cày sâu cuốc bẫm nơi đây! Và cũng đúng vào thời gian này, tôi cũng không còn được sống chung với Ba Mẹ và chị em nữa. Vì gia đình tôi có đến 5 người con, cha mẹ sẽ không lo nổi vì cuộc sống eo hẹp lúc bấy giờ nên tôi phải ở với ông bà Ngoại từ đây! Đối với tôi, những ngày tháng này là những ngày tháng mà tôi chịu rất nhiều thiệt thòi vì thiếu vắng tình thương yêu của ba mẹ và chị em.
Tháng tư về.... Tìm về những thương yêu, hát lại bản tình ca của những ngày thật gian khổ nhưng lúc nào cũng có nhau.......
Những ngày cuối tháng 4/ 09
Đường dẫn cố định
22.04.09
Post in
Thơ
at 10:40 :: 點閱次數 (403)
Tranh sưu tầm trên mạng
Con sợ ngày phải đưa mẹ đi xa Gió động ngoài hiên lòng con đau buốt
Con sợ đêm về trăng vàng xa khuất
Giàn trầu xanh úa rục phía sau hè
Con sợ một ngày chuối chín trên cây
Lắt lay thời gian, bạc màu áo mẹ
Con biết bây giờ... là điều không thể
Vòng quay cuộc đời người phải đi qua
Con sợ một ngày mẹ sẽ theo Ba
Hơi ấm nhạt nhòa, thuyền xưa xa bến
Nắng trải cuối chiều võ vàng yếu ớt!
Rơi rụng nụ cười héo hắt hoàng hôn
Con sợ một ngày lạnh lẽo mùa đông
Năm trái tim côi chìm trong giá buốt
Lá úa rụng đầy, vườn cau thổn thức
Xế bóng nghiêng nghiêng, tóc mẹ trắng đầy
Thương Mẹ một đời gánh nặng hai vai
Thầm gọi thời gian đừng đi quá vội
Chua chát phận người chắt chiu vun xới
Trống vắng nửa đời ủ ấm đàn con.
Hà My

Đường dẫn cố định
18.04.09
Post in
Thơ
at 10:00 :: 點閱次數 (453)
Đường dẫn cố định
13.04.09
Post in
Thơ
at 15:15 :: 點閱次數 (466)

Chiều Hồ Gươm ( Ảnh Trường Mỡ)
Chiều Hà Nội mưa sao mà đẫm thế?
Phố trải dài, lá đổ dưới chân quen
Vòm sấu già gánh nặng trái buồn tênh
Vị chua ấy cho người quen hay lạ?
Mưa chất ngất cho tình qua vội vã
Liêu xiêu buồn nhành liễu rũ buông lơi
Gió lao xao tan khúc nhạc không lời
Giữa trơ trọi, làn mưa hay nước mắt?
Chiều Hà Nội, ôm nỗi buồn hiu hắt
Mặt nước hồ khuấy động cả tâm can
Ta một mình theo con gió lang thang
Trời vô định, bao giờ ta đứng lại
Nửa dừng lại, nửa muốn mình đi mãi
Một con đường chỉ một bóng ta đi
Ta ru khờ, ru dại khối tình si
Chiều Hà Nội, trả chút tình quên lãng
Trời nhòa nhạt đưa ta về tĩnh lặng
Mưa vô tri thấm lạnh cả tim người
Phố trầm mặc, tâm hồn ai rũ rượi?
Để đất trời chẳng còn chút đam mê
HM
Đường dẫn cố định
10.04.09
Post in
Tập tành viết
at 09:49 :: 點閱次數 (351)

Tôi đang viết mấy dòng thơ " con cóc" này vừa lúc nhận được 2 tin vui: Sinh nhật Bọ Vinh và tản văn đầu tiên : "Dấu Dép của Ba" của tôi được đăng báo Bình Định sáng nay! Một tản văn thật buồn của một thời thơ ấu nhưng thật ấm áp với tôi lúc này!
87 và tôi... CHIỀU YÊU THƯƠNG!
Chiều nay về, nhận 87 và Tôi
Từng gương mặt, lời thơ thương mến
Thế giời ảo... không đi mà lại đến
Vòng tay người nối rộng lớn... vòng tay
Chiều nay về ...87... mê say
Đón niềm vui chung, ngày tụ hội
Hai tháng trời bao niềm mong mỏi
Nhành phượng hồng, rực cháy tình yêu
Chiều ơi chiều! Yêu biết bao nhiêu
Tháng tư hạ về, trời gieo thương nhớ
Em đếm lá vàng thương mình mắc nợ
Dòng chữ ân tình từ những comments
87 vui buồn... Nỗi nhớ không tên
Chiều Quy Nhơn mặn mòi hương biển
Mây mùa hạ trắng tình yêu nguyên vẹn
Cỏ úa vàng thay xác mầm xanh
87 và chiều.... Nỗi nhớ mong manh
Thế giới yêu thương, dòng thơ cuộn sóng
Đã qua rồi những chiều mong ngóng
87 về rồi.... Ấm áp ngày ........ Bọ Vinh....
(Viết trong ngày sinh nhật Bọ Vinh)
Hà My
( Chân thành cảm ơn anh Quang Vinh và anh Phan Chí Thắng cùng 87 tác giả đã hoàn thành xong tập thơ mừng sinh nhật anh Vinh)
Đường dẫn cố định
08.04.09
Post in
Tập tành viết
at 09:01 :: 點閱次數 (330)

