Trích trong tập " Tự sự - Một đoạn đường đời của Hà My - năm 2003"
Trong trí nhớ non nớt của một đứa trẻ 8 tuổi vào thời điểm nhạy cảm của những ngày tháng 4 năm ấy, tôi không hiểu gì về chính trị, không hiểu vì sao mà Bác và ba phải bỏ Nha Trang mà đi nhưng cho đến bây giờ những kỷ niệm của những ngày tháng 4 lại hiện về và tôi không thể không viết vào đây cảm xúc của mình.
..... Những ngày cuối tháng 3 năm 75 thấy tình hình chính trị không ổn, bác ruột tôi là Đại úy cảnh sát , quận trưởng quận 2 Thành phố Nha Trang lúc bấy giờ đã cho xe riêng đến nhà tôi động viên gia đình tôi nên di tản vào Sài Gòn. Cả nhà dắt díu nhau đi ra bến tàu, người ngoài bến tàu Nha Trang đông như kiến vỡ tổ. Năm chị em chúng tôi được Mẹ làm cho mỗi đứa một cái bảng con treo trước ngực với tên tuổi và tên cha mẹ đề phòng bị lạc. Biết là chẳng thể nào xoay chuyển được tình hình, Ba nghe lời bạn bè rủ nhau lên tàu vượt biên nhưng mẹ tôi nghĩ đến ông Ngoại tập kết ngoài Bắc chưa về, cha con cách biệt cũng lâu lắm rồi nên Mẹ nhất định không đi. Ba tôi không nỡ bỏ mẹ và những đứa con lại Việt Nam, leo xuống tàu và quay trở lại... Những gì Ba mẹ tôi gói ghém mang theo lúc bấy giờ là 3 bức ảnh Phật và một bức ảnh thờ của Ôn cùng với một ít vật dụng cần thiết, một bao cơm vắt và muối đậu, nguồn thức ăn không thể không có. Lên tàu, người chật như nêm, ba tôi lấy một sợi dây thừng cột năm cổ tay nhỏ xíu của 5 chị em vào chung với cổ tay của ba mẹ. Ba nói: Sống cùng sống, lỡ có bề gì chết cùng chết chứ người đi kẻ ở Ba sẽ chịu không nổi. Con tàu như quá tải, ì ạch với số lượng người trên tàu. Nguy cơ vỡ tàu không thể không xảy ra. Tiếng người tụng kinh niệm Phật râm ran. Mẹ tôi kể, ranh giới của sự sống và cái chết lúc này thật sự rất mong manh. Những đứa trẻ chết vì ngộp hoặc đói khát lần lượt phải ném xuống biển... Con tàu vẫn đi trong đêm, người lớn đang tìm cách chuyển tàu vì sự nguy hiểm gần kề. Tôi vẫn còn nhớ như in bước chân của ba khi sải ra trên một mảnh ván nối giữa 2 chiếc tàu để bồng bế những đứa trẻ chuyền sang chiếc tàu lớn hơn. Lạy Trời! Bác tôi trụ lại Nha Trang để chờ thời cơ sang bên kia nhưng đã không còn cơ hội, Bác bị bắt sau đó và phải đi tập trung cải tạo, sau một thời gian Bác bị chuyển ra tận Vĩnh Phú! Bác đã mất sau khi mãn hạn tù và tờ giấy bão lãnh Bác tôi theo diện HO đã không còn giá trị. 30 tháng 4 về, ba tôi cũng bị bắt và phải đi cải tạo tập một thời gian. Còn lại Mẹ và 5 chị em chúng tôi ở nhờ nhà người bà con ngay ngã tư Hàng Xanh sống nhờ vào gánh hàng rong của mẹ. Những ngày tháng 4 năm ấy ngoài đường đông vui như hội, các anh chị thanh niên xuống đường hát vang những bài hát như : Khi tiếng chim hót vang lên lời ca, là khi bóng giặc còn đó chưa rời xa... rồi : Tự nguyện, rồi Giải phóng Miền nam..... Nhiều lắm! Tôi theo người lớn ra ngã tư xem pháo hoa, xem các chú bộ đội miền Bắc như thế nào... Bước ngoặt cuộc đời của gia đình tôi vào những ngày đầu giải phóng là như thế! Ông Ngoại tập kết về vào thẳng Sài Gòn đưa cả nhà tôi về quê, vùng kinh tế mới của một huyện miền núi Phú Khánh sinh sống, chấm dứt cuộc sống tha phương nơi Sài Gòn. Phải mất một thời gian gia đình tôi mới thích nghi với cuộc sống lam lũ, cày sâu cuốc bẫm nơi đây! Và cũng đúng vào thời gian này, tôi cũng không còn được sống chung với Ba Mẹ và chị em nữa. Vì gia đình tôi có đến 5 người con, cha mẹ sẽ không lo nổi vì cuộc sống eo hẹp lúc bấy giờ nên tôi phải ở với ông bà Ngoại từ đây! Đối với tôi, những ngày tháng này là những ngày tháng mà tôi chịu rất nhiều thiệt thòi vì thiếu vắng tình thương yêu của ba mẹ và chị em. Tháng tư về.... Tìm về những thương yêu, hát lại bản tình ca của những ngày thật gian khổ nhưng lúc nào cũng có nhau....... Quy Nhơn những ngày cuối tháng 4/ 09
Chiều Hồ Gươm ( Ảnh Trường Mỡ) Chiều Hà Nội mưa sao mà đẫm thế? Phố trải dài, lá đổ dưới chân quen Vòm sấu già gánh nặng trái buồn tênh Vị chua ấy cho người quen hay lạ?
Mưa chất ngất cho tình qua vội vã Liêu xiêu buồn nhành liễu rũ buông lơi Gió lao xao tan khúc nhạc không lời Giữa trơ trọi, làn mưa hay nước mắt?
Chiều Hà Nội, ôm nỗi buồn hiu hắt Mặt nước hồ khuấy động cả tâm can Ta một mình theo con gió lang thang Trời vô định, bao giờ ta đứng lại
Nửa dừng lại, nửa muốn mình đi mãi Một con đường chỉ một bóng ta đi Ta ru khờ, ru dại khối tình si Chiều Hà Nội, trả chút tình quên lãng
Trời nhòa nhạt đưa ta về tĩnh lặng Mưa vô tri thấm lạnh cả tim người Phố trầm mặc, tâm hồn ai rũ rượi? Để đất trời chẳng còn chút đam mê HM
Tôi đang viết mấy dòng thơ " con cóc" này vừa lúc nhận được 2 tin vui: Sinh nhật Bọ Vinh và tản văn đầu tiên : "Dấu Dép của Ba" của tôi được đăng báo Bình Định sáng nay! Một tản văn thật buồn của một thời thơ ấu nhưng thật ấm áp với tôi lúc này!
87 và tôi... CHIỀU YÊU THƯƠNG! Chiều nay về, nhận 87 và Tôi Từng gương mặt, lời thơ thương mến Thế giời ảo... không đi mà lại đến Vòng tay người nối rộng lớn... vòng tay Chiều nay về ...87... mê say Đón niềm vui chung, ngày tụ hội Hai tháng trời bao niềm mong mỏi Nhành phượng hồng, rực cháy tình yêu Chiều ơi chiều! Yêu biết bao nhiêu Tháng tư hạ về, trời gieo thương nhớ Em đếm lá vàng thương mình mắc nợ Dòng chữ ân tình từ những comments 87 vui buồn... Nỗi nhớ không tên Chiều Quy Nhơn mặn mòi hương biển Mây mùa hạ trắng tình yêu nguyên vẹn Cỏ úa vàng thay xác mầm xanh 87 và chiều.... Nỗi nhớ mong manh Thế giới yêu thương, dòng thơ cuộn sóng Đã qua rồi những chiều mong ngóng 87 về rồi.... Ấm áp ngày ........ Bọ Vinh.... (Viết trong ngày sinh nhật Bọ Vinh) Hà My ( Chân thành cảm ơn anh Quang Vinh và anh Phan Chí Thắng cùng 87 tác giả đã hoàn thành xong tập thơ mừng sinh nhật anh Vinh)
Ngày nay lên thăm Mẹ, mẹ nằm yên không nói gì, tôi cũng tránh nói nhiều vì sợ vô ý làm cho mẹ buồn thêm. Nhìn thấy mẹ vì mấy thằng nhóc mà đổ bệnh, tôi lại lên tiếng, mẹ không cho nói.... Chán lắm! Huyết áp cứ 220 thế này, mẹ sẽ thế nào đây? Tuổi già đâu thiên vị cho ai đâu, mẹ một đời vị chúng tôi mà đành phải bỏ quê cha đất tổ, phải bán nhà theo các con ra Quy Nhơn sống. Nghĩ đến ngày tháng phải xa mẹ gần kề, tôi cảm thấy mình thật bất hiếu. Cả một đời làm con chẳng làm được chuyện gì cho ra hồn. Mẹ thường nói, nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi, tôi chưa bao giờ biết được sự hy sinh của mẹ lớn lao như thế nào? Chưa bao giờ biết được cái cảnh " bên ướt mẹ nằm nhường bên ráo cho con..." như thế nào cả. Mỗi lần tôi mắc lỗi, mẹ nói, mẹ thông cảm cho tôi vì từ nào tới giờ tôi có được làm mẹ đâu mà biết! Nói vậy thôi, nhìn mẹ thế này tôi đã tự hỏi mai mốt này mà mình mất mẹ nốt thì mình sẽ ra sao? Mấy thằng nhóc có còn bấu víu vào mẹ nữa hay không? Bấu cho đến khi nào mẹ lìa xa cái cõi tạm này thì có lẽ chúng mới hết bấu! Gần đến giờ em trai về, tôi nói: Mẹ ơi! Chịu khó để con gội đầu và tắm cho mẹ nhé! Mẹ đồng ý! Vừa tắm cho mẹ, tôi vừa nghĩ: cuộc đời của một con người thật ngắn ngủi, chẳng ai có thể tránh được bốn chữ sinh ly tử biệt cả. Chết là hết, mang theo những hận thù ghét bỏ mà làm gì, phải không mẹ? Nước mắt chảy xuôi.... Vâng, cụm từ này tôi vẫn thường đươc nghe từ mẹ, từ cuộc đời. Mấy tháng trước Mẹ té gãy tay, vào tận bệnh viện Đại học y dược để nắn lại mà vẫn bị tật. Mọi sinh hoạt chỉ có 1 tay, thấy mẹ cầm đôi đũa ăn không được nữa, tôi lại xót xa... Vậy mà khi nghe tôi nói: Me à, chị bạn của con bị bệnh... , hôm nay chị ấy thèm ăn rau muống xào, con lại đi xa......Vậy mà vì con, mẹ lội bộ ra chợ, mua mấy bó rau muống về hì hà hì hục xào. Trưa, gọi 1 chiếc xe ôm chở mẹ mang xuống cho chị ấy ăn Mẹ à, con cảm ơn mẹ đã vì con... Nói sao cho hết, kể mấy cho vừa... Thằng Út đi làm về nói, nó đã lo cho mẹ một chỗ nằm để mai mốt lỡ như mẹ có bề gì phải nằm một chỗ thì mình còn dễ bề chăm sóc. Tôi "mít ướt" quay mặt đi chỗ khác. Tùy các em thôi.... Ngày nay, huyết áp mẹ tạm ổn nên tôi cũng an lòng phần nào. Mẹ hãy là chỗ dựa cho chúng con thật lâu mẹ nhé! Thời gian ơi! Cõi đời này ai cũng mong muốn cho ba mẹ của mình được hưởng phước bên con cháu thật lâu.... Chiều Quy Nhơn hôm nay bớt mưa...... Hà My
Ngày anh đi, tôi lặng người bởi tôi yêu nhạc Trịnh từ thuở nhỏ. Từng ca khúc của anh đã đi sâu vào lòng của những người yêu nhạc Trịnh và dĩ nhiên trong đó có tôi! Góp một nén hương nhân ngày giỗ anh, tôi xin phép nhà văn Nguyễn Quang Sáng cho tôi gửi vào trang blogs mình một bài viết của anh, anh đã viết bài viết này đúng vào ngày nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ra đi!
