CHUYẾN ĐI LỊCH SỬ

Phần 1: NHỮNG MÓN QUÀ TẾT

Chị từ Nhật Bản về Việt Nam để nghiệm thu giếng và những chiếc cầu bê tông được tài trợ từ những tấm lòng hảo tâm của bà con nơi xa dành cho các gia đình nghèo tại tỉnh Cà Mau lần này sẵn dịp chị dành một ít tiền cùng với chị Tuyết ở Cà Mau về thăm một xã nghèo miền núi tỉnh Bình Định. Món quà thật ý nghĩa trong những ngày giáp Tết nguyên đán. Sư cô Liên Hòa đã chọn xã Canh Liên một xã nghèo mà đa phần dân tộc thiểu số để phát quà

Trước khi lên đường một nhà báo Bình Định đã nói với tôi về đoạn đường lên xã Canh Liên rất xa và rất nguy hiểm nếu về ban đêm nhưng tôi biết chị Vietlynguyen sẽ rất hài lòng nếu như Sư cô chọn địa điểm thật nghèo để cho món quà của chị và của Hội từ thiện Phật Giáo tỉnh Cà Mau mang về đến được tay của người dân thật ý nghĩa nên trong lòng tôi cũng tự trấn an và đếm từng giờ để được gặp chị trong chuyến đi lần này.

Máy bay vừa đáp xuống sân bay Phù Cát chị gọi điện cho tôi ngay. Tôi cùng đoàn đi đón chị tại ngã tư Tuy Phước. Từ xe bus chị bước xuống với nụ cười thật tươi nhưng tôi biết chị đang rất mệt vì mới trưa hôm qua chị vẫn còn làm việc tại Cà Mau cả đêm chị đi xe về lại Sài Gòn để kịp chuyến bay 6 giờ bay ra Quy Nhơn với tôi chị có sức khỏe thật phi thường.

Chị Tuyết vì có công việc đột xuất nên chị đã không ra như đã hẹn. Qua điện thoại của chị Vietly tôi cũng hình dung ra các chị ấy hiện đang đi chung một con đường một con đường mà không phải ai cũng có thể làm được. Tôi thật tiếc vì đã không được gặp chị trong chuyến đi hôm nay.

Ngoài số tiền mà chị Việt Ly tài trợ hội từ thiện Phật Giáo tỉnh Cà Mau cũng đã nhờ chị mang về 40 triệu đồng để góp vào chuyến đi

Hội chữ Thập đỏ Vân Canh cùng với sư cô Liên Hòa chọn 300 hộ nghèo để phát quà. Mỗi phần quà gồm 10 kg gạo một thùng mì 0 5 kg bột ngọt 1 gói xà bông 1 chai xì dầu

vv... Và một chiếc áo ấm mới toanh cùng một ít quần áo cũ của một nữ thương nhân là Việt Kiều Nhật gửi về qua đường biển. Tính sơ qua ngoài chiếc áo ấm mới mỗi phần quà trị giá khoảng 260 ngàn đồng. Có thể không nhiều nhưng thật sự chứa đựng rất nhiều tình cảm của những người phương xa.



Hai xe gạo và mì phải chuyển qua xe 2 cầu mới lên được Canh Liên vì những con dốc cao

Chị Việt Ly và Sư cô Liên Hòa

Chị Vy và chị Lợi tất bật chuyển quà

Xe không trần không bạt... Chúng tôi phải ngồi trên những bao gạo này

Đang hát bài... Cuộc đời vẫn đẹp sao? Vì còn đâu đó những tấm lòng


Học trò theo cô giáo làm thiện nguyện ( Chị Bích và chị VY đều là giáo viên)

Xe chúng tôi đang lội suối

Ai ăn củ mì thì cứ ăn mình chỉ lo chụp ảnh thôi!

Đến nơi trời mưa nhưng không để bà con phải ngồi đợi vẫn phải phát quà

Chị Việt Ly đang ân cần thăm hỏi bà còn dân tộc vùng sâu vùng xa anh Thu Hội chữ thập đỏ Vân Canh đang chỉ huy phát quà

Chị Lợi với chiếc mũ thời trang trên đầu đang phát quà cho em...
 