Ngày nay lên thăm Mẹ, mẹ nằm yên không nói gì, tôi cũng tránh nói nhiều vì sợ vô ý làm cho mẹ buồn thêm. Nhìn thấy mẹ vì mấy thằng nhóc mà đổ bệnh, tôi lại lên tiếng, mẹ không cho nói.... Chán lắm!
Huyết áp cứ 220 thế này, mẹ sẽ thế nào đây? Tuổi già đâu thiên vị cho ai đâu, mẹ một đời vị chúng tôi mà đành phải bỏ quê cha đất tổ, phải bán nhà theo các con ra Quy Nhơn sống. Nghĩ đến ngày tháng phải xa mẹ gần kề, tôi cảm thấy mình thật bất hiếu. Cả một đời làm con chẳng làm được chuyện gì cho ra hồn. Mẹ thường nói, nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi, tôi chưa bao giờ biết được sự hy sinh của mẹ lớn lao như thế nào? Chưa bao giờ biết được cái cảnh " bên ướt mẹ nằm nhường bên ráo cho con..." như thế nào cả.
Mỗi lần tôi mắc lỗi, mẹ nói, mẹ thông cảm cho tôi vì từ nào tới giờ tôi có được làm mẹ đâu mà biết! Nói vậy thôi, nhìn mẹ thế này tôi đã tự hỏi mai mốt này mà mình mất mẹ nốt thì mình sẽ ra sao? Mấy thằng nhóc có còn bấu víu vào mẹ nữa hay không? Bấu cho đến khi nào mẹ lìa xa cái cõi tạm này thì có lẽ chúng mới hết bấu!
Gần đến giờ em trai về, tôi nói: Mẹ ơi! Chịu khó để con gội đầu và tắm cho mẹ nhé! Mẹ đồng ý! Vừa tắm cho mẹ, tôi vừa nghĩ: cuộc đời của một con người thật ngắn ngủi, chẳng ai có thể tránh được bốn chữ sinh ly tử biệt cả. Chết là hết, mang theo những hận thù ghét bỏ mà làm gì, phải không mẹ?
Nước mắt chảy xuôi.... Vâng, cụm từ này tôi vẫn thường đươc nghe từ mẹ, từ cuộc đời. Mấy tháng trước Mẹ té gãy tay, vào tận bệnh viện Đại học y dược để nắn lại mà vẫn bị tật. Mọi sinh hoạt chỉ có 1 tay, thấy mẹ cầm đôi đũa ăn không được nữa, tôi lại xót xa... Vậy mà khi nghe tôi nói: Me à, chị bạn của con bị bệnh... , hôm nay chị ấy thèm ăn rau muống xào, con lại đi xa......Vậy mà vì con, mẹ lội bộ ra chợ, mua mấy bó rau muống về hì hà hì hục xào. Trưa, gọi 1 chiếc xe ôm chở mẹ mang xuống cho chị ấy ăn
Mẹ à, con cảm ơn mẹ đã vì con...
Nói sao cho hết, kể mấy cho vừa...
Thằng Út đi làm về nói, nó đã lo cho mẹ một chỗ nằm để mai mốt lỡ như mẹ có bề gì phải nằm một chỗ thì mình còn dễ bề chăm sóc. Tôi "mít ướt" quay mặt đi chỗ khác. Tùy các em thôi....
Ngày nay, huyết áp mẹ tạm ổn nên tôi cũng an lòng phần nào. Mẹ hãy là chỗ dựa cho chúng con thật lâu mẹ nhé! Thời gian ơi! Cõi đời này ai cũng mong muốn cho ba mẹ của mình được hưởng phước bên con cháu thật lâu....
Chiều Quy Nhơn hôm nay bớt mưa......
Hà My
Đường dẫn cố định
05.04.09
Post in
Thơ
at 11:34 :: 點閱次數 (431)
Đường dẫn cố định
02.04.09
Post in
Thơ
at 10:03 :: 點閱次數 (361)
Đường dẫn cố định
31.03.09
Post in
Tản mạn
at 15:31 :: 點閱次數 (299)
Chung Ngày anh đi, tôi lặng người bởi tôi yêu nhạc Trịnh từ thuở nhỏ. Từng ca khúc của anh đã đi sâu vào lòng của những người yêu nhạc Trịnh và dĩ nhiên trong đó có tôi! Góp một nén hương nhân ngày giỗ anh, tôi xin phép nhà văn Nguyễn Quang Sáng cho tôi gửi vào trang blogs mình một bài viết của anh, anh đã viết bài viết này đúng vào ngày nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ra đi!
Thăm anh, ngày giỗ lần thứ 7 của anh!
Âu cũng là "một cõi đi về" mà thôi! ( Nguyễn Quang Sáng)
Con người ai cũng có tên với danh xưng- Riêng Trịnh Công Sơn không cần đến danh xưng. Nói đến Trịnh Công Sơn hầu như ai cũng biết anh là nhạc sĩ. Không chỉ biết an h là nhạc sĩ mà người yêu nhạc nào cũng thuộc của anh ít nhất một đôi câu bởi lẽ lời và nhạc của Trịnh Công Sơn nói nhièu lẽ của đời người: Nỗi buồn, niềm vui và khát vọng.
Mùa hè năm 1989, tôi và Trịnh Công Sơn đi Pháp theo lời mời của " nhà Việt nam" ở Pari
Qua chuyến đi này tôi phát hiện một điều lạ. Số Việt Kiều, số người chống Trịnh Công Sơn vẫn nghe nhạc Trịnh Công Sơn, không thể thiếu Trịnh Công Sơn- Chân thiện mỹ trong ca khúc của Trịnh Công Sơn đã vượt qua lòng hận thù.
Một nhà văn Việt Kiều có viết một đoạn trong hồi ký: " Tôi thật hạnh phúc khi được nghe Trịnh Công Sơn hát." Có thể nói có nhiều ca sĩ thể hiện ca khúc của anh đã hinh phục hàng triệu trái tim của thính giả, nhưng không ai thổ lộ nỗi lòng mình bằng giọng hát của anh. Giọng hát của ah đưa ta đến tận đáy sâu nhất của ngôn từ và nốt nhạc. Đó chính là hạnh phúc của người nghe. Xin các bạn hãy nghe lại Trịnh Công Sơn.
Sinh thời, Trịnh Công Sơn quan niệm cuộc sống trần gian này là cõi tạm. Biết là cõi tạm nhưng Trịnh Công Sơn muốn tạm lâu dài bởi vì: " Tôi là ai mà trần gian thế? Tôi là ai mà yêu quá đời này..." Trịnh Công Sơn yêu đời với một tâm hồn rất trẻ thơ. Như hai đứa trẻ đánh nhau rồi khóc nhưng sau đó hai đứa lại cười đùa, lại bắt tay nhau chạy nhảy tung tăng. Một người bạn vì lẽ gì đó bỏ anh đi sau đó anh vẫn hát về người bạn của anh rất thiết tha với tình yêu rất mênh mông
Trịnh Công Sơn để lại cho đời một gia tài ca khúc thật đồ sộ, nhưng lớn hơn, đẹp hơn và cao quý hơn là nhân cách của anh, anh không hề ganh tị với một ai. Quý biết bao!
Với triết lý sống của Trịnh Công Sơn, tôi nghĩ, Sơn đã xuống đò sang sông về bên kia thế giới. Bây giờ, Trịnh Công Sơn hơn hẳn tất cả những người còn lại trên trái đất bởi biết bên kia thế giới có gì mà lúc còn có mặt ở trần gian anh muốn biết.
Sơn ơi! Âu cũng là " một cõi đi về" mà thôi!
15 giờ ngày 1.4.2001
Nguyễn Quang sáng
Đường dẫn cố định
26.03.09
Post in
Tản mạn
at 15:12 :: 點閱次數 (959)
Một năm qua, tôi đã nhận được thật nhiều tình cảm của bạn bè cộng đồng Blogs nói chung và của CLB Blogs Bạc Liêu nói riêng. Đối với tôi, 2 ngày được ở bên cạnh các anh chị Blogs Bạc Liêu là thời gian tôi thật khó quên. Tình cảm ấy tôi mang mãi trong lòng cho dù thời gian đã trôi khá xa nhưng các anh Lâm Tẻn Cuôi, chị Minh Hua, chị Ngọc Yến, anh Nguyễn Hồng, chị Hồng Vân, chị Nhật Nguyệt, chị Vũ Phượng, anh Ngô Minh Sơn, Anh Đức Quân, anh Minh Toàn, anh Ngô Tuấn, vợ chồng anh Kempeth, nhạc sĩ Thanh Hoàng.......... Mỗi người đều ghi trong tôi những ấn tượng thật khó quên trong những ngày tôi có mặt trên blogs.
Thưa các anh chị em,
Chỉ còn một ngày nữa là CLB Blogs Bạc Liêu tổ chức kỷ niệm ngày thành lâp. Hà My không có quà để gửi vào chúc mừng, chỉ có Entry này gửi về các anh chị như một món quà nhỏ nhưng mang thật nhiều yêu thương. Chúc CLB nhà ta luôn vững mạnh và tồn tại. Chúc các anh chị sức khỏe tốt và thành công trong công việc.
Nhân dịp Sinh nhật Blogs Bạc Liêu, thương tặng ba chị gái đã thường xuyên giao lưu với Hà My trên blogs mấy dòng thơ
NHỚ CHỊ
Em về xứ biển miển Trung
Nhớ Bạc Liêu, nhớ một vùng xa vương
Nhớ chị Ngọc Yến* dễ thương
Tím chiều một thoáng đưa hương dịu dàng
Mây Hồng* lờ lững lang thang
Ôm vùng trời nhỏ chiều hoang lối về
Trăng* kia vẹn giữ câu thề
Đêm mang hoài cảm người về nhớ ai?
Em về gửi lại ngày mai
Nụ hôn mơ giấc tương lai thanh bình
HM
Chị Ngọc Yến - Mây Hồng ( Hồng Vân) - Trăng (Nhật Nguyệt)