Thăm anh, ngày giỗ lần thứ 7 của anh!
Âu cũng là "một cõi đi về" mà thôi! ( Nguyễn Quang Sáng) Con người ai cũng có tên với danh xưng- Riêng Trịnh Công Sơn không cần đến danh xưng. Nói đến Trịnh Công Sơn hầu như ai cũng biết anh là nhạc sĩ. Không chỉ biết an h là nhạc sĩ mà người yêu nhạc nào cũng thuộc của anh ít nhất một đôi câu bởi lẽ lời và nhạc của Trịnh Công Sơn nói nhièu lẽ của đời người: Nỗi buồn, niềm vui và khát vọng. Mùa hè năm 1989, tôi và Trịnh Công Sơn đi Pháp theo lời mời của " nhà Việt nam" ở Pari Qua chuyến đi này tôi phát hiện một điều lạ. Số Việt Kiều, số người chống Trịnh Công Sơn vẫn nghe nhạc Trịnh Công Sơn, không thể thiếu Trịnh Công Sơn- Chân thiện mỹ trong ca khúc của Trịnh Công Sơn đã vượt qua lòng hận thù. Một nhà văn Việt Kiều có viết một đoạn trong hồi ký: " Tôi thật hạnh phúc khi được nghe Trịnh Công Sơn hát." Có thể nói có nhiều ca sĩ thể hiện ca khúc của anh đã hinh phục hàng triệu trái tim của thính giả, nhưng không ai thổ lộ nỗi lòng mình bằng giọng hát của anh. Giọng hát của ah đưa ta đến tận đáy sâu nhất của ngôn từ và nốt nhạc. Đó chính là hạnh phúc của người nghe. Xin các bạn hãy nghe lại Trịnh Công Sơn. Sinh thời, Trịnh Công Sơn quan niệm cuộc sống trần gian này là cõi tạm. Biết là cõi tạm nhưng Trịnh Công Sơn muốn tạm lâu dài bởi vì: " Tôi là ai mà trần gian thế? Tôi là ai mà yêu quá đời này..." Trịnh Công Sơn yêu đời với một tâm hồn rất trẻ thơ. Như hai đứa trẻ đánh nhau rồi khóc nhưng sau đó hai đứa lại cười đùa, lại bắt tay nhau chạy nhảy tung tăng. Một người bạn vì lẽ gì đó bỏ anh đi sau đó anh vẫn hát về người bạn của anh rất thiết tha với tình yêu rất mênh mông Trịnh Công Sơn để lại cho đời một gia tài ca khúc thật đồ sộ, nhưng lớn hơn, đẹp hơn và cao quý hơn là nhân cách của anh, anh không hề ganh tị với một ai. Quý biết bao! Với triết lý sống của Trịnh Công Sơn, tôi nghĩ, Sơn đã xuống đò sang sông về bên kia thế giới. Bây giờ, Trịnh Công Sơn hơn hẳn tất cả những người còn lại trên trái đất bởi biết bên kia thế giới có gì mà lúc còn có mặt ở trần gian anh muốn biết. Sơn ơi! Âu cũng là " một cõi đi về" mà thôi! 15 giờ ngày 1.4.2001 Nguyễn Quang sáng
Một năm qua, tôi đã nhận được thật nhiều tình cảm của bạn bè cộng đồng Blogs nói chung và của CLB Blogs Bạc Liêu nói riêng. Đối với tôi, 2 ngày được ở bên cạnh các anh chị Blogs Bạc Liêu là thời gian tôi thật khó quên. Tình cảm ấy tôi mang mãi trong lòng cho dù thời gian đã trôi khá xa nhưng các anh Lâm Tẻn Cuôi, chị Minh Hua, chị Ngọc Yến, anh Nguyễn Hồng, chị Hồng Vân, chị Nhật Nguyệt, chị Vũ Phượng, anh Ngô Minh Sơn, Anh Đức Quân, anh Minh Toàn, anh Ngô Tuấn, vợ chồng anh Kempeth, nhạc sĩ Thanh Hoàng.......... Mỗi người đều ghi trong tôi những ấn tượng thật khó quên trong những ngày tôi có mặt trên blogs. Thưa các anh chị em, Chỉ còn một ngày nữa là CLB Blogs Bạc Liêu tổ chức kỷ niệm ngày thành lâp. Hà My không có quà để gửi vào chúc mừng, chỉ có Entry này gửi về các anh chị như một món quà nhỏ nhưng mang thật nhiều yêu thương. Chúc CLB nhà ta luôn vững mạnh và tồn tại. Chúc các anh chị sức khỏe tốt và thành công trong công việc. Nhân dịp Sinh nhật Blogs Bạc Liêu, thương tặng ba chị gái đã thường xuyên giao lưu với Hà My trên blogs mấy dòng thơ NHỚ CHỊ Em về xứ biển miển Trung Nhớ Bạc Liêu, nhớ một vùng xa vương Nhớ chị Ngọc Yến* dễ thương Tím chiều một thoáng đưa hương dịu dàng Mây Hồng* lờ lững lang thang Ôm vùng trời nhỏ chiều hoang lối về Trăng* kia vẹn giữ câu thề Đêm mang hoài cảm người về nhớ ai? Em về gửi lại ngày mai Nụ hôn mơ giấc tương lai thanh bình HM Chị Ngọc Yến - Mây Hồng ( Hồng Vân) - Trăng(Nhật Nguyệt) MỜI CÁC ANH CHỊ XEM KỸ TẤM HÌNH NÀY... ( Trước cổng KS Công Tử Bạc Liêu) Anh Sơn đang nói Anh Tuấn muốn nghe Hà My vội khoe Quế Nguyên thủ thỉ Đức Quân rủ chị Ngọc Yến nhỏ to Mọi người đang lo Minh Toàn bấm máy Ra hình không thấy Mặt mũi thế nào Đang nói ào ào Minh Toàn bấm tuốt............ ( Cho nên tấm hình này mới dễ thương thế này đây!!!) HM
Thưa các anh chị em làng Vnweblogs! Tròn một năm, blogs tôi ra đời. Thời gian không dài nhưng cũng tạm đủ cho tôi học hỏi thật nhiều từ đây, cho tôi có được những tình cảm bạn bè mà lúc tôi chưa có blogs tôi đã không hề có được những xẻ chia từ khắp nơi gửi về. Những bài viết có trên trang viết này đa phần là những dòng tự sự, nhật ký, là sự trải lòng dù biết rằng mình phải cố gắng đừng viết gì riêng tư quá! Tôi quan niệm một điều thật đơn giản đó là mình buồn mình viết ra được sẽ cảm thấy nhẹ lòng, viết ra được có nghĩa là mình đã can đảm đối diện với nỗi buồn của mình rồi bạn bè thông cảm xẻ chia, nỗi buồn đó sẽ vơi dần theo ngày tháng. Rồi cũng có những bài viết vui vui để rồi cảm thấy cuộc đời như nhẹ gánh đa mang, những nụ cười góp lại cho mình qua những comments sẽ làm cho ngày tháng này càng thêm thi vị.
... Và như thế, ngày nối ngày, thêm một người bạn vào thăm là một niềm động viên khích lệ. Bản thân tôi biết, tôi viết nào có hay gì đâu nhưng cứ nghĩ đây là trang nhật ký trực tuyến, bạn bè vào đọc những trăn trở đời thường của mình chắc cũng không có gì đáng để tôi phải dè dặt. Điều làm cho tôi ấm áp nhất trong quãng thời gian một năm qua đó là tình cảm của cộng đồng vnweblogs. Họ đến với tôi không phải từ những bài thơ hay, những chùm ảnh đẹp mà là một tình cảm "chia xẻ và chia lửa" cùng nhau ở những ngày vui còn lại này! - THƠ "BÀ" QUÁ DỞ........( ) * Một lần, tôi "cắc ca cắc củm" viết ra được bài thơ "con cóc"... khuya lắc khuya lơ mới xong. Xong rồi "hí ha hí hửng" xem ngày giờ thật tốt () để post lên... Ok, vậy là đã ổn. Lúc ở Yahoo chat với nhỏ bạn thân, nó phán một câu: " Thơ bà đưa lên nhiều lúc tui với "thằng ...YZ" không biết còm như thế nào vì dở quá!!! Trời à, tôi rớt cái đụi từ trên ghế rớt xuống... Mất hết cả ý chí để "mần thơ" ( hihi) Nghe vậy nhưng tôi không buồn, thơ từ cảm xúc viết ra, mình nghĩ được cái gì thì nó ra cái ấy! Lên đây nào có thi thố văn chương gì đâu mà hay với dở... ( Thôi thì tự an ủi mình vậy)
* Blogs của tôi thường thường có những bài viết về những chuyến đi thiện nguyện, vì vấn đề nhạy cảm và liên quan đến tiền bạc nên sau mỗi chuyến đi tôi lại viết 1 Entry để báo cáo với các mạnh thường quân.
Các anh chị em thương yêu!
Rất nhiều người từng nói đây là thế giới ảo, là một xã hội thu nhỏ ắt cũng phải có người ghét người thương. Mình là người phàm tránh sao được những lỗi lầm hay khuyết điểm tự nhiên của con người. Viết được lúc nào hay lúc ấy để rồi một mai này trở về với cát buị có còn muốn nuối tiếc chút gì cũng bằng không. Lời cảm ơn chân thành xin gửi vào đây, chúc mọi người làng mình trẻ khỏe và yêu đời qua từng trang viết, từng kỷ niệm cùng với tình người tồn tại thật lâu cho dù mình đang ở một thế giới khác... ( ) Thế giới ẢO! AỎ MÀ KHÔNG HÊ ẢO! Món quà của anh PhieuVan08
KÍNH CÁC ANH CHỊ EM THÂN YÊU! Vì điều kiện gia đình và sức khỏe nên có lẽ đây là Entry cuối cùng của tôi, một Entry thật buồn mà tôi đã viết trong nước mắt. Lời chân thành nhất là xin cảm ơn mọi người trong suốt thời gian qua đã ủng hộ tinh thần, đã động viên cho tôi những ngày qua. Gửi vào đây lời chúc sức khỏe và may mắn đến với mọi người nơi đây! Tạm biệt Blogs Hà My thân yêu!
