Chia tay blogs Hà My thân yêu!

KÍNH CÁC ANH CHỊ EM THÂN YÊU!
Vì điều kiện gia đình và sức khỏe nên có lẽ đây là Entry cuối cùng của tôi một Entry thật buồn mà tôi đã viết trong nước mắt. Lời chân thành nhất là xin cảm ơn mọi người trong suốt thời gian qua đã ủng hộ tinh thần đã động viên cho tôi những ngày qua. Gửi vào đây lời chúc sức khỏe và may mắn đến với mọi người nơi đây! Tạm biệt Blogs Hà My thân yêu!

Giọt nước măt gửi lại Tây Ninh

Em đã chết! Âu cũng là một sự giải thoát...
Lần này về thăm bạn trong lòng vẫn canh cánh một lời hứa là sẽ ghé thắp hương cho Bình nhân vật trong bài " Nụ cười và nước mắt gửi lại Tây Ninh" của tôi! Tôi mang cả tấm lòng của chị tn về Tây Ninh thay mặt chị tôi thắp cho em một nén hương lòng mà chị đã gửi từ xa về. Bình ra đi vĩnh viễn xa rời cuộc sống này âu cũng là một sự giải thoát cho em nhẹ nhàng cho thân xác em...

DSC00042-2.jpg picture by hamy1967
Bình đã vĩnh viễn ra đi sau một thời gian dài bị liệt. Em đã ra đi ở cái tuổi 22
DSC00044-1.jpg picture by hamy1967
Mẹ Bình gửi lời cảm ơn đến chị TN

17 năm ngồi một chỗ.

Rời khỏi căn nhà ọp ẹp của Bình tôi và MD lại ngược đường về thăm chị Phụng 17 năm trời người phụ nữ này chỉ thèm tự mình được mặc cho mình một chiếc quần mà thôi! Từ một người phụ nữ lành lặn một nữ công nhân may mặc vậy mà giờ đây chị phải ngồi liệt một chỗ như thế này. Dù cuộc đời chỉ là một màu đen trước mắt nhưng khi thấy chúng tôi đến thăm chị ấy vui và cười thật vô tư.

DSC00046.jpg picture by hamy1967
Chị đã cười khi chúng tôi đến thăm mang theo tình cảm của chị tn từ phương xa

Lòng tôi nặng trĩu nắng Tây Ninh như muốn thiêu đốt chúng tôi. Nhìn cuộc sống của gia đình anh Tờ và cuộc sống của chị Phụng tôi thấy mình rệu rã thêm ra.

Em đã chết cùng cha mẹ vì căn bệnh HIV để lại cho ngoại nuôi 2 em thơ dại cũng đang mang án tử hình.
DSC00049-1.jpg picture by hamy1967
Chị Hai ơi! Về uống sữa về ăn bánh chị Hai ơi! ( Nguyên văn)