MỜI CÁC ANH CHỊ XEM KỸ TẤM HÌNH NÀY... ( Trước cổng KS Công Tử Bạc Liêu)
Anh Sơn đang nói
Anh Tuấn muốn nghe
Hà My vội khoe
Quế Nguyên thủ thỉ
Đức Quân rủ chị
Ngọc Yến nhỏ to
Mọi người đang lo
Minh Toàn bấm máy
Ra hình không thấy
Mặt mũi thế nào
Đang nói ào ào
Minh Toàn bấm tuốt............
( Cho nên tấm hình này mới dễ thương thế này đây!!!)
HM
Đường dẫn cố định
24.03.09
Post in
Tản mạn
at 07:40 :: 點閱次數 (679)

Thưa các anh chị em làng Vnweblogs!
Tròn một năm, blogs tôi ra đời. Thời gian không dài nhưng cũng tạm đủ cho tôi học hỏi thật nhiều từ đây, cho tôi có được những tình cảm bạn bè mà lúc tôi chưa có blogs tôi đã không hề có được những xẻ chia từ khắp nơi gửi về. Những bài viết có trên trang viết này đa phần là những dòng tự sự, nhật ký, là sự trải lòng dù biết rằng mình phải cố gắng đừng viết gì riêng tư quá! Tôi quan niệm một điều thật đơn giản đó là mình buồn mình viết ra được sẽ cảm thấy nhẹ lòng, viết ra được có nghĩa là mình đã can đảm đối diện với nỗi buồn của mình rồi bạn bè thông cảm xẻ chia, nỗi buồn đó sẽ vơi dần theo ngày tháng. Rồi cũng có những bài viết vui vui để rồi cảm thấy cuộc đời như nhẹ gánh đa mang, những nụ cười góp lại cho mình qua những comments sẽ làm cho ngày tháng này càng thêm thi vị.
... Và như thế, ngày nối ngày, thêm một người bạn vào thăm là một niềm động viên khích lệ. Bản thân tôi biết, tôi viết nào có hay gì đâu nhưng cứ nghĩ đây là trang nhật ký trực tuyến, bạn bè vào đọc những trăn trở đời thường của mình chắc cũng không có gì đáng để tôi phải dè dặt. Điều làm cho tôi ấm áp nhất trong quãng thời gian một năm qua đó là tình cảm của cộng đồng vnweblogs. Họ đến với tôi không phải từ những bài thơ hay, những chùm ảnh đẹp mà là một tình cảm "chia xẻ và chia lửa" cùng nhau ở những ngày vui còn lại này!
- THƠ "BÀ" QUÁ DỞ........(
)
* Một lần, tôi "cắc ca cắc củm" viết ra được bài thơ "con cóc"... khuya lắc khuya lơ mới xong. Xong rồi "hí ha hí hửng" xem ngày giờ thật tốt (
) để post lên... Ok, vậy là đã ổn.
Lúc ở Yahoo chat với nhỏ bạn thân, nó phán một câu: " Thơ bà đưa lên nhiều lúc tui với "thằng ...YZ" không biết còm như thế nào vì dở quá!!! Trời à, tôi rớt cái đụi từ trên ghế rớt xuống... Mất hết cả ý chí để "mần thơ" ( hihi)
Nghe vậy nhưng tôi không buồn, thơ từ cảm xúc viết ra, mình nghĩ được cái gì thì nó ra cái ấy! Lên đây nào có thi thố văn chương gì đâu mà hay với dở... ( Thôi thì tự an ủi mình vậy)
* Blogs của tôi thường thường có những bài viết về những chuyến đi thiện nguyện, vì vấn đề nhạy cảm và liên quan đến tiền bạc nên sau mỗi chuyến đi tôi lại viết 1 Entry để báo cáo với các mạnh thường quân.
Các anh chị em thương yêu!
Rất nhiều người từng nói đây là thế giới ảo, là một xã hội thu nhỏ ắt cũng phải có người ghét người thương. Mình là người phàm tránh sao được những lỗi lầm hay khuyết điểm tự nhiên của con người. Viết được lúc nào hay lúc ấy để rồi một mai này trở về với cát buị có còn muốn nuối tiếc chút gì cũng bằng không. Lời cảm ơn chân thành xin gửi vào đây, chúc mọi người làng mình trẻ khỏe và yêu đời qua từng trang viết, từng kỷ niệm cùng với tình người tồn tại thật lâu cho dù mình đang ở một thế giới khác...
(
)
Thế giới ẢO!
AỎ MÀ KHÔNG HÊ ẢO!


Món quà của anh PhieuVan08
HM
Đường dẫn cố định
26.02.09
Post in
Thiện nguyện
at 11:46 :: 點閱次數 (1005)
KÍNH CÁC ANH CHỊ EM THÂN YÊU!
Vì điều kiện gia đình và sức khỏe nên có lẽ đây là Entry cuối cùng của tôi, một Entry thật buồn mà tôi đã viết trong nước mắt. Lời chân thành nhất là xin cảm ơn mọi người trong suốt thời gian qua đã ủng hộ tinh thần, đã động viên cho tôi những ngày qua. Gửi vào đây lời chúc sức khỏe và may mắn đến với mọi người nơi đây! Tạm biệt Blogs Hà My thân yêu!
Giọt nước măt gửi lại Tây Ninh

Em đã chết! Âu cũng là một sự giải thoát...
Lần này về thăm bạn trong lòng vẫn canh cánh một lời hứa là sẽ ghé thắp hương cho Bình, nhân vật trong bài " Nụ cười và nước mắt gửi lại Tây Ninh" của tôi! Tôi mang cả tấm lòng của chị tn về Tây Ninh, thay mặt chị tôi thắp cho em một nén hương lòng mà chị đã gửi từ xa về. Bình ra đi vĩnh viễn, xa rời cuộc sống này âu cũng là một sự giải thoát cho em, nhẹ nhàng cho thân xác em...

Bình đã vĩnh viễn ra đi sau một thời gian dài bị liệt. Em đã ra đi ở cái tuổi 22

Mẹ Bình gửi lời cảm ơn đến chị TN
17 năm ngồi một chỗ.
Rời khỏi căn nhà ọp ẹp của Bình, tôi và MD lại ngược đường về thăm chị Phụng, 17 năm trời người phụ nữ này chỉ thèm tự mình được mặc cho mình một chiếc quần mà thôi! Từ một người phụ nữ lành lặn, một nữ công nhân may mặc vậy mà giờ đây chị phải ngồi liệt một chỗ như thế này. Dù cuộc đời chỉ là một màu đen trước mắt nhưng khi thấy chúng tôi đến thăm, chị ấy vui và cười thật vô tư.

Chị đã cười khi chúng tôi đến thăm mang theo tình cảm của chị tn từ phương xa
Lòng tôi nặng trĩu, nắng Tây Ninh như muốn thiêu đốt chúng tôi. Nhìn cuộc sống của gia đình anh Tờ và cuộc sống của chị Phụng, tôi thấy mình rệu rã thêm ra.
Em đã chết cùng cha mẹ vì căn bệnh HIV, để lại cho ngoại nuôi 2 em thơ dại cũng đang mang án tử hình.