Giọt nước măt gửi lại Tây Ninh Em đã chết! Âu cũng là một sự giải thoát... Lần này về thăm bạn trong lòng vẫn canh cánh một lời hứa là sẽ ghé thắp hương cho Bình, nhân vật trong bài " Nụ cười và nước mắt gửi lại Tây Ninh" của tôi! Tôi mang cả tấm lòng của chị tn về Tây Ninh, thay mặt chị tôi thắp cho em một nén hương lòng mà chị đã gửi từ xa về. Bình ra đi vĩnh viễn, xa rời cuộc sống này âu cũng là một sự giải thoát cho em, nhẹ nhàng cho thân xác em...
Bình đã vĩnh viễn ra đi sau một thời gian dài bị liệt. Em đã ra đi ở cái tuổi 22 Mẹ Bình gửi lời cảm ơn đến chị TN
17 năm ngồi một chỗ.
Rời khỏi căn nhà ọp ẹp của Bình, tôi và MD lại ngược đường về thăm chị Phụng, 17 năm trời người phụ nữ này chỉ thèm tự mình được mặc cho mình một chiếc quần mà thôi! Từ một người phụ nữ lành lặn, một nữ công nhân may mặc vậy mà giờ đây chị phải ngồi liệt một chỗ như thế này. Dù cuộc đời chỉ là một màu đen trước mắt nhưng khi thấy chúng tôi đến thăm, chị ấy vui và cười thật vô tư.
Chị đã cười khi chúng tôi đến thăm mang theo tình cảm của chị tn từ phương xa
Lòng tôi nặng trĩu, nắng Tây Ninh như muốn thiêu đốt chúng tôi. Nhìn cuộc sống của gia đình anh Tờ và cuộc sống của chị Phụng, tôi thấy mình rệu rã thêm ra.
Em đã chết cùng cha mẹ vì căn bệnh HIV, để lại cho ngoại nuôi 2 em thơ dại cũng đang mang án tử hình. Chị Hai ơi! Về uống sữa, về ăn bánh chị Hai ơi! ( Nguyên văn)
14g30 chiều... Cái nắng ngày một gay gắt hơn, thử thách chúng tôi hơn. Tôi có cảm giác mình sắp bị thiêu. Đầu ong ong tiếng con gì kêu bên trong, hai mắt nhức nhối và mờ đi. MD mượn xe để đưa tôi đến thăm hai em bé đang mang trong mình mầm bệnh HIV quái ác! Mọi người có thể không tin nhưng chính tai tôi nghe và tôi cũng bất ngờ khi mới bước chân vào nhà, mang theo món quà của anh Minh Trí ( Cát Biển), các cháu ùa ra và điều đầu tiên mà tôi được nghe một cháu gái ôm sữa và bánh kẹo của chúng tôi mang đến, tự tay để lên bàn thờ vừa nói: Chị hai ơi, về uống sữa, ăn bánh chị Hai ơi! Tôi nhói lòng, nước mắt trào ra... Tiếng gọi chị của cháu gái ấy cứa vào lòng chúng tôi thật đau, thật xót. Tôi quay mặt đi, cố không nhìn chúng nhưng 3 di ảnh trên bàn thờ kia lại đang nhìn vào tôi. Tôi xin bà cụ mấy nén hương thắp lên những bàn thờ còn mới toanh kia. Hai cháu bé cùng em gái bà con đang dành nhau chơi những cái đồ chơi của chị VL gửi về, nhìn chúng chơi đùa với nhau vô tư người lớn chúng tôi ứa nước mắt, quặn cả ruột gan. Chị phụ nữ xã thấy chúng tôi đên thăm các cháu đã đến nhà cảm ơn, tôi nói: Tôi chỉ là người thay mặt anh Minh Trí cùng với MD đến để gửi chút quà gọi là chia sẻ cùng các cháu lúc này. Trước khi ra về, tôi và MD ôm chúng, tội nghiệp... Chúng có biết gì đâu. Cha chết vì căn bệnh thế kỷ... 20 ngày sau Mẹ chết cũng vì căn bệnh ấy... rồi chị hai của chúng cũng chết luôn chỉ sau có mấy chục ngày... Bàn thờ kia, di ảnh kia... đã là nơi cho 2 đứa con còn lại suốt ngày nhìn lên bàn thờ nói chuyện như chúng đã từng nói lúc nãy mà chính tai tôi và MD đã nghe. Tthắp cho em một nén hương, Em đã theo Ba Mẹ mãi ra đi vì căn bệnh HIV Tranh nhau những quyển tập, truyện tranh của cô VL gửi về Mê mải chơi đồ chơi của cô VL gửi tặng Nào... 3 Dì cháu mình cùng chụp 1 kiểu nhé! (2 cháu bé đang bị HIV) Thay mặt Bloger Cát Biển, tôi trao tiền quà (500 ngàn) cho Ngoại của hai cháu Chúng tôi ngậm ngùi ra về, chia tay các cháu bằng một kiểu ảnh để tôi lưu lại làm kỷ niệm bởi vì biết khi nào tôi lại quay vào đây? HM
Bốn ngày qua, tôi đã được gần gũi và bên cạnh các chị blogger của thành phố Biển Nha Trang xinh đẹp, được các chị tận tình chăm sóc trong thời gian này, quả thật là một nguồn động viên lớn lao cho tôi lúc này. Các chị Dạ Thủy, Hàn Yên, Hoàng Lan Phương, Sonata, MNCD, Khúc Thiên Di... đã làm cho tôi thật ấm áp khi xa nhà. Qua khuôn khổ của bài viết này, xin gửi về các chị lời cảm ơn chân thành nhất! 35 năm trời tôi mới được chị Sonata... chở về Đồng Đế, nơi ngày xưa gia đình tôi sinh sống! Cảm giác trong lòng lúc này thật là khó tả, nhớ Ba quá đi thôi! Ngày ấy, mới có 7 tuổi nhưng tôi vẫn còn ấn tượng với những ngày tuổi thơ thân yêu, ấn tượng với cái ngày cả nhà phải vĩnh viễn xa rời Nha Trang mãi mãi... Và cho đến hôm nay dù đã nhiều lần ghé Nha Trang nhưng tôi vẫn không có điều kiện để quay lại Đồng Đế! Cảm ơn các anh chị, cảm ơn chị Sonata thương yêu ... đã dành hết cho Hà My những gì có thể để cho Hà My có được những bức ảnh này.
Ba tôi... Những ngày tại trường Hạ Sĩ Quan, Đồng Đế - Nha Trang Và...... Đồng Đế bây giờ
MNCD và HM
Khóm hoa tím cả vùng trời tại nhà hàng Thùy Dương - Nha Trang Cầu Trần Phú sau lưng HM Bên trong khuôn viên nhà hàng Thùy Dương - Nha Trang
(Nhật ký Nha Trang, ngày hội ngộ cùng chị Dạ Thủy và Mắt Nâu Chân Dài) Hai ngày vừa qua chị em chúng tôi được ở bên nhau dẫu biết rằng em bộn bề công việc, biển Nha Trang dường như xanh thắm hơn, bầu trời xa ngàn xa thăm thẳm, Mắt Nâu ngọt ngào, nhí nhảnh đáng yêu. Hai biển trời hai nỗi nhớ xa xôi... Quy Nhơn ngút ngàn tình yêu Hàn Mạc Tử. Nha Trang ngát trời lời thương nhắn nhủ... Ngồi bên nhau cùng đọc bài cùng cười vang lên với những cái còm các anh chị đùa vui cái dzụ mình "xuống tóc". Đang ngồi cà phê nghe tin chị Dạ Thủy vượt mấy chục cây số lặn lội từ Ninh Hòa vào thăm tôi và Mắt Nâu, thương ơi là thương, sức khỏe không tốt vậy mà nghe Hà My vào chị vội vã vào thăm, lại còn mua nem Ninh Hòa cho chị em chúng tôi "nhậu" nữa chứ! Trưa nay không ngủ trưa, ngồi nhà chị Sonata để đưa mất tấm hình của Chị Dạ Thủy và Măt Nâu lên. Ngày mai xa Nha Trang rồi lòng bỗng luyến lưu chút tình hội ngộ...
"Trời ơi! Sao cắt cái đầu "trụi lủi" vậy Hà My ơi? Tiếng chị Hoa ngỡ ngàng khi thấy tôi bước vào sân cầu. Tôi cười trả lời: "Bắt đầu từ hôm nay em tiếng muốn phá cách chút mà, gì mà la dữ vậy trời? He he..." Mây đêm đắn đo tôi quyết định "xuống tóc" Coi như là một quyết định táo bạo vì hồi nào tới giờ tôi có một gương mặt khó cắt tóc nhất trần gian (hihi) Đến Anh Sơn, một tiệm căt tóc ở đường Lê Lợi tôi thản nhiên phán: " Sơn à, cắt hết cho chị, nhớ cho chị cái túi nilon bỏ tóc của chị vào nhé! Nói cho bạo miệng, đến khi Sơn cầm kéo bắt đầu cắt ngắn từng lọn tóc của mình sống mũi tôi cũng cay cay... Gạt phắt cái ý nghĩ đó đi, tôi nghĩ mình đã quyết định cắt coi như là mình đã vưt hết nỗi buồn lại phía sau, tung lên không trung những ngày vô nghĩa, buồn chán.... Từng nhúm tóc dài hơn 20 cm rơi dần xuống nỗi buồn như vơi dần đi bởi tôi không muốn phụ lòng của mọi người... đã bên tôi những lúc tôi buồn, chia sẻ niềm vui với tôi sau những chặng đường thiện nguyện thành công. Chiều về, nắng Quy Nhơn như trong veo hơn, lấp lánh hơn tôi phóng xe xuống biển, Biển ngàn đời vẫn vậy... Vẫn bao dung với lòng người lầm lỗi, muộn phiền. Thản nhiên thả những lọn tóc của mình như thả những nỗi buồn quá khứ. Xét cho cùng, những sợi tóc này cũng đã lão hóa theo thời gian rồi, mình cũng chẳng nên giữ lại làm gì cũng như những cái buồn vô nghĩa kia cũng chẳng nên ghi mãi trong lòng làm gì... Hãy trôi đi những ngày nhạt nheõ, những ngày chờ đợi vô nghĩa, những ngày cứ lầm lũi nhốt mình trong 4 bức tường vầ hai cánh cửa sắt kia... Tạm biệt nỗi buồn, tạm biệt ngày xa... Tôi đang ngồi trên xe, chút nữa đây thôi, tôi lại được về thắp cho Ôn, Mệ, Bác và Ba... một nén hương mà gần 7 năm rồi tôi chưa về thăm lại Nha Trang, nơi tuổi thơ một thời sống bên thành phố Biển hiền hòa thơ mộng... Vẳng bên tai tiếng ca sĩ Ngọc Lan đang hát bài: Nha Trang ngày về, mình tôi trên bãi khuya, tôi đi tìm nhung nhớ, tôi đi tìm cơn gió......" Và tôi bây giờ cũng đi tìm cho mình một niềm tin mới!