Phần 2: HÀNH TRÌNH RA VỀ VỚI "CON ĐƯỜNG ĐAU KHỔ"

Thời tiết mỗi lúc một lạnh hơn nghe đâu không khí lạnh lại tràn về cả Trung bộ cũng bị ảnh hưởng nặng. Xe không trần không bạt che cả đoàn ai cũng bị ướt và đói. Mưa lại nặng hạt đã hơn 2 giờ chiều ai cũng đều đói nên quyết định ăn cơm dưới mưa. Ai cũng ăn ngon lành những tiếng cười giòn tan như xua đi những cơn gió đông khắc nghiệt.

Dù không nói ra nhưng tôi biết rằng trong lòng các anh chị trong đoàn ai cũng đang cảm thấy vui vì họ đã hoàn thành sứ mệnh mà những tấm lòng nhân hậu nơi xa giao phó

Trời về chiều sương mù dày đặc chiếc xe lồng lên liên tục vì đoạn đường quá xấu mưa đã làm cho nền đường nhão nhoẹt trơn trượt trọng lượng trên xe không còn đủ để giảm độ xóc nên những con người chúng tôi có được những trận cười như nắc nẻ mỗi khi xe bị xóc mạnh làm người này đổ nhào lên người kia và cứ thế một dãy người liên hoàn ngã xếp lên nhau trên cái thùng xe rỗng không một thứ gì để kê mà ngồi nên mông người nào người nấy cũng ê ẩm rêm cả người

  Quả thật tôi không ngoa khi dùng cụm từ "con đường đau khổ" để nói về chuyên đi lần này. Rời khỏi xã Canh Liên chưa được bao lâu xe chúng tôi đã bị sa lầy tại dốc dài một con dốc khá nguy hiểm. Cố gắng cách mấy cũng không thể thoát khỏi cái đám bùn lầy ấy. Nghe động cơ xe gào rú mà tim chúng tôi như muốn thoát ra từ cái lồng ngực. Các anh trong hội Chữ Thập đỏ Vân Canh xuống xe tìm mọi phương cách để giúp tài xế con người thật bé nhỏ giữa trời đất mênh mông cái khoảng lặng yên ả nơi đèo heo hút gió này thật sự đã làm cho chúng tôi hồi hộp thật sự. Các chị trên xe bắt đầu niệm Phật Chị Vy mở điện thoại để nghe kinh... Trong tôi giờ đây chỉ là câu: "Nam mô đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn..."

Vẫn không thể nhích lên dù chỉ là 1 tấc bánh xe quay đều tại chỗ bùn đất văng tứ tung mà chiếc xe vẫn không chịu nghe lời. Một anh công nhân lái xe cần trục đang làm việc thấy vậy nên đã cho xe đến nâng phần sau của xe lên và đã đẩy được xe chúng tôi lên khỏi vũng lầy ác nghiệt đó.

Thở phào và nhẹ nhõm... Phật bà độ trì tôi nhẩm trong lòng.

Chỉ được một đoạn mà thôi anh tài xế tên Lâm đã nói với chúng tôi lúc chiều trời mà mưa với đoạn đường này là khó về lại được. Bây giờ đã 3 giờ chiều mà chỉ đi được mới có mấy km phía trước là một con đường lầy lội với những cái vực sâu thăm thẳm.

Xe vẫn nhích từng tấc một cuối cùng các anh quyết định tất cả phải xuống để đẩy xe. Tôi và chị Thọ chị Anh chị Lợi cùng với hai người trong hội chữ thập đỏ đi bộ một đoạn vừa đi vừa đợi xe lên dốc...

Và cứ thế chúng tôi đi bộ từ hơn 3 giờ chiều cho đến  hơn 7 giờ  tối một quãng đường 6 km khá dài so với chúng tôi. Bốn bề rừng núi yên lặng đến ghê người không bắt gặp một ai không một mái nhà. Thỉnh thoảng tôi phải hù các chị là coi chừng có con cọp nhảy ra từ bìa rừng để các chị đi chậm lại mà chờ tôi. Chừng 1 km là có dược 1 trạm nghỉ của công nhân tôi lại xin 1 ít đường uống với trà để phòng tụt huyết áp. Tôi đang có một niềm tin từ Phật Bà độ trì cho tôi nên lúc này tôi không bị gì là tốt nhất. Dù muốn dù không tôi vẫn phải cùng đi bộ với các chị cho dù cái chân đau đã bắt đầu thâm tím chiếc gậy Trường Sơn đã giúp cho tôi và chị Thọ lúc này. Vẫn cười rôm rả với câu chuyện chúng tôi đang đi Thỉnh kinh và anh Tịnh là Đường Tăng và 4 chị em tôi là 4 yêu nhền nhện... Như quên mưa quên gió quên mệt đang phủ lấy mình.