Chị Hai ơi! Về uống sữa, về ăn bánh chị Hai ơi! ( Nguyên văn)
14g30 chiều... Cái nắng ngày một gay gắt hơn, thử thách chúng tôi hơn. Tôi có cảm giác mình sắp bị thiêu. Đầu ong ong tiếng con gì kêu bên trong, hai mắt nhức nhối và mờ đi. MD mượn xe để đưa tôi đến thăm hai em bé đang mang trong mình mầm bệnh HIV quái ác!
Mọi người có thể không tin nhưng chính tai tôi nghe và tôi cũng bất ngờ khi mới bước chân vào nhà, mang theo món quà của anh Minh Trí ( Cát Biển), các cháu ùa ra và điều đầu tiên mà tôi được nghe một cháu gái ôm sữa và bánh kẹo của chúng tôi mang đến, tự tay để lên bàn thờ vừa nói: Chị hai ơi, về uống sữa, ăn bánh chị Hai ơi!
Tôi nhói lòng, nước mắt trào ra... Tiếng gọi chị của cháu gái ấy cứa vào lòng chúng tôi thật đau, thật xót.
Tôi quay mặt đi, cố không nhìn chúng nhưng 3 di ảnh trên bàn thờ kia lại đang nhìn vào tôi. Tôi xin bà cụ mấy nén hương thắp lên những bàn thờ còn mới toanh kia.
Hai cháu bé cùng em gái bà con đang dành nhau chơi những cái đồ chơi của chị VL gửi về, nhìn chúng chơi đùa với nhau vô tư người lớn chúng tôi ứa nước mắt, quặn cả ruột gan.
Chị phụ nữ xã thấy chúng tôi đên thăm các cháu đã đến nhà cảm ơn, tôi nói: Tôi chỉ là người thay mặt anh Minh Trí cùng với MD đến để gửi chút quà gọi là chia sẻ cùng các cháu lúc này.
Trước khi ra về, tôi và MD ôm chúng, tội nghiệp... Chúng có biết gì đâu. Cha chết vì căn bệnh thế kỷ... 20 ngày sau Mẹ chết cũng vì căn bệnh ấy... rồi chị hai của chúng cũng chết luôn chỉ sau có mấy chục ngày... Bàn thờ kia, di ảnh kia... đã là nơi cho 2 đứa con còn lại suốt ngày nhìn lên bàn thờ nói chuyện như chúng đã từng nói lúc nãy mà chính tai tôi và MD đã nghe.

Tthắp cho em một nén hương, Em đã theo Ba Mẹ mãi ra đi vì căn bệnh HIV

Tranh nhau những quyển tập, truyện tranh của cô VL gửi về

Mê mải chơi đồ chơi của cô VL gửi tặng

Nào... 3 Dì cháu mình cùng chụp 1 kiểu nhé! (2 cháu bé đang bị HIV)

Thay mặt Bloger Cát Biển, tôi trao tiền quà (500 ngàn) cho Ngoại của hai cháu

Chúng tôi ngậm ngùi ra về, chia tay các cháu bằng một kiểu ảnh để tôi lưu lại làm kỷ niệm bởi vì biết khi nào tôi lại quay vào đây?
HM
Đường dẫn cố định
24.02.09
Post in
Nhật ký
at 12:39 :: 點閱次數 (341)
Bốn ngày qua, tôi đã được gần gũi và bên cạnh các chị blogger của thành phố Biển Nha Trang xinh đẹp, được các chị tận tình chăm sóc trong thời gian này, quả thật là một nguồn động viên lớn lao cho tôi lúc này. Các chị Dạ Thủy, Hàn Yên, Hoàng Lan Phương, Sonata, MNCD, Khúc Thiên Di... đã làm cho tôi thật ấm áp khi xa nhà.
Qua khuôn khổ của bài viết này, xin gửi về các chị lời cảm ơn chân thành nhất!
35 năm trời tôi mới được chị Sonata... chở về Đồng Đế, nơi ngày xưa gia đình tôi sinh sống! Cảm giác trong lòng lúc này thật là khó tả, nhớ Ba quá đi thôi!
Ngày ấy, mới có 7 tuổi nhưng tôi vẫn còn ấn tượng với những ngày tuổi thơ thân yêu, ấn tượng với cái ngày cả nhà phải vĩnh viễn xa rời Nha Trang mãi mãi... Và cho đến hôm nay dù đã nhiều lần ghé Nha Trang nhưng tôi vẫn không có điều kiện để quay lại Đồng Đế!
Cảm ơn các anh chị, cảm ơn chị Sonata thương yêu ... đã dành hết cho Hà My những gì có thể để cho Hà My có được những bức ảnh này.

Ba tôi... Những ngày tại trường Hạ Sĩ Quan, Đồng Đế - Nha Trang

Và...... Đồng Đế bây giờ


MNCD và HM

Khóm hoa tím cả vùng trời tại nhà hàng Thùy Dương - Nha Trang

Cầu Trần Phú sau lưng HM

Bên trong khuôn viên nhà hàng Thùy Dương - Nha Trang
Đường dẫn cố định
21.02.09
Post in
Nhật ký
at 13:56 :: 點閱次數 (448)
(Nhật ký Nha Trang, ngày hội ngộ cùng chị Dạ Thủy và Mắt Nâu Chân Dài)
Hai ngày vừa qua chị em chúng tôi được ở bên nhau dẫu biết rằng em bộn bề công việc, biển Nha Trang dường như xanh thắm hơn, bầu trời xa ngàn xa thăm thẳm, Mắt Nâu ngọt ngào, nhí nhảnh đáng yêu. Hai biển trời hai nỗi nhớ xa xôi... Quy Nhơn ngút ngàn tình yêu Hàn Mạc Tử. Nha Trang ngát trời lời thương nhắn nhủ... Ngồi bên nhau cùng đọc bài cùng cười vang lên với những cái còm các anh chị đùa vui cái dzụ mình "xuống tóc". Đang ngồi cà phê nghe tin chị Dạ Thủy vượt mấy chục cây số lặn lội từ Ninh Hòa vào thăm tôi và Mắt Nâu, thương ơi là thương, sức khỏe không tốt vậy mà nghe Hà My vào chị vội vã vào thăm, lại còn mua nem Ninh Hòa cho chị em chúng tôi "nhậu" nữa chứ!
Trưa nay không ngủ trưa, ngồi nhà chị Sonata để đưa mất tấm hình của Chị Dạ Thủy và Măt Nâu lên. Ngày mai xa Nha Trang rồi lòng bỗng luyến lưu chút tình hội ngộ...
NHA TRANG ƠI MAI XA RỒI!
(gửi 3 chị Hà My, Dạ Thủy và Mắt Nâu)
Càng bộn bề công việc
Càng thêm nhiều niềm vui
Chỉ hai ngày thôi nhé!
Mà đầy ắp câu cười
Em Nha Trang xanh thẳm
Chị xa vời Quy Nhơn
Ta chung nhau vị mặn
Của biển tình quê hương
Ôi Mắt Nâu ngọt ngào
Giọng hiền và nhí nhảnh
Chị như trong chiêm bao
Gặp nhau... ngàn hân hạnh
Ngồi bên nhau cùng đọc
Bài thơ yêu cuộc đời
Dọa người ta "xuống tóc"
Cho dở khóc dở cười
Trời Nha Trang đẹp quá!
Thơm cà phê ban mai
Xin làm người khách lạ
Để yêu con phố dài
Thương nhiều chị Dạ Thủy
Không ngại ngần đường xa
Về thăm người em gái
Gửi chút nem Ninh Hòa
Ôi Nha Trang! thiết tha
Đêm nay không ngủ được
Ngồi cùng Sonata
Mà con tim muốn khóc
Ngày mai chào tạm biệt
Nha Trang ơi! Buồn không?
Luyến lưu và hối tiếc
Rưng rưng quặn trong lòng.
Lãm Thắng (chuyển thể ngũ ngôn)
Mắt Nâu Chân Dài "con" rất điệu, đang mang giày chuẩn bị đi học võ thấy chụp hình là thích ngay!