Tưởng nhớ những người Mẹ đã nằm lại bên bờ sông Gianh ngày 30 Tết.
Tôi đã về với các chị thân thương Giữa bề bộn mưu sinh Giữa dòng đời không yên ả Với những lo toan thường ngày vất vả Nhưng hạnh phúc tận cùng là những đứa con Như chim trên cành Xuân về hót véo von Con là niềm vui Con là niềm hãnh diện Nhưng con ơi! Ai có ngờ bất biến Vòng xoáy tận cùng Dìm chết những thương yêu Dòng nước buồn con đò cũ phiêu lưu Đếm: hai bảy... ba mươi... ba ba...(*) Và nhiều con số tuổi Cha ôm con Thương đời người ngắn ngủi Nước mắt không còn để khóc thế cho con Cơ hội nào nhìn con trẻ lon ton Vành khăn trắng nát lòng người ở lại Đêm khát mẹ, Thương con còn thơ dại Bầu sữa nào nuôi con lớn từ đây? Đau đáu lòng gởi những vòng tay Bao chia sẻ ấm tình nhân thế Cả cuộc đời chưa một ngày làm Mẹ Ám ảnh giữa dòng Những tiếng khóc oa oa... HM Nguồn ảnh: Bọ Vinh Nguồn ảnh: Bọ Vinh Ảnh : Hà My Ảnh : Hà My
Ta về tìm chút bình yên Dấu đời dấu chút muộn phiền xa xăm Xin đừng níu giữ mùa trăng Bụi mù đầy phủ người giăng bẫy tình Xin đừng tìm phía chênh vênh Bằng lòng nhìn dấu chân trên ước nguyền Xin đừng mơ cõi thần tiên Nhạt nhòa tím thẫm một miền xa sương Thôi... về xa lánh tơ vương Để thân ta quyện khói hương trần đời. HM
Bài thơ họa của THUẬN NGHĨA
Để thân quyện với hương trần Chút tơ vương ấy ngại ngần mà chi Nhạt nhòa tím dại chân đi Miền phong sương ấy mơ gì nữa đâu Ước nguyền giữa cõi tình đau Dấu xưa rót lại vệt sầu thiên thu Tình ai giăng giữa sa mù Níu trăng để được tới bờ nhân duyên Xa xăm in vết muộn phiền Xin tìm một chút bình yên cho lòng TN
Bập bùng đốm lửa đầu xuân Rượu cần ta nhấp lâng lâng với chiều Biển trời dịu vợi cô liêu
Men nồng ủ chín tình yêu chúng mình
Chiều tà bên bờ biển Bãi Dại- Quy Nhơn Chị Hà Thanh với nụ cười thật xuân! Uống rượu cần cũng phải đội mũ bảo hiểm đề phòng bị... cụng đầu Ba chàng hoàng tử đêm nay Say men tình ái hay say rượu cần... (he he) Chị ơi! Em không có thổi phèo phèo ra mà em chỉ ngậm cái ống thôi đó nha! Cấm nói! Hai chị em cùng chung chiến tuyến! ( Chị Bích Hường và Khắc Phục chủ cà phê Vespa) Thua gì các đấng mày râu Chị em đã cố, còn lâu mới "xèo" (Xỉn) "Ta say trời đất cũng lăn quay" Phạt chạy một vòng làm chim bay...( bị phạt) Tui - ông hơn sáu chục rồi Vậy mà cũng bị phạt: Chơi cò cò
Kính chúc mọi người thật hạnh phúc với ngày lễ Tình yêu.
NGẪU HỨNG NỐI VẦN CỦA LÃM THẮNG
Bập bùng đốm lửa đầu xuân Rượu cần ta nhấp lâng lâng với chiều Biển trời dịu vợi cô liêu Men nồng ủ chín tình yêu nửa đời (HM)
Bên bờ Bãi Dại chiều rơi Chị Hà Thanh với nụ cười thật xuân Đội bảo hiểm uống rượu cần Kẻo không đầu lại chạm nhầm... chết ngay!
Ba chàng hoàng tử đêm nay Say men tình ái hay say rượu nèo? (nào) Em không có thổi phèo phèo Chỉ ngậm cái ống hùa theo... Im nào!
Bích Hường, Khắc phục xông vào Cùng chung chiến tuyến, hít vào càng sâu Thua gì các đấng mày râu Chị em đã cố, còn lâu mới xèo!
Tay say trời đất say theo Nếu bị phạt, đời bọt bèo... chim rơi Tui - ông hơn sáu chục rồi Vậy mà cũng bị phạt chơi cò cò
Đời vui đời đẹp như mơ Có bao nhiêu, mà hững hờ... người ơi! Ngày mai Valentine rồi Chúc ai hạnh phúc bên người mình yêu
CÁI RỐN ( Một bài thơ ấn tượng của những ngày Mẹ đau)
Ngày tôi đi thiện nguyện ở Quảng Bình, lòng dạ rối reng... Mẹ cấp cứu nằm ở bệnh viện từ ngày mồng 1Tết. Trời Phật thương tình đúng vào ngày mùng 8 âm lịch, ngày tôi lên tàu đi xa, mẹ lại được Bác sĩ cho xuất viện. Đêm ở Ba Đồn- QB, cậu em ruột nói 1 giờ sáng Mẹ dậy nói: Cho Má đi tắm cho đàng hoàng rồi có chết người ta khâm liệm cho sạch sẽ... Nghe mà nát cả ruột gan... Ghé quê Nội, tình cờ được nghe bài thơ CÁI RỐN! Tình mẫu tử hiện về... Tôi đã xin phép tác giả cho tôi được đưa bài thơ này lên trang nhà mình để bạn bè thân yêu chia sẻ. Chân thành cảm ơn nhà thơ Nguyễn Văn Đắc đã cho tôi biết được những điều mà tôi chưa bao giờ được biết vì tôi chưa bao giờ được làm Mẹ
CÁI RỐN Ai cũng có một lần sinh ra Từ giọt máu của cha Từ quặn đau của mẹ Cái rốn sinh ra âm thầm lặng lẽ Dấu ấn một đời lòng mẹ cắt ra Triệu triệu người trong cuộc sống chúng ta Có những người khuyết tật bẩm sinh Họ có thể mang một thân thể dị hình Họ đã thiếu cái mà họ có thể thiếu Nhưng họ không thể thiếu cái mà họ không thể thiếu! CÁI RỐN Cái rốn lớn lên âm thầm lặng lẽ Dấu ấn một đời lòng Mẹ cắt ra Chín tháng mười ngày, lòng mẹ nối rốn con Miếng dở miếng ngon mẹ cũng nuôi con theo đường ấy! Đủ tháng, đủ ngày con lớn dậy Mẹ cắt ruột mình để rốn lại cho con Từ đó con mang rốn vào đời Mang theo cả nỗi đau và niềm hạnh phúc Có hạnh phúc nào không bắt đầu từ nỗi đau? Có nỗi đau thì niềm hạnh phúc mới dịu vợi Ai cũng có một quê hương! Ai cũng có một nơi chôn nhau cắt rốn Từ thưở lọt lòng đỏ hỏn Ai cũng có một phần máu thịt để lại nơi đây! Không nơi đâu sâu nặng hơn nơi này Quê hương.... CÁI RỐN!...
Nhà thơ Nguyễn Văn Đắc - Phó Giám đốc công ty TNHH số 1. Thi sĩ ẩn dật với bài thơ nổi tiếng: CÁI RỐN được ghi vào lòng bạn bè văn nghệ Quảng Trị. Bài thơ đã đăng trên báo Quảng Trị và được đọc trong ngày thơ Việt Nam lần thứ 6 tại Quảng Trị
MẸ (HM) Tháng mười về, con nhớ Mẹ, Mẹ ơi! Nhớ con đường mòn in dấu chân thầm lặng Nhớ dáng Mẹ, đôi vai gầy trĩu nặng Gánh 5 con, gánh cuộc sống gia đình.
Lặng lẽ trong đêm Mẹ soi lại bóng mình Nghe tiếng Thạch sùng từng đêm khắc khoải Bao toan tính cho cuộc đời bươn chải Gánh hàng rong tạm đủ giấc mơ thường
Con chim Quyên lẻ bạn khóc đoạn trường Mẹ vẫn một mình nuôi đàn con khôn lớn Giờ nơi xa con vẫn thường nhớ đến Ngày tháng nào nước mắt Mẹ thôi rơi
Ơn dưỡng nuôi không sao tính bằng lời Vì cả cuộc đời con chưa từng làm Mẹ Làm sao hỏi những điều có thể Cuộc đời con và Mẹ sao mãi buồn?
Lời người xưa Mẹ như nước trong nguồn Sao bây giờ con không gần bên Mẹ? Vì cuộc sống và những điều không dễ Xin Mẹ đừng buồn đừng trách con thơ
Nước suối trong veo soi mắt Mẹ dần mờ Bếp lửa hồng sưởi ấm lòng Mẹ lạnh Giông bão qua nhanh, trời xanh mây tạnh Và... Mẹ sẽ mãi là chỗ dựa suốt đời con.... (thơ cũ nhặt về)
Một mình bên tách cà phê Nhìn mây lơ lửng trôi về nơi xa Chạnh lòng nghe khúc Phôi Pha(*) Phù du lạc lối nhạt nhòa nét môi Xuân về khúc hát đầy vơi! Mà sao Trăng vẫn lẻ loi giữa trời Môi hồng, má thắm người ơi! Đời ai tránh khỏi kiếp người vương mang? Tàn canh vỡ giấc mộng vàng Nguyên Tiêu ai khóc bên đàng cùng Trăng? Nguyên Tiêu 08
(*) Tình khúc Phôi Pha của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
ENTRY BÁO CÁO CHUYẾN ĐI VỀ
QUẢNG BÌNH THÂN YÊU! Tổng
số tiền các anh chị bloger và bạn bè của Hà My10.250.000 Tổng số tiền của sư cô Huế mang ra 11.000.000
TỔNG CỘNG : 21.250.000
TRÍCH MUA SỮA : 20 lon mỗi lon 90 gr: 2.450.000
Số tiền còn lại được bỏ vào các phong bì và chúng tôi không quên trích ra 500
ngàn tặng cho anh Thắng, người đã hết lòng cứu người trên chuyến đò định mệnh
ấy! (Xem tiếp)
Nhận được tin sư cô Huế cùng đi với tôi chuyến này ra Quảng Bình, tôi vui lắm... Lại còn có chút quà góp vô chuyến đi là Mười triệu đồng nữa chứ... Số tiền quyên của các anh chị ủng hộ sau khi danh sách được cập nhật chính xác, tôi sẽ giao lại cho Sư Cô Huế để sư cô Huế tận tay cho anh Nguyễn Quang Vinh cùng với anh Vinh đến nhà bà con thắp hương và trao món quà tuy nhỏ nhưng tấm lòng của bà con làng mình thật ấm áp! Một niềm vui nữa là sáng nay ANNIE, một người bạn từ Mỹ, là độc giả của Vnweblogs, bạn của chị Việt Ly đã gọi điện từ Mỹ về và có nói là sẽ gửi về Năm trăm ngàn cho sư cô và tôi nhờ mang ra một chút quà từ tấm lòng phương xa! Chân thành cảm ơn ANNIE, Cảm ơn quý anh chị! Thầy trò đã chuẩn bị xong đâu đó chỉ còn chờ sáng mai thứ hai, ngân hàng làm việc là tôi sẽ nhận đủ tiền.