14g30 chiều... Cái nắng ngày một gay gắt hơn thử thách chúng tôi hơn. Tôi có cảm giác mình sắp bị thiêu. Đầu ong ong tiếng con gì kêu bên trong hai mắt nhức nhối và mờ đi. MD mượn xe để đưa tôi đến thăm hai em bé đang mang trong mình mầm bệnh HIV quái ác!
Mọi người có thể không tin nhưng chính tai tôi nghe và tôi cũng bất ngờ khi mới bước chân vào nhà mang theo món quà của anh Minh Trí ( Cát Biển) các cháu ùa ra và điều đầu tiên mà tôi được nghe một cháu gái ôm sữa và bánh kẹo của chúng tôi mang đến tự tay để lên bàn thờ vừa nói: Chị hai ơi về uống sữa ăn bánh chị Hai ơi!
Tôi nhói lòng nước mắt trào ra... Tiếng gọi chị của cháu gái ấy cứa vào lòng  chúng tôi thật đau thật xót.
Tôi quay mặt đi cố không nhìn chúng nhưng 3 di ảnh trên bàn thờ kia lại đang nhìn vào tôi. Tôi xin bà cụ mấy nén hương thắp lên những bàn thờ còn mới toanh kia.
Hai cháu bé cùng em gái bà con đang dành nhau chơi những cái đồ chơi của chị VL gửi về nhìn chúng chơi đùa với nhau vô tư người lớn chúng tôi ứa nước mắt quặn cả ruột gan.
Chị phụ nữ xã thấy chúng tôi đên thăm các cháu đã đến nhà cảm ơn tôi nói: Tôi chỉ là người thay mặt anh Minh Trí cùng với MD đến để gửi chút quà gọi là chia sẻ cùng các cháu lúc này.
Trước khi ra về tôi và MD ôm chúng tội nghiệp... Chúng có biết gì đâu. Cha chết vì căn bệnh thế kỷ... 20 ngày sau Mẹ chết cũng vì căn bệnh ấy... rồi chị hai của chúng cũng chết luôn chỉ sau có mấy chục ngày... Bàn thờ kia di ảnh kia... đã là nơi cho 2 đứa con còn lại suốt ngày nhìn lên bàn thờ nói chuyện như chúng đã từng nói lúc nãy mà chính tai tôi và MD đã nghe.

DSC00055.jpg picture by hamy1967
Tthắp cho em một nén hương Em đã theo Ba Mẹ mãi ra đi vì căn bệnh HIV
DSC00053.jpg picture by hamy1967
Tranh nhau những quyển tập truyện tranh của cô VL gửi về
DSC00054-3.jpg picture by hamy1967
Mê mải chơi đồ chơi của cô VL gửi tặng
DSC00050-2.jpg picture by hamy1967
Nào... 3 Dì cháu mình cùng chụp 1 kiểu nhé! (2 cháu bé đang bị HIV)
DSC00058.jpg picture by hamy1967
Thay mặt Bloger Cát Biển tôi trao tiền quà (500 ngàn) cho Ngoại của hai cháu
DSC00061-1.jpg picture by hamy1967
Chúng tôi ngậm ngùi ra về chia tay các cháu bằng một kiểu ảnh để tôi lưu lại làm kỷ niệm bởi vì biết khi nào tôi lại quay vào đây?
                                                 HM

Em

Chị Sonata

HÀ My
Bây giờ mới ghé HM trễ tí đừng trách nhé vì chị luôn là người đi trễ.
Mong HM hết bệnh lại vào với những entry hay nhé.
Mến

*********
Em cảm ơn chị ghé thăm em chúc chị vui nhiều chị nhé!

sonata

HÀ My
Bây giờ mới ghé HM trễ tí đừng trách nhé vì chị luôn là người đi trễ.
Mong HM hết bệnh lại vào với những entry hay nhé.
Mến

Bạn

Gửi bạn Đỗ Viết ĐỊnh

Bài thơ Mẹ thật xúc động. Cảm ơn bạn đã ghé nhà chơi!

Đỗ Viết Định

Gui Những ngừoi con xa xứ

Mẹ là người mang ta đến cuộc đời và cũng là nơi ta trở về. Người đàn bà chân mang đôi dép ngược khoát chiếc mền rách như trong một câu chuyện thiền mà chúng ta có thể đã từng nghe kể dù bao mùa mưa nắng vẫn không than van không oán trách vẫn chờ đơi ngày về của đứa con mãi mê trên đường đi tìm chân lý. Nếu chân lý mà chàng trai trẻ kia đi tìm là tình thương và sự thật thì chân lý sẽ không ở đâu xa mà trái lại vô cùng gần gủi. Trong tấm thân gầy yếu nhỏ nhoi của người mẹ chứa đựng cả một đại dương của hy vọng tình yêu sự thật và lòng vị tha sâu thẳm.