Lặn lội mấy chục km vào thăm em...

Mỹ Duyên có một Đại lý Nem chua ở Ninh Hòa gặp chị Dạ Thủy đi mua Nem để làm quà cho Hà My và MNCD cùng chị Sonata

Giờ phút chia tay, bịn rịn...

MNCD Tác nghiệp

Biển chiều (HM)


Em số một, chị số không
Một đứa béo, đứa cao ngông "CHÂN DÀI"

"Tạm biệt chim én xưa
Tạm biệt những giấc mơ"
HM
Đường dẫn cố định
19.02.09
Post in
Nhật ký
at 15:53 :: 點閱次數 (452)

Hà My bên Mắt Nâu Chân Dài tại Nha Trang
"Trời ơi! Sao cắt cái đầu "trụi lủi" vậy Hà My ơi? Tiếng chị Hoa ngỡ ngàng khi thấy tôi bước vào sân cầu. Tôi cười trả lời: "Bắt đầu từ hôm nay em tiếng muốn phá cách chút mà, gì mà la dữ vậy trời? He he..."
Mây đêm đắn đo tôi quyết định "xuống tóc" Coi như là một quyết định táo bạo vì hồi nào tới giờ tôi có một gương mặt khó cắt tóc nhất trần gian (hihi)
Đến Anh Sơn, một tiệm căt tóc ở đường Lê Lợi tôi thản nhiên phán: " Sơn à, cắt hết cho chị, nhớ cho chị cái túi nilon bỏ tóc của chị vào nhé!
Nói cho bạo miệng, đến khi Sơn cầm kéo bắt đầu cắt ngắn từng lọn tóc của mình sống mũi tôi cũng cay cay... Gạt phắt cái ý nghĩ đó đi, tôi nghĩ mình đã quyết định cắt coi như là mình đã vưt hết nỗi buồn lại phía sau, tung lên không trung những ngày vô nghĩa, buồn chán....
Từng nhúm tóc dài hơn 20 cm rơi dần xuống nỗi buồn như vơi dần đi bởi tôi không muốn phụ lòng của mọi người... đã bên tôi những lúc tôi buồn, chia sẻ niềm vui với tôi sau những chặng đường thiện nguyện thành công.
Chiều về, nắng Quy Nhơn như trong veo hơn, lấp lánh hơn tôi phóng xe xuống biển, Biển ngàn đời vẫn vậy... Vẫn bao dung với lòng người lầm lỗi, muộn phiền. Thản nhiên thả những lọn tóc của mình như thả những nỗi buồn quá khứ.
Xét cho cùng, những sợi tóc này cũng đã lão hóa theo thời gian rồi, mình cũng chẳng nên giữ lại làm gì cũng như những cái buồn vô nghĩa kia cũng chẳng nên ghi mãi trong lòng làm gì...
Hãy trôi đi những ngày nhạt nheõ, những ngày chờ đợi vô nghĩa, những ngày cứ lầm lũi nhốt mình trong 4 bức tường vầ hai cánh cửa sắt kia...
Tạm biệt nỗi buồn, tạm biệt ngày xa...
Tôi đang ngồi trên xe, chút nữa đây thôi, tôi lại được về thắp cho Ôn, Mệ, Bác và Ba... một nén hương mà gần 7 năm rồi tôi chưa về thăm lại Nha Trang, nơi tuổi thơ một thời sống bên thành phố Biển hiền hòa thơ mộng...
Vẳng bên tai tiếng ca sĩ Ngọc Lan đang hát bài: Nha Trang ngày về, mình tôi trên bãi khuya, tôi đi tìm nhung nhớ, tôi đi tìm cơn gió......" Và tôi bây giờ cũng đi tìm cho mình một niềm tin mới!
Đường dẫn cố định
17.02.09
Post in
Thơ
at 14:45 :: 點閱次數 (499)
Đường dẫn cố định
15.02.09
Post in
Thơ
at 13:10 :: 點閱次數 (357)

Ảnh trên mạng
Ta về tìm chút bình yên
Dấu đời dấu chút muộn phiền xa xăm
Xin đừng níu giữ mùa trăng
Bụi mù đầy phủ người giăng bẫy tình
Xin đừng tìm phía chênh vênh
Bằng lòng nhìn dấu chân trên ước nguyền
Xin đừng mơ cõi thần tiên
Nhạt nhòa tím thẫm một miền xa sương
Thôi... về xa lánh tơ vương
Để thân ta quyện khói hương trần đời.
HM
Bài thơ họa của THUẬN NGHĨA
Để thân quyện với hương trần
Chút tơ vương ấy ngại ngần mà chi
Nhạt nhòa tím dại chân đi
Miền phong sương ấy mơ gì nữa đâu
Ước nguyền giữa cõi tình đau
Dấu xưa rót lại vệt sầu thiên thu
Tình ai giăng giữa sa mù
Níu trăng để được tới bờ nhân duyên
Xa xăm in vết muộn phiền
Xin tìm một chút bình yên cho lòng
TN
Đường dẫn cố định
13.02.09
Post in
Nhật ký
at 08:55 :: 點閱次數 (406)
Bập bùng đốm lửa đầu xuân
Rượu cần ta nhấp lâng lâng với chiều
Biển trời dịu vợi cô liêu
Men nồng ủ chín tình yêu chúng mình

Chiều tà bên bờ biển Bãi Dại- Quy Nhơn

Chị Hà Thanh với nụ cười thật xuân!

Uống rượu cần cũng phải đội mũ bảo hiểm đề phòng bị... cụng đầu

Ba chàng hoàng tử đêm nay
Say men tình ái hay say rượu cần... (he he)

Chị ơi! Em không có thổi phèo phèo ra mà em chỉ ngậm cái ống thôi đó nha! Cấm nói!

Hai chị em cùng chung chiến tuyến! ( Chị Bích Hường và Khắc Phục chủ cà phê Vespa)

Thua gì các đấng mày râu
Chị em đã cố, còn lâu mới "xèo" (Xỉn)