Sư cô còn có ý định là muốn thân chinh ra tận bờ sông nơi có 42 linh hồn vừa khuất để thắp cho họ một nén hương!
Chi phí, sinh hoạt tàu xe của những chuyến thiện nguyện trước đây và ngày mai đi Quảng Bình, tôi và sư cô đều tự túc, không ảnh hưởng gì đến số tiền của các anh chị đã đóng góp!
Đây là danh sách chốt lại cho đến 10 giờ 30 phút ngày 2 tháng 2 năm 09
CÁC ANH CHỊ BLOGER ĐÓNG GÓP
Bloger Kim Loan: Năm trăm ngàn R Bloger Mỹ Duyên : Một trăm ngàn R Bloger Tóc Nguyệt: Hai trăm ngàn R Bloger Hà My : Một trăm ngàn R Bloger HG : Một trăm ngàn R Bloger Người Quế Phong ( Quốc Việt ) Hai trăm ngàn R Bloger Nguyễn Đức Nam ủng hộ : Hai trăm ngàn R Bloger Nhạc sĩ cô đơn ( Nguyễn Ngọc Tiến) 850 ngàn R Bloger Phan Bạch Châu : Một triệu đồng R Bloger Phan Thành Minh : Hai trăm ngàn R Bloger Hải Sa : Một trăm ngàn R Bloger Văn Thắng ( Quy Nhơn) Hai trăm ngàn R Bloger bạn HM "B"( giấu tên) Một trăm ngàn R Bloger xứ núi ủng hộ "T": Một trăm ngàn R Bloger BS Tản ủng hộ : Năm trăm ngàn R Bloger HC ủng hộ : Hai trăm ngàn R Bloger Lê Công ủng hộ : Một trăm ngàn R Bloger Cát Biển ( Minh Trí) ủng hộ Một triệu đồng R Bloger Nguyễn Ngọc Thạch : ủng hộ Hai trăm ngàn R Bloger Hoài Khánh: ủng hộ Hai trăm ngàn R Bloger Thanh Chung NY ủng hộ : Hai trăm ngàn R Bloger Cơm nguội : ủng hộ Hai trăm ngàn R Bloger Ngày xưa ơi: ủng hộ Hai trăm ngàn R Bloger Võ Ngọc Thọ : Một trăm ngàn R
THÂN HỮU NGOÀI LÀNG VNWEBLOGS
Chị Việt Ly : Hai triệu đồng R Chị Cao Bích Hà ( Quy Nhơn) Một trăm ngàn R Chị Xuân Hương (bạn của Mỹ Duyên - Tây Ninh) : Một trăm ngàn R Chị Đinh Thanh ( Quy Nhơn) Hai trăm ngàn R Em trai Hà My : Một trăm ngàn R Annie ( Mỹ) ủng hộ Năm trăm ngàn Anh Lâm Vĩ ( Quy Nhơn) Hai trăm ngàn R Tạm tính đến thời điểm này: 9.550.000 đồng chẵn
Sư Cô Huế sẽ mang một món quà để trao cho 38 gia đình người bị nạn trị giá 10 triệu đồng. Tổng số tiền Hà My mang ra là : 9.550.000 đồng. Hà My vận động sư cô Huế xin Phật Tử : 11.000.000 đồng.
P/S: Ngay khi vừa đến nơi thì Hà My cũng nhận được tiền của bạn Annie từ Mỹ gửi về là 500.000 và bạn đọc Nguyễn Thúy Quỳnh từ Thái Nguyên 200.000 đồng. Như vậy, tính đến lúc chuẩn bị đưa tiền và quà đến tay bà con, tổng số tiền Hà My nhận được là 10.250.000 đồng. Số tiền Sư cô Huế vận động được là 11.000.000 đồng.
Nhận được tin chị Ngày xưa ơi về thăm Quy Nhơn, nhận được lời mời từ anh Hà Nguyên, Hà My chạy vôi đến nhà hàng Hoàng hậu trên đồi Thi nhân để được gặp chị sau thời gian dài xa cách. Cảm ơn chị đã về với Quy Nhơn quê Cha, cảm ơn chị đã về với chúng tôi, với tình cảm bạn bè yêu mến! Chùm ảnh và mấy vần thơ con cóc viết vội sáng nay!
Gặp nhau tay bắt mặt mừng Ngày nay hội ngộ, mai đừng quên nhau. Bá Duy đứng nấp đàng sau Hà My béo quá cũng mau đứng lùi Ngày Xưa cười thật là tươi Hoa xuân ghen tị với người thành đô Nguyên Hà cứ mãi A lô Thanh Xuân - Hoàng Tuấn còn mơ nơi nào? Minh Quang nửa giấc chiêm bao Giật mình thức dậy, nơi nào đây ta? Gió chiều ngân khúc ru xa Anh em đang hát đồng ca ... bài gì? Văn Thắng bé tí bé ti Nên My ngồi xuống, phát huy "dáng mình" Chia tay thắm mặn nghĩa tình Chị về trong ấy xem hình nhớ EM
Tiệc tàn gần đến nửa đêm Ghé nhà em gái cho thêm "chút quà" ( hihi) Ngoài lề: "Vui xuân không quên nhiệm vụ" Hà My vãn đang theo dõi số tiền được gửi vào tài khoản để cập nhật danh sách quyên góp, gửi chút tình của bà con weblogs và bạn bè của Hà My, vì vậy kính mong các anh chị có tấm lòng xin cho Hà My biết ngày gửi để Hà My cập nhật chính xác. Số tiền này sẽ đươc công khai trên danh sách. Cụ thể chuyến đi như thế nào, Hà My sẽ công bố trên Entry sau khi đi Quảng Bình về. Kính chúc các anh chị em một ngày làm việc mới an vui và may mắn. Trân trọng
Vắng anh, vắng có bao chiều Mà sao nhung nhớ liêu xiêu tháng ngày Con trăng khuyết, lại trăng đầy Nhớ anh xao xác hao gầy tháng giêng Anh về ủ ấm niềm riêng Nửa kia còn lại gửi miền xa xăm Biển tình ngong ngóng tháng năm Gửi anh một nhúm khói lam chiều về Đợi người mấy nỗi đam mê Hàng me trút lá ủ ê trăng gầy Xuân về hoa nở trong tay Mấy sông mấy núi bao ngày... gặp nhau? Giờ này anh ở nơi đâu??? HM
Xót xa cho chuyến đò định mệnh của ngày 30 cuối năm, 42 người thiệt mạng. Ảnh: Bọ Vinh Ngày đầu năm, nghĩ đến những người nằm lại bên dòng sông Quảng Trạch... Họ dã không còn cái Tết. Bỏ lại những người thân yêu đắm chìm trong nước mắt với nỗi đau mất mát người thân! Đọc bên nhà Bọ Vinh, Hải Sa, BS Tản, Kechanbo... tôi khóc cả buổi chiều... Hà My cầu mong các anh chị em làng mình, của ít lòng nhiều... San sẻ tình yêu thương giữa nhân loại, nhất lại là những ngày đầu năm này. Mới sáng mùng Một mà Hà My đã gọi điện xin tiền chị Việt Ly và bạn bè, mong rằng các anh chị cùng góp sức với Hà My... Mọi thủ tục liên quan đến vấn đề tiền bạc, Hà My sẽ làm rõ và có giấy tờ ký nhận từ Bọ Vinh.
CẬP NHẬT: Chị Việt Ly : Hai triệu đồng Bloger Kim Loan: Năm trăm ngàn Bloger Mỹ Duyên : Một trăm ngàn Bloger Tóc Nguyệt: Hai trăm ngàn Bloger Hà My : Một trăm ngàn Em trai Hà My : Một trăm ngàn Bloger HG : Một trăm ngàn Bloger Người Quế Phong ( Quốc Việt ) Hai trăm ngàn Bloger Nhạc sĩ cô đơn ( Nguyễn Ngọc Tiến) 50 USD Chị Cao Bích Hà ( Quy Nhơn) Một trăm ngàn Bloger Phan Bạch Châu : Một triệu đồng Bloger Phan Thành Minh : Hai trăm ngàn Bloger Hải Sa ( Nhuận bút bài thơ ) Một trăm ngàn Bloger Văn Thắng ( Quy Nhơn) Hai trăm ngàn Bloger bạn HM ( giấu tên) Một trăm ngàn Bloger xứ núi ủng hộ 1 bài thơ : Một trăm ngàn Bloger BS Tản ủng hộ : Năm trăm ngàn Bloger HC ủng hộ : Hai trăm ngàn Bloger Lê Công ủng hộ : Một trăm ngàn Bloger Cát Biển ( Minh Trí) ủng hộ Một triệu đồng Chị Xuân Hương (bạn của Mỹ Duyên - Tây Ninh) : Một trăm ngàn Bloger NĐN ủng hộ : Hai trăm ngàn Chị Đinh Thanh ( chị của Hà My) Hai trăm ngàn Bloger Nguyễn Ngọc Thạch : ủng hộ Hai trăm ngàn Bloger Hoài Khánh: ủng hộ Hai trăm ngàn Bloger Thanh Chung NY ủng hộ : Hai trăm ngàn Bloger Cơm nguội : ủng hộ Hai trăm ngàn Bloger Ngày xưa ơi!: ủng hộ Hai trăm ngàn
Tạm tính đến thời điểm này: 8.400.000 đồng và 50 USD Còn nữa...... HM CÁC ANH CHỊ THƯƠNG YÊU, MỖI COMMENTS CỦA CÁC ANH CHỊ GỬI VÀO ĐÂY CŨNG LÀ MỘT NÉN HƯƠNG LÒNG THẮP CHO NHỮNG NGƯỜI NGHÈO XẤU SỐ Nguồn ảnh: Sưu tầm trên các trang vnweblogs của các anh Vinh- Phan Bạch Châu- BS Tản... Các nạn nhân xấu số được gia đình đưa về nhà mai táng
*Vợ tui, con tui đâu? *Người đàn ông này đã ngất lịm đi khi đón nhận hung tin 4 người thân trong gia đình thiệt mạng. Kính thưa quý anh chị: Chỉ vài dòng tâm sự sẻ chia nỗi mất mát hơn 40 sinh mạng của Quảng Trạch, Quảng Bình, Hà My đã nhận được thật nhiều tấm lòng "Thương người như thể thương thân" của bà con vnweblogs. HM không biết nói gì nhiều, xin gửi vào đây lời cảm ơn chân thành nhất! Sáng ngày 31 thang 1- 09 (tức mùng 6 Tết) Hà My sẽ ra Quảng Bình mang theo tấm lòng của quý anh chị để hỗ trợ tân tay người dân đang gặp nạn Vì vậy quý anh chị nào đã đóng góp trong Entry này xin gửi vào tài khoản của HM để HM kịp làm danh sách mang ra cùng Bọ Vinh. Một lần nữa HM cảm ơn tình cảm của quý anh chị đã tin tưởng Hà My, Hà My xin hứa số tiền quyên góp ở Entry này sẽ được giao tận tay người dân nghèo QB vào ngày mùng 7 tết Nguyên Đán Trân trọng kính báo!