Hơn Ba năm trước tôi có viết một bài thơ về mẹ trong đó có hai câu đã trở thành quen thuộc:
Bài thơ ra đời trong một đêm mư O TP SAI GON sau la Thu đầu tiên mẹ tôi o que viet gui tham toi . Net Chu liêu xiêu nét chữ bàn tay quen với ruộng đồng . Tôi viết rất nhanh nhanh hơn khi viết những bài thơ khác nhiều. Những dòng chữ những câu thơ đúng ra là từ mơ ước thao thức đã ấp ủ trong tâm thức tôi từ lâu lắm chỉ chờ dịp để tuôn ra. Tôi không làm thơ tôi chỉ chép như có một người nào đang nhắc nhở bên tai mình

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi

Ba năm mẹ nhỉ Ba năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Đừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười

Em

Kính ANh Nguyên Thảo

Anh thật sững sờ khi đọc những dòng chữ trên entry này Hà My ơi! nếu Em bi bệnh Cảm xoàng thì có bài thuốc sau: một mỗng canh dấm táo và nữa mỗng mật ong đau nhưc mình mẫy thì uống trà gừng với ít mât ong. Nhưng tuyệt đối không nên vĩnh biệt Blog mà chỉ nên tạm biệt rồi khi hồi phục sức khỏe thỉ lên lại sinh hoạt với bạn bè vì họ cũng là những liều thuốc giúp em vững bước vững lòng mà vượt qua những ngang trái buồn vui trong cuộc sống . Nguyên Thảo
***********
Anh trai thắp dùm em một nén hương cho Mạ nhé!
***********
Em gái hư quá lại làm cho anh và mọi người phải bận lòng em ko sao và em cũng đã xin phép mọi người rồi sẽ tạm nghỉ thôi anh hỉ?
Anh ơi!an lành anh nhé!

Hà My

Tóc Mai ơi!

TM mong rằng sau những ngày nghỉ dưởng sức chị sẽ trở lại blog. Đừng bỏ blog của minh chị ơi ! tội nghiệp nó lắm...
Chúc chị khỏe vui và sớm trở lại.

*************
Chị đỡ rồi ko sao đâu em gái à...
Chị xin lỗi mọi người vì tạm nghỉ blogs...
CẢm ơn em! em ơi!

tuankhoa

Entry cuối...

Anh thật sững sờ khi đọc những dòng chữ trên entry này Hà My ơi! nếu Em bi bệnh Cảm xoàng thì có bài thuốc sau: một mỗng canh dấm táo và nữa mỗng mật ong đau nhưc mình mẫy thì uống trà gừng với ít mât ong. Nhưng tuyệt đối không nên vĩnh biệt Blog mà chỉ nên tạ biệt rồi khi hồi phục sức khỏe thỉ lên lại sinh hoạt với bạn bè vì họ cũng là những liều thuốc giúp em vững bước vững lòng mà vượt qua những ngang trái buồn vui trong cuộc sống . Nguyên Thảo

tuankhoa

Entry cuối...

Anh thật sững sờ khi đọc những dòng chữ trên entry này Hà My ơi! nếu Em bi bệnh Cảm xoàng thì có ài thuốc sau: một mỗng canh dấm táo và nữa mỗng mật ong đau nhưc mình mẫy thì uống trà gừng với ít mât ong. Nhưng tuyệt đối không nên vĩnh biệt Blog mà chỉ nên tạ biệt rồi khi hồi phục sức khỏe thỉ lên lại sinh hoạt với bạn bè vì họ cũng là những liều thuốc giúp em vững bước vững lòng mà vượt qua những ngang trái buồn vui trong cuộc sống . Nguyên Thảo

Chi

Lãm Thăng!

Em dã tìm ra rồi. Té ra nó ở trang 2.
Chúc chị vui nghen!

********
Em làm chị cảm động lắm lắm!!!
Thân thương!

tocmai

TM mong rằng sau những ngày nghỉ dưởng sức chị sẽ trở lại blog. Đừng bỏ blog của minh chị ơi ! tội nghiệp nó lắm...
Chúc chị khỏe vui và sớm trở lại.