"Ta say trời đất cũng lăn quay"
Phạt chạy một vòng làm chim bay...( bị phạt)
Tui - ông hơn sáu chục rồi
Vậy mà cũng bị phạt: Chơi cò cò
Kính chúc mọi người thật hạnh phúc với ngày lễ Tình yêu.
NGẪU HỨNG NỐI VẦN CỦA LÃM THẮNG
Bập bùng đốm lửa đầu xuân
Rượu cần ta nhấp lâng lâng với chiều
Biển trời dịu vợi cô liêu
Men nồng ủ chín tình yêu nửa đời (HM)
Bên bờ Bãi Dại chiều rơi
Chị Hà Thanh với nụ cười thật xuân
Đội bảo hiểm uống rượu cần
Kẻo không đầu lại chạm nhầm... chết ngay!
Ba chàng hoàng tử đêm nay
Say men tình ái hay say rượu nèo? (nào)
Em không có thổi phèo phèo
Chỉ ngậm cái ống hùa theo... Im nào!
Bích Hường, Khắc phục xông vào
Cùng chung chiến tuyến, hít vào càng sâu
Thua gì các đấng mày râu
Chị em đã cố, còn lâu mới xèo!
Tay say trời đất say theo
Nếu bị phạt, đời bọt bèo... chim rơi
Tui - ông hơn sáu chục rồi
Vậy mà cũng bị phạt chơi cò cò
Đời vui đời đẹp như mơ
Có bao nhiêu, mà hững hờ... người ơi!
Ngày mai Valentine rồi
Chúc ai hạnh phúc bên người mình yêu
Hình như mình bước liêu xiêu...
Lãm Thắng nối vận cùng chị nghen! Chúc chị vui!
Đường dẫn cố định
11.02.09
Post in
Thơ
at 14:35 :: 點閱次數 (371)
CÁI RỐN ( Một bài thơ ấn tượng của những ngày Mẹ đau)
Ngày tôi đi thiện nguyện ở Quảng Bình, lòng dạ rối reng... Mẹ cấp cứu nằm ở bệnh viện từ ngày mồng 1Tết. Trời Phật thương tình đúng vào ngày mùng 8 âm lịch, ngày tôi lên tàu đi xa, mẹ lại được Bác sĩ cho xuất viện. Đêm ở Ba Đồn- QB, cậu em ruột nói 1 giờ sáng Mẹ dậy nói: Cho Má đi tắm cho đàng hoàng rồi có chết người ta khâm liệm cho sạch sẽ... Nghe mà nát cả ruột gan...
Ghé quê Nội, tình cờ được nghe bài thơ CÁI RỐN! Tình mẫu tử hiện về... Tôi đã xin phép tác giả cho tôi được đưa bài thơ này lên trang nhà mình để bạn bè thân yêu chia sẻ.
Chân thành cảm ơn nhà thơ Nguyễn Văn Đắc đã cho tôi biết được những điều mà tôi chưa bao giờ được biết vì tôi chưa bao giờ được làm Mẹ

CÁI RỐN
Ai cũng có một lần sinh ra
Từ giọt máu của cha
Từ quặn đau của mẹ
Cái rốn sinh ra âm thầm lặng lẽ
Dấu ấn một đời lòng mẹ cắt ra
Triệu triệu người trong cuộc sống chúng ta
Có những người khuyết tật bẩm sinh
Họ có thể mang một thân thể dị hình
Họ đã thiếu cái mà họ có thể thiếu
Nhưng họ không thể thiếu cái mà họ không thể thiếu!
CÁI RỐN
Cái rốn lớn lên âm thầm lặng lẽ
Dấu ấn một đời lòng Mẹ cắt ra
Chín tháng mười ngày, lòng mẹ nối rốn con
Miếng dở miếng ngon mẹ cũng nuôi con theo đường ấy!
Đủ tháng, đủ ngày con lớn dậy
Mẹ cắt ruột mình để rốn lại cho con
Từ đó con mang rốn vào đời
Mang theo cả nỗi đau và niềm hạnh phúc
Có hạnh phúc nào không bắt đầu từ nỗi đau?
Có nỗi đau thì niềm hạnh phúc mới dịu vợi
Ai cũng có một quê hương!
Ai cũng có một nơi chôn nhau cắt rốn
Từ thưở lọt lòng đỏ hỏn
Ai cũng có một phần máu thịt để lại nơi đây!
Không nơi đâu sâu nặng hơn nơi này
Quê hương....
CÁI RỐN!...
Nhà thơ Nguyễn Văn Đắc - Phó Giám đốc công ty TNHH số 1. Thi sĩ ẩn dật với bài thơ nổi tiếng: CÁI RỐN được ghi vào lòng bạn bè văn nghệ Quảng Trị. Bài thơ đã đăng trên báo Quảng Trị và được đọc trong ngày thơ Việt Nam lần thứ 6 tại Quảng Trị
MẸ (HM)
Tháng mười về, con nhớ Mẹ, Mẹ ơi!
Nhớ con đường mòn in dấu chân thầm lặng
Nhớ dáng Mẹ, đôi vai gầy trĩu nặng
Gánh 5 con, gánh cuộc sống gia đình.
Lặng lẽ trong đêm Mẹ soi lại bóng mình
Nghe tiếng Thạch sùng từng đêm khắc khoải
Bao toan tính cho cuộc đời bươn chải
Gánh hàng rong tạm đủ giấc mơ thường
Con chim Quyên lẻ bạn khóc đoạn trường
Mẹ vẫn một mình nuôi đàn con khôn lớn
Giờ nơi xa con vẫn thường nhớ đến
Ngày tháng nào nước mắt Mẹ thôi rơi
Ơn dưỡng nuôi không sao tính bằng lời
Vì cả cuộc đời con chưa từng làm Mẹ
Làm sao hỏi những điều có thể
Cuộc đời con và Mẹ sao mãi buồn?
Lời người xưa Mẹ như nước trong nguồn
Sao bây giờ con không gần bên Mẹ?
Vì cuộc sống và những điều không dễ
Xin Mẹ đừng buồn đừng trách con thơ
Nước suối trong veo soi mắt Mẹ dần mờ
Bếp lửa hồng sưởi ấm lòng Mẹ lạnh
Giông bão qua nhanh, trời xanh mây tạnh
Và...
Mẹ sẽ mãi là chỗ dựa suốt đời con....
(thơ cũ nhặt về)

Đường dẫn cố định
09.02.09
Post in
Thơ
at 15:26 :: 點閱次數 (404)

Một mình bên tách cà phê
Nhìn mây lơ lửng trôi về nơi xa
Chạnh lòng nghe khúc Phôi Pha(*)
Phù du lạc lối nhạt nhòa nét môi
Xuân về khúc hát đầy vơi!
Mà sao Trăng vẫn lẻ loi giữa trời
Môi hồng, má thắm người ơi!
Đời ai tránh khỏi kiếp người vương mang?
Tàn canh vỡ giấc mộng vàng
Nguyên Tiêu ai khóc bên đàng cùng Trăng?
Nguyên Tiêu 08
(*) Tình khúc Phôi Pha của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

Đường dẫn cố định
07.02.09
Post in
Thiện nguyện
at 08:04 :: 點閱次數 (631)
ENTRY BÁO CÁO CHUYẾN ĐI VỀ
QUẢNG BÌNH THÂN YÊU!
Tổng
số tiền các anh chị bloger và bạn bè của Hà My 10.250.000
Tổng số tiền của sư cô Huế mang ra 11.000.000
TỔNG CỘNG : 21.250.000
TRÍCH MUA SỮA : 20 lon mỗi lon 90 gr: 2.450.000
Số tiền còn lại được bỏ vào các phong bì và chúng tôi không quên trích ra 500
ngàn tặng cho anh Thắng, người đã hết lòng cứu người trên chuyến đò định mệnh
ấy! (Xem tiếp)
Đường dẫn cố định
01.02.09
Post in
Thiện nguyện
at 14:48 :: 點閱次數 (532)
Nhận được tin sư cô Huế cùng đi với tôi chuyến này ra Quảng Bình, tôi vui lắm... Lại còn có chút quà góp vô chuyến đi là Mười triệu đồng nữa chứ...
Số tiền quyên của các anh chị ủng hộ sau khi danh sách được cập nhật chính xác, tôi sẽ giao lại cho Sư Cô Huế để sư cô Huế tận tay cho anh Nguyễn Quang Vinh cùng với anh Vinh đến nhà bà con thắp hương và trao món quà tuy nhỏ nhưng tấm lòng của bà con làng mình thật ấm áp!
Một niềm vui nữa là sáng nay ANNIE, một người bạn từ Mỹ, là độc giả của Vnweblogs, bạn của chị Việt Ly đã gọi điện từ Mỹ về và có nói là sẽ gửi về Năm trăm ngàn cho sư cô và tôi nhờ mang ra một chút quà từ tấm lòng phương xa!
Chân thành cảm ơn ANNIE, Cảm ơn quý anh chị!
Thầy trò đã chuẩn bị xong đâu đó chỉ còn chờ sáng mai thứ hai, ngân hàng làm việc là tôi sẽ nhận đủ tiền.
Sư cô còn có ý định là muốn thân chinh ra tận bờ sông nơi có 42 linh hồn vừa khuất để thắp cho họ một nén hương!