Mùng một tết mà không kể chuyện này kể ra cũng tiếc, mà kể ra bà con nghe có lẽ bị "mắng" cho một trận. Thôi thì cứ chấp nhận bị mắng, "mắng yêu" ấy mà.... Tập tục của người Việt Nam mình hễ cứ mùng Một tết là cả nhà đều dắt nhau đi thăm Mộ vào lúc sáng sớm. Nhà nào cũng thế, đường phố đông vui nhộn nhịp, tôi ngồi trong nhà nhìn thiên hạ đi mà bắt thèm. Quay sang bà ngoại tôi nói: " Ngoại ơi! Ai ai cũng được đi thăm mộ vào sáng mùng một Tết, con chẳng được đi. Sao nhà mình không có ai chết để mình đi thăm mộ như người ta hả ngoại?" ( ) Ngoại tôi nhìn tôi và..... Chuyện xảy ra vào năm tôi 11,12 tuổi ... HM (Chắc tại thời đó ít uống sữa Megi, Hugo, Calidac... nên trẻ con bi giờ nói năng khôn hơn)
Thời khắc giao thừa sắp đến. Hà My xin kính chúc quý anh chị em làng mình lời chúc An lành, thịnh vượng và may mắn! CHÚC MỪNG NĂM MỚI!
Tôi làm dâu Thái Bình từ năm 93, mỗi lần về quê là mỗi lần ghi trong lòng một vài kỷ niệm đáng nhớ... Có một lần Mẹ chồng bảo con xuống bếp nhắc nồi cơm lên, tôi dạ cho rõ to rồi "tung tăng" xuống bếp. Căn bếp tối om om và tôi căng mắt ra tìm... tìm và tìm... Chẳng thấy cái chi mô, cũng không dám hỏi nồi cơm ở đâu hả Mẹ. Cô em chồng chạy xuống bếp cứu tôi một bàn thua trông thấy! Thì ra nồi cơm được vùi dưới bếp tro. Nấu cơm bằng rơm mà... Tết về, hầu như nhà nào của quê chồng tôi cũng nấu bánh chưng. Cả nhà không ai được tắm nước mưa trong hồ mà phải tắm nước ao, duy chỉ có tôi là con dâu miền Nam ra nên ngoại lệ. Tiết kiệm củi lửa triệt để, mẹ chồng tôi xách một xô nước mưa và để đè trên nồi bánh chưng, vừa nấu được nước bánh chưng lại vừa có nước nóng để tắm. Tôi nào dám ý kiến gì. Cứ như thế tôi tắm và cuối cùng cả đêm hôm ấy, cả ngày hôm sau toàn bộ cơ thể tôi rặt mùi bánh chưng ngày Tết! Một mùi bánh chưng thật đặc biệt. Tết về... Nhớ lại chuyện xưa...
Đang chuẩn bị làm mặt cho chị Hoa, chuông điện thoại reo... A lô, Hà My vứt số điện thoại của anh rồi phải không? Trời đất! Anh Khắc Dũng, sao anh hỏi vậy? Thì ra anh thử Hà My. Nghe anh từ Đà Lạt về Bình Định ăn tết và gọi điện thăm Hà My. Vui quá, gọi anh Thanh Xuân tới luôn anh há! Mấy anh em ngồi uống rượu nhà BỐ Vũ Ngọc Liễn rồi về nhà anh Hoàn ăn cơm trưa... ra cà phê ngồi... Về nhà Hà My chúc tết sớm! Mời các anh chị cùng anh Khắc Dũng và anh Thanh Xuân về nhà Hà My uống ly bàu đá mừng Xuân về Tết đến nha! Chúc mọi người Vạn sự an vui!
Ba anh em "đẹp lão" chưa? Anh chàng này có khó đăm đăm không bà con?
Tứ hải giai huynh muội... "Hai hũ rượu - hai bên" Em cam đoan với 2 chị là em đã có "người iu rồi" Yên tâm nha!... Hic
Chúc Tết chủ nhà nhưng chủ nhà bận làm phó nháy! Tranh thủ anh Khắc Dũng nghe điện thoại, HM trao tập thơ Cầu vồng cõng những cơn mưa của anh Thanh Tịnh gửi tặng Thanh Xuân. Trong khi chờ đợi HM mang rượu ra, Khắc Dũng và Thanh Xuân tranh thủ nghe Hạt cafe hát "Lạc Giấc" HM
Tranh thủ thời gian mọi người đi sắm Tết, tôi rủ chị Hà cùng đi thắp hương thăm nhà thơ Hàn Mặc Tử. Dù đã được đến đây rất nhiều lần nhưng có lẽ hôm nay tâm trạng tôi cảm thấy xúc động nhất! Không gian nơi đây thật tĩnh lặng, trầm buồn... Biển vẫn rì rào bài ca muôn thuở. Sáng nay thật vắng lặng, chỉ có mình tôi và chị Hà viếng thăm người. Chúng tôi vào thắp hương... Lòng chùng lại một cảm giác khó tả. Thương cho người tài hoa bạc mệnh.
Chùm ảnh tôi vừa thực hiện sáng nay!
Chị Bích Hà thắp hương Chiếc giường của nhà thơ HMT...
Tưởng nhớ! Bút tích còn lại của nhà thơ Nơi an táng đầu tiên ( ảnh cũ)
Mộ nhà thơ HMT trước festival Tây Sơn Bình Định ( ảnh cũ)
"Nhọc nhằn cái chuyện mưu sinh" Bao nhiêu cho đủ, xông xênh với đời?
Dám chắc với mọi người chưa có một địa chỉ nào thư giãn, chăm sóc da mặt như "căn phòng chăm sóc da mặt của tôi! Quá nhỏ so với sức tưởng tượng của quý khách (hi hi)
Hà My đang chăm sóc cho khách hàng Cuộc sống ngày càng hiện đại, phụ nữ có nhu cầu làm đẹp càng tìm về những nơi bình yên, lãng mạn... để giải tỏa những buồn vui căng thẳng của một ngày làm việc mệt nhọc. Họ sẵn sàng bỏ ra một khoản tiền (...) để đến Spa thư giãn, tận hưởng những giây phút yên bình với những bản nhạc tình dịu êm của Moza... hay những bản tình ca không lời của Trịnh... Đó là chuyện của họ trong có có tôi của 6,7 năm về trước...
Trở lại với đề tài: Massage........ Alo tại căn phòng "tí hon" của tôi! Những ngày hè ngắn ngủi trôi qua thật nhanh, tôi tranh thủ vào Sài Gòn học cấp tốc khóa chăm sóc da mặt. Về lại Quy Nhơn, vừa làm việc ở văn phòng trung tâm của trường chuyên LQĐ, ngoài giờ tôi về nhà làm để tăng tăng thêm thu nhập. Công việc khá ổn định. Thu nhập công việc ở nhà gấp đôi với đồng lương mà tôi nhận ở LQĐ. Sức khỏe yếu, tôi ham làm quá nên số tiền kiếm được cũng lại " nộp" cho bác sĩ ... Được một năm, tôi bỏ nghề. Ngày ngày ngồi văn phòng trên 10 tiếng đồng hồ với mức lương hợp đồng là 700 ngàn/ tháng. Tính cho kỹ sẽ không đủ đổ xăng đi làm và chi phí thường ngày. Một lần nữa tôi quyết định nghỉ việc sau 5 năm làm việc tại trường để về tiếp tục làm ở nhà. Bắt đầu lại từ đầu. Chỉ có mấy mét vuông đủ để 2 cái giường thẩm mỹ.... Mỗi một ngày chỉ cần làm cho 1 người/ một tiếng đồng hồ thì bằng lương của những ngày ngồi văn phòng với thời gian là 10 tiếng/ ngày. Đó là tối thiểu!
Những ngày đi thiện nguyện, tôi bỏ làm bị mấy chị "mắng" quá trời!!! Hễ mà xong việc rồi tôi lại "réo": Alo, chị ơi.... Đến làm, em về rồi ......... (he he) và dĩ nhiên là bị ngay một trận mắng sau đó vì cái tội cứ bỏ nhà mà đi thiện nguyện rồi khách đến không có nhà đành phải Alo... mà tìm. Từ đó mỗi lần ai muốn massage da mặt thì phải Alo cho Hà My trước nếu không thì sẽ mất công đi về vì không có HM ở nhà ( he he) ()
Trời lạnh quá nên cô nào cũng quấn mền kín mít ( he he) Khách đến chăm sóc da toàn là những bạn bè từ hồi tôi còn làm ở trường LQĐ, nhóm thể thao và một số bạn bè thân khác ( tôi chỉ làm cho bạn bè nữ ). Còn lại chẳng ai mà biết được chỗ tôi làm vì căn nhà của tôi "tọa lạc" trong 3 cái xuyêt. (... /.... /.... / hihi). Tâm lý của các chị đến nhà tôi để chăm sóc da mặt hầu như ủng hộ tinh thần cho tôi là chính bởi vì có những người tôi biết họ cũng không có nhu cầu làm đẹp mấy. Họ đến là vì.... ( )
Các chị em iu quý của Hà My trên vnweeblosg ơi! Muốn massage mặt thì phải Alo trước cho Hà My nhé! ()
Hà My đang mở nhạc số.net để quý khách vừa nằm thư giãn vừa nghe
Mùa xuân đã và đang về trên khắp nẻo quê hương. Từ thành thị đến nông thôn, từ những vùng cao xuôi xuống tận đồng bằng rộng lớn... Người người đều đã cảm nhận được cái không khí tết về.... Dạo một vòng quanh thành phố... Mình chẳng biết phải mua gì, về nhà online, lang thang trên trang nhà, chợt bắt gặp lại những hình ảnh của những em bé vùng cao, nỗi trở trăn day dứt lại hiện về. Các cháu là những em bé chịu nhiều thiệt thòi so với các cháu ở thành phố của chúng ta... Trong tim của mỗi con người đều có một góc chứa đựng tình yêu thương nhân loại, tôi tin rằng khi các anh chị đọc Entry này sẽ hiểu được tấm lòng của tôi đang nhớ về các cháu, nơi tôi đã đi qua và nơi tôi đã tự tay mình ghi lại những khoảnh khắc đó bằng tình yêu của một người đàn bà dành tình cảm cho các bé dù chỉ là một tấm lòng. Vừa học vừa chăn trâu! Giữa cái rét tê người cuối năm này, mình đầy đủ như thế này mà nhiều lúc vẫn không dám ra khỏi nhà, vậy thì các bé có chịu nổi không? Vẫn biết rằng : " Trời sinh voi ắt sinh cỏ" Nhưng tôi vẫn cảm thấy nao lòng. Vẫn muốn hỏi " cuộc đời" : Tết về rôi! các con vùng xa có được quần áo mới không???
Gặp em bé trên đường ( Ngày thiện nguyện ở Lào Cai)
Mẹ đang giặt quần áo em bên bơ suối
Ánh mắt ngạc nhiên vì tự nhiên em lại được Cô Việt Ly cho áo mới!