Chiếc xe đàng sau được sự hỗ trợ của mỗi đoạn đường là 1 chiếc xe cần trục hoặc xe lu của các công ty TNHH  Mấy tiếng đồng hồ đi qua cùng với 4 chiếc xe cần trục đẩy chiếc xe từ thiện thoát khỏi màn đêm và những vũng sình lầy đặc quánh kia.



Mưa bắt đầu nặng hạt nhưng vì bụng đói nên vẫn phải ăn...

Chị Vy ăn bánh mì chứ không chịu ăn cơm còn tôi phải có cơm chứ không thì.... sẽ chết vì đói

Anh xin 1 miếng sao em cứ làm lơ ( Bé Ngân đang mải mê tạo dáng)

Cố gắng tìm các khúc cây để nâng bánh xe lên khỏi vũng bùn

Xe cần trục đang đẩy giúp cho xe vượt qua con dốc dài

Nghe tiếng xe từ xa 6 người chúng tôi đang nghỉ chân trong căn nhà lá của một người dân chạy ào ra tôi mừng vì thấy xe và mọi người an toàn.

Anh tài xế nhất quyết không chở chúng tôi về lúc này với lý do là đường xuống cổng trời rất nguy hiểm cho tính mạng. Con dốc cao và độ trơn trợt sẽ làm cho bánh xe không bám được nền đường. Chị Việt Ly sư cô Liên Hòa và tất cả mọi người đều vui vẻ chấp nhận ở lại bên đường và như vậy chị Việt Ly đã phải hủy chuyến đi Nha Trang đêm nay để nghiệm thu trường học của trẻ em nghèo.

Số quần áo mang cho dân nghèo còn lại trên xe 1 bao chúng tôi lấy xuống mỗi người kiếm cho mình một cái mặc tạm trong đêm lạnh này. Tiếng cười nói xôn xao với những màn "trình diễn thời trang" bất đắc dĩ đã làm cho chúng tôi vui và quên hết những mệt nhọc trong ngày.

Sư cô Liên Hòa vì mất dép nên được bế vào nhà chị Việt Ly và Hằng không được khỏe nên phải ngủ lại trên cabin xe nhờ có cửa kính nên đỡ lạnh tôi nghe vậy nên cũng yên tâm phần nào.



Chị Bích và chị Nga đang chọn quần áo để biểu diễn đêm thời trang "bất đắc dĩ"

Bé Ngân cũng đang tìm cái quần nhưng không có đành phải mặc váy...

Anh Thu cũng đã chọn được một bộ váy thật dài làm chúng tôi cười muôn vỡ tung cái lán trại này

Tôi chọc cười mọi người và chị Thọ bằng cách tạo dáng...

Sư cô Liên Hòa với đôi dép thời trang bằng bao nilon vì bị mất dép

Doremon và kỷ niệm núi rừng Canh Liên

Phần 3: ĐƯỜNG VỀ

Cả đêm lạnh lạnh đến mức không ai ngủ được nữa mới hơn 2 giờ sáng mà các anh chị đã dậy trò chuyện râm ran nào cà phê nào mì gói bánh tráng được mang ra để phục vụ cho những ai bị kiến bò trong bụng (hihi)

Mang cà phê ra cho chị Việt Ly thấy chị cười tôi biết đằng sau nụ cười của chị là một sự mệt mỏi sau chuyến đi Cà Mau về thẳng Quy Nhơn chị chưa có một giây phút nào nghỉ ngơi lại sức.

Chị và mọi người trong đoàn ai cũng đếntạm biệt và cảm ơn những anh công nhân tốt bụng đã nhường võng mền cho đoàn chúng tôi họ đã phải ngủ dưới đất và chịu lạnh để cho chúng tôi có một đêm ấm áp giữa núi rừng này.