Chi phí, sinh hoạt tàu xe của những chuyến thiện nguyện trước đây và ngày mai đi Quảng Bình, tôi và sư cô đều tự túc, không ảnh hưởng gì đến số tiền của các anh chị đã đóng góp!
Đây là danh sách chốt lại cho đến 10 giờ 30 phút ngày 2 tháng 2 năm 09
CÁC ANH CHỊ BLOGER ĐÓNG GÓP
Bloger Kim Loan: Năm trăm ngàn R
Bloger Mỹ Duyên : Một trăm ngàn R
Bloger Tóc Nguyệt: Hai trăm ngàn R
Bloger Hà My : Một trăm ngàn R
Bloger HG : Một trăm ngàn R
Bloger Người Quế Phong ( Quốc Việt ) Hai trăm ngàn R
Bloger Nguyễn Đức Nam ủng hộ : Hai trăm ngàn R
Bloger Nhạc sĩ cô đơn ( Nguyễn Ngọc Tiến) 850 ngàn R
Bloger Phan Bạch Châu : Một triệu đồng R
Bloger Phan Thành Minh : Hai trăm ngàn R
Bloger Hải Sa : Một trăm ngàn R
Bloger Văn Thắng ( Quy Nhơn) Hai trăm ngàn R
Bloger bạn HM "B"( giấu tên) Một trăm ngàn R
Bloger xứ núi ủng hộ "T": Một trăm ngàn R
Bloger BS Tản ủng hộ : Năm trăm ngàn R
Bloger HC ủng hộ : Hai trăm ngàn R
Bloger Lê Công ủng hộ : Một trăm ngàn R
Bloger Cát Biển ( Minh Trí) ủng hộ Một triệu đồng R
Bloger Nguyễn Ngọc Thạch : ủng hộ Hai trăm ngàn R
Bloger Hoài Khánh: ủng hộ Hai trăm ngàn R
Bloger Thanh Chung NY ủng hộ : Hai trăm ngàn R
Bloger Cơm nguội : ủng hộ Hai trăm ngàn R
Bloger Ngày xưa ơi: ủng hộ Hai trăm ngàn R
Bloger Võ Ngọc Thọ : Một trăm ngàn R
THÂN HỮU NGOÀI LÀNG VNWEBLOGS
Chị Việt Ly : Hai triệu đồng R
Chị Cao Bích Hà ( Quy Nhơn) Một trăm ngàn R
Chị Xuân Hương (bạn của Mỹ Duyên - Tây Ninh) : Một trăm ngàn R
Chị Đinh Thanh ( Quy Nhơn) Hai trăm ngàn R
Em trai Hà My : Một trăm ngàn R
Annie ( Mỹ) ủng hộ Năm trăm ngàn
Anh Lâm Vĩ ( Quy Nhơn) Hai trăm ngàn R
Tạm tính đến thời điểm này: 9.550.000 đồng chẵn
Sư Cô Huế sẽ mang một món quà để trao cho 38 gia đình người bị nạn trị giá 10 triệu đồng.
Tổng số tiền Hà My mang ra là : 9.550.000 đồng. Hà My vận động sư cô Huế xin Phật Tử : 11.000.000 đồng.
P/S: Ngay khi vừa đến nơi thì Hà My cũng nhận được tiền của bạn Annie từ Mỹ gửi về là 500.000 và bạn đọc Nguyễn Thúy Quỳnh từ Thái Nguyên 200.000 đồng.
Như vậy, tính đến lúc chuẩn bị đưa tiền và quà đến tay bà con, tổng số tiền Hà My nhận được là 10.250.000 đồng. Số tiền Sư cô Huế vận động được là 11.000.000 đồng.
Đường dẫn cố định
30.01.09
Post in
Nhật ký
at 07:13 :: 點閱次數 (435)
Nhận được tin chị Ngày xưa ơi về thăm Quy Nhơn, nhận được lời mời từ anh Hà Nguyên, Hà My chạy vôi đến nhà hàng Hoàng hậu trên đồi Thi nhân để được gặp chị sau thời gian dài xa cách.
Cảm ơn chị đã về với Quy Nhơn quê Cha, cảm ơn chị đã về với chúng tôi, với tình cảm bạn bè yêu mến!
Chùm ảnh và mấy vần thơ con cóc viết vội sáng nay!

Gặp nhau tay bắt mặt mừng
Ngày nay hội ngộ, mai đừng quên nhau.

Bá Duy đứng nấp đàng sau
Hà My béo quá cũng mau đứng lùi

Ngày Xưa cười thật là tươi
Hoa xuân ghen tị với người thành đô

Nguyên Hà cứ mãi A lô
Thanh Xuân - Hoàng Tuấn còn mơ nơi nào?

Minh Quang nửa giấc chiêm bao
Giật mình thức dậy, nơi nào đây ta?

Gió chiều ngân khúc ru xa
Anh em đang hát đồng ca ... bài gì?

Văn Thắng bé tí bé ti
Nên My ngồi xuống, phát huy "dáng mình"

Chia tay thắm mặn nghĩa tình
Chị về trong ấy xem hình nhớ EM

Tiệc tàn gần đến nửa đêm
Ghé nhà em gái cho thêm "chút quà" ( hihi)
Ngoài lề:
"Vui xuân không quên nhiệm vụ" Hà My vãn đang theo dõi số tiền được gửi vào tài khoản để cập nhật danh sách quyên góp, gửi chút tình của bà con weblogs và bạn bè của Hà My, vì vậy kính mong các anh chị có tấm lòng xin cho Hà My biết ngày gửi để Hà My cập nhật chính xác. Số tiền này sẽ đươc công khai trên danh sách. Cụ thể chuyến đi như thế nào, Hà My sẽ công bố trên Entry sau khi đi Quảng Bình về.
Kính chúc các anh chị em một ngày làm việc mới an vui và may mắn.
Trân trọng
Đường dẫn cố định
28.01.09
Post in
Thơ
at 14:24 :: 點閱次數 (456)

Vắng anh, vắng có bao chiều
Mà sao nhung nhớ liêu xiêu tháng ngày
Con trăng khuyết, lại trăng đầy
Nhớ anh xao xác hao gầy tháng giêng
Anh về ủ ấm niềm riêng
Nửa kia còn lại gửi miền xa xăm
Biển tình ngong ngóng tháng năm
Gửi anh một nhúm khói lam chiều về
Đợi người mấy nỗi đam mê
Hàng me trút lá ủ ê trăng gầy
Xuân về hoa nở trong tay
Mấy sông mấy núi bao ngày... gặp nhau?

Giờ này anh ở nơi đâu???
HM
Đường dẫn cố định
26.01.09
Post in
Thiện nguyện
at 10:00 :: 點閱次數 (816)
Xót xa cho chuyến đò định mệnh của ngày 30 cuối năm, 42 người thiệt mạng.

Ảnh: Bọ Vinh
Ngày đầu năm, nghĩ đến những người nằm lại bên dòng sông Quảng Trạch... Họ dã không còn cái Tết. Bỏ lại những người thân yêu đắm chìm trong nước mắt với nỗi đau mất mát người thân!