Ngây ngô... Xe chúng tôi đã phải dừng lại thật nhiều điểm như thế này HM
Hà My xin mời bà con làng mình cùng Hà My dạo quanh một vòng thành phố Quy Nhơn để hòa chung niềm vui đón xuân về... ( Chùm ảnh do chị Hà Thanh thực hiện)
Tượng đài Hoàng Đế Quang Trung tại Trung Tâm thành phố
Những chậu hoa xuân được trưng bày vào ngày đầu tiên của Hội Hoa xuân.
Biển hiền hòa... Khách Sạn Sài Gòn, một trong những khách sạn tầm cỡ ở Quy Nhơn được tọa lạc sát bờ biển thật thơ mộng
"Biển trời bao la... Đẹp như gấm hoa"
Hoàng Hôn buông xuống....
Tòa Tháp đôi đẹp huyền bí được nằm gọn trong lòng thành phố Chị Hà Thanh đang gói bánh tét dưới chân Tháp Đôi! Đường Xuân Diệu chạy dọc theo bờ biển Nắng chiều trên Đại lộ Nguyễn Tất Thành Chị Hà Thanh và những con đường rợp bóng cây Đại lộ Nguyễn Tất Thành
Chiều nay vừa khánh thành Hotel Hà My nên HM mệt quá!
Chiều trôi chầm chậm chiều ơi! Cho ta níu lại mặt trời cuối đông Gửi mây ta nhắn đôi dòng Cánh chim hò hẹn nỗi lòng người xa Chiều ơi đừng vội trôi qua Ta vu vơ nhặt khúc ca rưng buồn Chiều đừng đổ lệ mưa tuôn "Tơ yêu" ta buộc chẳng buông tay người ....................... Ngập ngừng... thầm gọi: Chiều ơi! HM
Kỷ niệm vui rất thật của một thời ngày ấy, xin phép kể lại cho bà con nhà mình nghe... Chúc mọi người ngày mới an lành!
Câu chuyện thứ 1: ( năm 14 tuổi) Ngày tôi còn nhỏ, cỡ chừng 14, 15 tuổi gì đó. Mỗi lần về thăm quê lại được ra đồng phụ chị RuBy cắt lúa. Nói là cắt lúa cho oai chứ tôi chỉ ra đến sân kho, mọi người trong làng "năn nỉ" tôi hát trên loa cho bà con nghe đặng bà con làm việc bớt căng thẳng. Bữa nọ, trong lúc mọi người giải lao ngồi bên những ấm trà, điếu thuốc... và nghe tôi hát! Tôi hát say sưa bài Hoa Trinh nữ. Đến đoạn : " Khi VUA kéo QUÂN về tình cờ gặp một giai nhân..." Trời à... Chín vía của tôi quẳng đi đâu, tôi lại hát thế này : " Khi QUÂN kéo VUA về tình cờ gặp một giai nhân..." Bà con mình tinh lắm, được một phen cười vỡ cả bụng. ( Quân nào mà kéo Vua vậy trời?) Câu chuyện thứ 2: ( năm 40 tuổi) Thật lòng tôi không hề muốn kể câu chuyện này nhưng vì đã lỡ lao rồi, lao thêm chuyện nữa, chỉ mong mọi người đừng nghĩ là tôi " bậy bạ hay xiên xọ" là tôi đã "mang ơn" lắm lắm rồi. Là thế này: Có cuộc liên hoan nhỏ tại phòng họp trường... nơi tôi làm việc, tôi không tránh được 1 tiết mục đọc thơ hay hát một bài. Hôm nay chọn mục hát. Tôi chọn bài hát Tình như ngọn nến. Đến đoạn cao trào tôi lại hát nhầm một cách tai hại: " Tình như ngọn nến, con TIM mềm yếu..." Đùa giỡn riết thành quen, tôi lại hát: "Tình như ngọn nến, con CHIM mềm yếu..." Hát đến đây, bạn bè cười ra nước mắt, cũng may thầy Hiệu trưởng đang nói chuyện say sưa...
Hà My bên gánh lá chuối ngày xưa qua nét vẽ vụng về và không bài bản của mình
Thời tiết năm nay thật khác thường, mưa triên miên, gió không ngừng thổi! Cả đêm không ngủ được vì tiếng gió xào xạc bên ngoài, thỉnh thoảng mái tol nhà mình cứ kêu "rình rình" liên hồi làm mình sợ chết khiếp đi được.
3 giờ sáng, mắt cứ thao láo nhìn lên cái trần nhà trắng toát kia... Nằm mãi cũng chán, lại mò dậy vào web thôi! Như một thói quen, như một niềm an ủi mỗi khi mình buồn. Dạo quanh đâu đó lại bắt gặp Tâm An cũng không ngủ... Thương lắm! Sang nhà "thằng khỉ nhỏ" Zanh đọc lại bài "Lá Chuối gói những yêu thương" của hắn, chợt chạnh lòng nhớ lại ngày thơ!
Năm tôi 15 tuổi, không ở với bà Ngoại nữa mà tôi về quê sống cùng gia đình. Cuộc sống không như ở thành phố nhưng tôi vẫn vui, vẫn hạnh phúc khi bên mình có ba mẹ, có chị em yêu thương.
Ngày ngày, một buổi đi học, còn một buổi tối phải theo mấy đứa bạn cùng xóm vào vườn chuối trong trại cải tạo A30 để rọc lá chuối về chợ bán.
Ngày nào rọc cho thật giỏi được một gánh đầy bán cho hết thì sẽ mua được 1,5 kg gạo. Chao ôi! Lúc bấy giờ mà như thế thì giỏi lắm rồi đó!
Đêm nằm, lạy ông trời đừng nổi gió. Mùa gió lào khắc nghiệt về lá chuối cứ bị rách"te tua". "Thu hoạch" trộm cũng bị ảnh hưởng. Cố mà giấu lá rách vào bên trong xấp lá để cho xấp lá được dày hơn. Về chợ gặp cô bác nào hiền, họ im ru, gặp mấy chị mà dữ họ chửi mình cũng "te tua" như tàu lá gặp gió lào. Hihi
Hôm nào xúi quẩy bị mấy anh công an trại mà "rượt" thì có mà quảy đôi gánh chạy vào núi cho bở hơi tai. " Ai biểu mình đi rọc trộm lá của người ta?'( Cũng may hôi đó gầy nhom như que củi chứ béo như bi giờ thì làm sao mà chạy nổi?)
Những tàu lá được rọc xếp chồng lại một chỗ, xong xuôi đâu đó chị em mới ngồi lại mà xếp thành từng xấp nhỏ. Mùa tết về lá chuối được " trọng dụng" lắm lắm! Nhắc lại lại dzụ ngồi xếp lá không cẩn thận , ngồi trên tổ "kiến bồ nhọt", nó mà ra khỏi tổ gặp "mồi" ngồi xếp lá thì chỉ có mà hết đời... vì đau!
Thỉnh thoảng chúng tôi lại bắt gặp một buồng chuối chỉ còn một nửa kèm theo là mảnh giấy nhỏ ghim trên nửa buồng chuối ấy một câu thơ: " Cảm ơn cuộc chiến thành công, Con tui đói quá xin ông nửa buồng"
Lúc đó chúng tôi chẳng hiểu gì...... Ôi! Cái thời niên thiếu của tôi!!!
Cảm ơn Danh thân yêu đã giúp chị nhớ lại một thời niên thiếu dù rất nghèo nhưng lúc nào cũng có người thân bên cạnh, khi ấy ăn cơm chuối nhiều hơn gạo cũng cảm thấy thật là ám áp, an vui! HM
Thân cò Tranh của Họa sĩ, Kts Nguyễn Hoài Nam (namkts.vnweblogs)
Mẹ về với chuyến hàng rong Dưới trời mẹ gánh long đong sớm chiều Thân cò lặn lội phiêu diêu Phận may chẳng đến một điều an vui Nắng mưa, lưng cõng ngậm ngùi Một mình gánh nặng cả đời "năm" con Phần mẹ một kiếp đa đoan Duyên con dẫm lại lối mòn Mẹ qua Nắng vàng vương rải đường xa Nặng lòng gót tím xót xa ơ hờ Gió chiều ru nhẹ câu thơ Con xin mẹ một giấc mơ an bằng
Xin đừng hỏi vì sao những người bị trầm cảm lại tìm đến cái chết một cách dễ dàng như vậy mà hãy là những người trong cuộc như tôi, hãy là những người đang ngày ngày phải chống chọi với căn bệnh này!
Tôi không muốn làm cho ai phải bận lòng nhưng vì tôi nghĩ: bây giờ là thời đại gì, tự do viết, tự do nghĩ và tự do làm... Và vì biết đâu được đây là những bút tích còn lại của tôi!
Tôi muốn chia sẻ với những người đang mang nỗi đau này, căn bệnh này. Một căn bệnh đã từ từ giết chết tâm hồn rồi đến thể xác một cách tàn nhẫn vì tôi đang là người trong cuộc, tôi đã hiểu và thấy được tôi đang rơi vào một trạng thái rất khó chịu.
Hai tuần qua, cái cảm giác sợ hãi khi chiều về lại xuất hiện trong tôi, thời gian này là thời gian thật khủng khiếp trong tôi, như có ai bóp nghẹt lấy trái tim đau này. Không có lý do chi cả đơn giản là tự nhiên nước mắt lại trào ra, khóc ngon lành, khóc như chưa bao giờ được khóc. Sợ, sợ đủ thứ trên đời... Không biết bám víu vào ai, không biết cầu cứu ai lúc này.
Trời bắt đầu về chiều là cái cảm giác sợ hãi ấy lại quay về, lại ngồi một mình trên căn gác nhỏ kia rồi trùm mền lại khóc hay lại xách xe chạy xuống biển để rồi giữa mênh mông này cảm thấy đời mình sao cô đơn lạ...
Chỉ còn Mẹ mà cũng không dám nói cho Mẹ biết... Mẹ lại đang ở xa mình
Căn bệnh lại quay về như những ngày của năm ngoái, đã từng uống thuốc của chị Mỹ Anh cho nhưng lần này mình cảm thấy đau hơn, đôi lúc như có ai đang cầm con dao mà xoáy vào trái tim, phải ngừng xe lại để ôm ngực, cắn răng rồi khóc giữa đường ngon lành!
Rồi lại có những lúc thảng thốt, nức nở...gọi tên một người, dẫu biết rằng người ấy xa ơi là xa, hay lại cuống cuồng gọi cầu cứu chị Sonata, Mỹ Duyên, Quốc Việt, Tiểu Yến, chị Ái Liên!
Nhưng rồi đâu lại vào đấy! cái trạng thái hoảng loạn ấy vẫn đeo đẳng.
Những tiếng cười hi hi, ha ha trên blogs của mình chỉ là những chiếc mặt nạ thôi sao? Cố gắng lắm vẫn không che hết gương mặt não nề để rồi đã có những người phát hiện ra. Mình không giấu...
Ngộp thở, những viên coramin ngậm vô tri vô giác kia cũng không giúp được gì...