Đọc bên nhà Bọ Vinh, Hải Sa, BS Tản, Kechanbo... tôi khóc cả buổi chiều...
Hà My cầu mong các anh chị em làng mình, của ít lòng nhiều... San sẻ tình yêu thương giữa nhân loại, nhất lại là những ngày đầu năm này.

Mới sáng mùng Một mà Hà My đã gọi điện xin tiền chị Việt Ly và bạn bè, mong rằng các anh chị cùng góp sức với Hà My...
Mọi thủ tục liên quan đến vấn đề tiền bạc, Hà My sẽ làm rõ và có giấy tờ ký nhận từ Bọ Vinh.
CẬP NHẬT:
Chị Việt Ly : Hai triệu đồng
Bloger Kim Loan: Năm trăm ngàn
Bloger Mỹ Duyên : Một trăm ngàn
Bloger Tóc Nguyệt: Hai trăm ngàn
Bloger Hà My : Một trăm ngàn
Em trai Hà My : Một trăm ngàn
Bloger HG : Một trăm ngàn
Bloger Người Quế Phong ( Quốc Việt ) Hai trăm ngàn
Bloger Nhạc sĩ cô đơn ( Nguyễn Ngọc Tiến) 50 USD
Chị Cao Bích Hà ( Quy Nhơn) Một trăm ngàn
Bloger Phan Bạch Châu : Một triệu đồng
Bloger Phan Thành Minh : Hai trăm ngàn
Bloger Hải Sa ( Nhuận bút bài thơ ) Một trăm ngàn
Bloger Văn Thắng ( Quy Nhơn) Hai trăm ngàn
Bloger bạn HM ( giấu tên) Một trăm ngàn
Bloger xứ núi ủng hộ 1 bài thơ : Một trăm ngàn
Bloger BS Tản ủng hộ : Năm trăm ngàn
Bloger HC ủng hộ : Hai trăm ngàn
Bloger Lê Công ủng hộ : Một trăm ngàn
Bloger Cát Biển ( Minh Trí) ủng hộ Một triệu đồng
Chị Xuân Hương (bạn của Mỹ Duyên - Tây Ninh) : Một trăm ngàn
Bloger NĐN ủng hộ : Hai trăm ngàn
Chị Đinh Thanh ( chị của Hà My) Hai trăm ngàn
Bloger Nguyễn Ngọc Thạch : ủng hộ Hai trăm ngàn
Bloger Hoài Khánh: ủng hộ Hai trăm ngàn
Bloger Thanh Chung NY ủng hộ : Hai trăm ngàn
Bloger Cơm nguội : ủng hộ Hai trăm ngàn
Bloger Ngày xưa ơi!: ủng hộ Hai trăm ngàn
Tạm tính đến thời điểm này: 8.400.000 đồng và 50 USD
Còn nữa......
HM
CÁC ANH CHỊ THƯƠNG YÊU, MỖI COMMENTS CỦA CÁC ANH CHỊ GỬI VÀO ĐÂY CŨNG LÀ MỘT NÉN HƯƠNG LÒNG THẮP CHO NHỮNG NGƯỜI NGHÈO XẤU SỐ
Nguồn ảnh: Sưu tầm trên các trang vnweblogs của các anh Vinh- Phan Bạch Châu- BS Tản...

Các nạn nhân xấu số được gia đình đưa về nhà mai táng

*Vợ tui, con tui đâu?
*Người đàn ông này đã ngất lịm đi khi đón nhận hung tin
4 người thân trong gia đình thiệt mạng.

Kính thưa quý anh chị: Chỉ vài dòng tâm sự sẻ chia nỗi mất mát hơn 40 sinh mạng của Quảng Trạch, Quảng Bình, Hà My đã nhận được thật nhiều tấm lòng "Thương người như thể thương thân" của bà con vnweblogs. HM không biết nói gì nhiều, xin gửi vào đây lời cảm ơn chân thành nhất!
Sáng ngày 31 thang 1- 09 (tức mùng 6 Tết) Hà My sẽ ra Quảng Bình mang theo tấm lòng của quý anh chị để hỗ trợ tân tay người dân đang gặp nạn
Vì vậy quý anh chị nào đã đóng góp trong Entry này xin gửi vào tài khoản của HM để HM kịp làm danh sách mang ra cùng Bọ Vinh.
Một lần nữa HM cảm ơn tình cảm của quý anh chị đã tin tưởng Hà My, Hà My xin hứa số tiền quyên góp ở Entry này sẽ được giao tận tay người dân nghèo QB vào ngày mùng 7 tết Nguyên Đán
Trân trọng kính báo!
Đường dẫn cố định
26.01.09
Post in
Nhật ký
at 07:58 :: 點閱次數 (136)

Năm con Trâu chúc mọi người sống lâu
Mùng một tết mà không kể chuyện này kể ra cũng tiếc, mà kể ra bà con nghe có lẽ bị "mắng" cho một trận. Thôi thì cứ chấp nhận bị mắng, "mắng yêu" ấy mà....
Tập tục của người Việt Nam mình hễ cứ mùng Một tết là cả nhà đều dắt nhau đi thăm Mộ vào lúc sáng sớm. Nhà nào cũng thế, đường phố đông vui nhộn nhịp, tôi ngồi trong nhà nhìn thiên hạ đi mà bắt thèm.
Quay sang bà ngoại tôi nói:
" Ngoại ơi! Ai ai cũng được đi thăm mộ vào sáng mùng một Tết, con chẳng được đi. Sao nhà mình không có ai chết để mình đi thăm mộ như người ta hả ngoại?" (
)
Ngoại tôi nhìn tôi và.....
Chuyện xảy ra vào năm tôi 11,12 tuổi ...
HM
(Chắc tại thời đó ít uống sữa Megi, Hugo, Calidac... nên trẻ con bi giờ nói năng khôn hơn)
Đường dẫn cố định
25.01.09
Post in
Nhật ký
at 18:24 :: 點閱次數 (272)

Thời khắc giao thừa sắp đến. Hà My xin kính chúc quý anh chị em làng mình lời chúc An lành, thịnh vượng và may mắn!
CHÚC MỪNG NĂM MỚI!
Tôi làm dâu Thái Bình từ năm 93, mỗi lần về quê là mỗi lần ghi trong lòng một vài kỷ niệm đáng nhớ...
Có một lần Mẹ chồng bảo con xuống bếp nhắc nồi cơm lên, tôi dạ cho rõ to rồi "tung tăng" xuống bếp. Căn bếp tối om om và tôi căng mắt ra tìm... tìm và tìm... Chẳng thấy cái chi mô, cũng không dám hỏi nồi cơm ở đâu hả Mẹ. Cô em chồng chạy xuống bếp cứu tôi một bàn thua trông thấy! Thì ra nồi cơm được vùi dưới bếp tro. Nấu cơm bằng rơm mà...
Tết về, hầu như nhà nào của quê chồng tôi cũng nấu bánh chưng. Cả nhà không ai được tắm nước mưa trong hồ mà phải tắm nước ao, duy chỉ có tôi là con dâu miền Nam ra nên ngoại lệ.
Tiết kiệm củi lửa triệt để, mẹ chồng tôi xách một xô nước mưa và để đè trên nồi bánh chưng, vừa nấu được nước bánh chưng lại vừa có nước nóng để tắm. Tôi nào dám ý kiến gì. Cứ như thế tôi tắm và cuối cùng cả đêm hôm ấy, cả ngày hôm sau toàn bộ cơ thể tôi rặt mùi bánh chưng ngày Tết! Một mùi bánh chưng thật đặc biệt.
Tết về... Nhớ lại chuyện xưa...

Đường dẫn cố định