Mọi người sẽ hỏi: vậy tại sao lại đi Thiện nguyện được? Hễ cứ xong việc là lại ngồi một mình trên xe, mà cái căn bệnh này sao lạ. Mình càng cô đơn thì mình lại càng tìm về một mình...
Bây giờ đang là người trong cuộc mới thấu hiểu được vì sao lại có những người tự đi tìm cái chết một cách vô duyên.
Tôi đang cố hết sức để chống chọi lại, đang cố gắng sống cho hết quãng đời còn lại dẫu biết rằng thật khó khăn bởi vì dù có mạnh mẽ đến đâu, có kiên cường đến đâu tôi vẫn không thoát khỏi nỗi cô đơn cùng cực của những ngày cuối năm.
Xin đừng trách tôi, đừng trách vì sao chúng tôi lại cực đoan. Viết lúc 3 giờ sáng ngày 8-1-09 HM
TẬN CÙNG NỖI ĐAU CỦA MỘT KIẾP LÀM NGƯỜI MÀ KHÔNG BIẾT MÌNH ĐANG ĐƯỢC LÀM NGƯỜI.
Mỗi khi có một ai tài trợ cho sư cô khoản 6 triệu đồng thì sư cô sẽ nghĩ ngay đến việc nấu một bữa ăn cho bệnh nhân tâm thần ( hơn 400 bệnh nhân) Trước lúc lên đường, xe chúng tôi lại bị một chiếc xe honda chạy sau tông vào và vì vậy nên chuyến đi bị trễ mất gần 2 giờ đồng hồ. Ghé vào nơi bị ngập nặng sau hơn 15 ngày mưa kéo dài, chúng tôi lại ghé vào xã Mỹ Thọ, huyện Phù Mỹ Bình Định để phát 100 suất quà cho người nghèo. Xong việc, hướng về bệnh viện Tâm thần - Tam Quan chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình. Lần đầu vào đây, tim tôi đập loạn xạ khi thấy những bệnh nhân chạy theo sư cô Huế mà reo: " Con chào sư..." hay " Ôi! Sư cô bé nhỏ của con" Lại có người trần như nhộng làm tôi điếng cả hồn khi họ chạy lại chỗ tôi và sư cô. Tôi không dám cười, tay khư khư ôm chặt tay của sư cô, tay thì giữ cái máy ảnh sợ họ giật.... Thương lắm, đâu ai muốn như vậy. Đây là nỗi đau tận cùng của con người khi mà họ không nhận thức được họ làm người nhưng không biết gì nữa cả, vô thức, vô cảm..
Phát quà cho vùng ngập nặng sau mưa. Bà con ngồi chờ Phân phát trái cây cho bệnh nhân Sư cô Huế Bệnh nhân tâm thần nữ Tôi đã khóc khi nhìn thấy một bệnh nhân tâm thần nhẹ đang đút bánh mì cho một em bệnh nặng hơn. Bánh mì... Thầy cũng vào phát thức ăn cho bệnh nhân Chuồng lợn của bệnh viện Phút thư thả HM
Yêu làm chi để nhớ mong Yêu làm chi để nặng lòng vì duyên Yêu làm chi để muộn phiền Yêu làm chi để rối miền tâm tư Yêu rồi, trong cõi thực hư Vòng tay dịu vợi tưởng như thật gần .......................... Yêu làm chi... để một lần... Đắm chìm mộng mị, xác thân lụi tàn. ....................... Yêu làm chi, vướng đa mang???
Những tình huống bất ngờ của ngày Thiện nguyện đầu tiên trong năm 2009
"KIẾP SAU XIN CHỚ LÀM NGƯỜI!" ( Mang mạng Thiên Hà Thủy)
Nếu có kiếp sau, tôi xin ông Trời đừng cho tôi mang Mạng Thiên Hà Thủy nữa. Đi đến đâu mưa đến đó! Ngày tôi và sư cô Huế lên đường, mưa như trút. Từ Tam Quan - Bình Định cho đến Quảng Nam mưa xối xả, nước tràn qua cả mặt đường quốc lộ 1. Có những đoạn xe đi như chìm dần trong nước. Cha mẹ ơi! Mưa kiểu này chết dân hết rồi còn gì?
"CHỌN MẶT GỬI VÀNG" ( Hóa ra "Tốt mã rã đám") Đến Vĩnh Điện thì 2 thầy trò phải xuống xe để đón xe ôm đi về vùng núi Đại Lộc Sư cô Huế chọn 2 anh xe ôm, tôi xen vào: " Sư Cô ơi! Chọn anh nào "đẹp trai, khỏe mạnh" chứ đoạn đường hơn 80 km đi về thế này con sợ lắm..." Và thế là 2 anh Xe ôm phong độ được chọn sau khi ngã giá với số tiền là 400 ngàn.
Đoạn đường xấu ngoài sức tưởng tượng của tôi, tôi "dịu dàng" nói với anh xe ôm:" ANh ơi! Em bị bệnh tim anh đi chậm chậm chứ thế này em sợ lắm! Tôi lầm bầm trong miệng :" Sư cô ơi! Mình tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa rùi... Cha này say quá. Hôm nay Tết Tây mà, chả uống chắc nhiều rùi. Hic hic"
Anh xe ôm này ác thiệt, nhìn cũng đẹp trai chứ bộ... Chả chạy sao mà phát sợ, tôi thấy một quãng đường đầy nước trước mặt, chưa kịp lấy bình tĩnh thì xe đã loạng choạng và bánh trước bị xìa vào hố cát trước mặt... Thế là cả 2 anh em ướt như chuột. Quần áo, hành lý tôi mang theo đều ướt sạch. Hú hồn, cái túi cơm nắm Sư cô Huế giữ chứ nếu không kỳ này tôi chết chắc vì đói! Lạy trời, từ nay không mê anh xe ôm nào đẹp trai nữa...
SƯ CÔ HUẾ CÒN QUÁ YÊU ĐỜI! Lúc ngồi trên xe, Sư cô thầm thì với tôi:" Con ơi! Đi xe ôm đừng có nói mình mang tiền theo nhé! Lỡ nó tưởng tiền nhiều nó giết thì tiếc lắm... Mạng mình đổi có 8 triệu uổng quá! Trời à, nghe đến đây tôi cười muốn vỡ cả bụng. Không ngờ Sư Cô mình nhát thiệt... Nhưng mình còn nhát hơn, thôi con giao tiền cho Sư Côgiữ dùm nè...Con cũng sợ lắm! CHÙM ẢNH THỰC HIỆN TRONG NGÀY. Mưa trắng xóa cả một vùng trời! (Ảnh chụp từ trên xe) Giấy bàn giao tiền của Chị Vietly, anh BT và chị Kim Loan Xã Đại Lãnh - Đại Lộc ( HM đánh sai địa chỉ)
Sư Cô và tôi đã mặc áo mưa nghiêm chỉnh chuẩn bị xuống xe đê vè vùng núi Đại Lãnh - Đại Lộc - Quảng Nam
Cuộc hành trình trong mưa đã làm tôi mệt nhừ vì lạnh và đói nhưng khi đến được túp lều của chị Liễu, nhìn thấy nụ cười của 2 dì cháu, dường như nỗi mệt nhọc ấy tan biến đi.
Không dàn dựng, không sắp xếp. Tôi đã chụp được túp lều mà chị Liễu đã sống trong bao năm qua! Hai dì cháu và chiếc xe lăn rách nát! Có anh chị nào biết ai có hoặc thừa một chiếc xe lăn, làm ơn chỉ dùm! Chị ruột chị Liễu, đại diện gia đình và chính quyền nhận tiền từ Sư Cô Huế! Tôi bị hạ đường huyết vì đói, Sư cô Huế cứu đói tôi bằng cơm mang từ Quy Nhơn ra! Nhìn đống gạch ngổn ngang, Sư cô và tôi yên tâm phần nào chuyện chị Liễu sẽ có một mái ấm trước Tết Nguyên Đán!
Sau cuộc hành trình, tưởng chừng tôi không cầm nổi cái điện thoại để nhắn tin cho ai, hơn 4 tiếng đồng hồ ngồi xe ôm, xong việc lại xe ôm về đến nhà Tiểu Yến, tôi không còn là một HM nhanh nhẹn mà thay vào đó là một con người như không còn một chút sinh lực nào... Lạy trời, lúc này mà không có Tiểu Yến thì tôi sẽ ra sao? Thế mới biết rằng, bạn bè là nơi cho tôi dựa dẫm... Nhất là vào lúc này!
Chiếc cầu nối Hà My đã hoàn thành sứ mệnh, thay mặt chị Liễu xin tri ân tấm lòng của chị Vietly, Bloger BT, Bloger Kim Loan. Trân trọng
Tết Dương Lịch đã về, ai ai cũng vui say và ai ai cũng có it nhiều kỷ niệm của những ngày đầu năm này! Gửi về mọi người Entry vui này trước lúc tôi đi Quảng Nam cùng sư Cô Huế! Cầu chúc cho mọi người ở nhà Vạn sự an vui!
Nào ta cùng hát đi em Reo vang tình khúc ru êm... dịu dàng
Anh ơi! Anh hãy cưới nàng Cho em hát kiếm chỉ vàng lận lưng
Hôm nay chủ nhậu tưng bừng Ta nằm bên cạnh, mịt mùng hơi bia Để rồi "say ké" người kia Chạy vào "vê đúp" (wc) mà tia cho rồi...
Chủ say, chủ chẳng có ngồi! Ta say ta cứ bồi hồi mình ta Mèo kia lúc nãy hát ca Giờ sao nằm xuội kêu la... ời ời Tết Tây ông chủ tơi bời Ngủ ngoài hè, để ta ngơi trên giường Nhìn kìa... Mèo thật thảm thương! Chỉ bao nhiêu đó ra đường rồi sao??? Còn tôi chẳng biết đường nào Mới một ly đã ngã nhào (ra) ban công... HM
Các anh, chị, em thương yêu của Hà My! Thời tiết thật không thuận lợi cho Hà My. Ngày mai HM và sư cô Huế sẽ ra Quảng Nam mang theo hành trang là những tấm lòng nhân ái giúp cho chị Liễu có được 1 mái ấm trước Tết Nguyên Đán. Vì vậy, HM sẽ không có nhà để sang nhà các anh chị chúc mừng năm mới được. Nhân đây! HM xin được cầu ơn trên gia hộ cho tất cả mọi người trên cuộc đời này có được những ngày sống vui, yên ả và AN LÀNH. Thương yêu! HM Đêm Đông - Ng, Văn Thương Thể hiện: HM ( Cây nhà lá vườn)
Cuối năm nhiều tiệc nên say Về nhà với vợ lăn quay ra sàn Vợ "iu" nào dám phàn nàn Ổng say, ổng đánh ra đàng là toi! Bà con nào tới đây coi Góp vô 1 tiếng cho tôi được nhờ Đêm nay không ngủ làm thơ Nhớ người say rượu ngủ mơ sau nhà Nghe quanh có tiếng "Chim ca" Vợ ơi! Say quá! Đừng la... Anh buồn... Chồng mình ... Say thật dễ thương!.... HM