Đường về không bị mưa nhưng xuống Cổng trời chúng phải xuống đi bộ để an toàn. Tận mắt chúng tôi khi nhìn thấy chiếc xe đổ xuống dốc từ từ mà hai bánh trước cứ sìa ngang qua mới biết thật là khủng khiếp

Sau cuộc hành trình ai cũng thừa nhận đây là một cuộc hành trình vui nhất và cũng là lịch sử nhất... Phía trước chúng tôi con đường thiện nguyện vẫn còn dài tình người vẫn còn rộng để cho những chuyến đi được ấm lòng và cuộc đời ý nghĩa hơn.



Đường về quá trơn chúng tôi phải chạy thật nhanh vào bìa để cho xe đổ dốc

Đường về phía trước chúng tôi vẫn còn xa...

Lời kết:

Thay mặt cho bà con nghèo nơi đây xin cảm ơn chị Việt Ly cảm ơn Hội Từ thiện Phật Giáo tỉnh Cà Mau cảm ơn các anh Hội chữ thập đỏ đã giúp cho Sư cô Liên Hòa và các anh chị Phật tử chúng tôi mang được những món quà Tết trao cho bà con nghèo trong cái rét tê người nhưng thấm đẫm tình nhân loại.

                             Quy Nhơn ngày 16 - 1 - 2011

hotinhtam

Gởi Ngọc Linh

Chào Ngọc Linh!

Lâu lắm rồi anh mới lại đọc Ngọc Linh và lại chọn đúng một bài rất hay rất Ngọc Linh!
Hình ảnh phản ánh sinh động lắm!

Thấy em vẫn khoẻ vẫn đi vẫn viết là anh vui.

Hãy tiếp tục dấn thân cho công việc nha Ngọc Linh!

Chúc em luôn bằng an!

ngoclinhhmt

KÍnh anh VMT

Em gái cảm ơn anh đã ghé thăm em chúc anh luôn bình an và vui khỏe!

VMT

anh thảo đây NLinh! rất mừng vì đã tìm ra địa chỉ. đọc nhật ký của NL anh thảo xin nói lời bội phục và nhớ lại những ngày làm công tác nhân đạo 15 năm qua. dù tết qua nhưng trời đất vẫn đang xuân anh thảo chúc NL vui khỏe và như ý!

ngoclinhhmt

Anh Cát Biển thân mến!

catbien said: Chúc xuân

04/02/2011 at 11:05 [ Trả lời ]

Thật vui đầu xuân mới blog Hà My khai trương trở lại.
Chúc bạn năm mới 2011 thật nhiều niềm vui và may mắn!
----
Linh cảm ơn anh! Cảm ơn sự giúp dỡ của anh trong những ngày trước đây! Linh chúc anh năm nay thành đạt và sk anh nhé!

ngoclinhhmt

Anh Nhạc sĩ cô đơn ơi!

nhacsicodon said:

04/02/2011 at 04:38 [ Trả lời ]

Cho tôi một dĩa thơ chiên
Để tôi nhớ mãi một miền thơ em.

Chúc mừng năm mới
Tình dâng vời vợi
Làm ăn tấn tới
Tài năng hơn người
Đức thiên dâng đời
Phúc lộc chẳng vơi.
---
Trời năm nay lạnh quá nên cơm chiên hết giòn rồi....
EM chúc anh nơi xứ xa bằng an anh nhé!

ngoclinhhmt

CHị Ngọc Yến!

Ngọc Yến said:

04/02/2011 at 00:42 [ Trả lời ]

Mừng em trở về. Chúc em một năm nhiều niềm vui em nhé!
---
Em không thể trở về thừong xuyên dược chị ạ! Khi nào đi em mới viết bài vì lý do tế nhị.
Em chúc chị vui và bằng an chị nhé!

ngoclinhhmt

Anh Lê Công!

lecong said: Chúc mừng năm mới

03/02/2011 at 23:06 [ Trả lời ]

Năm mới đọc bài viết của Ngoclinh thật cảm động. Tuy bận rộn nhưng LC vẫn theo dõi và nhân trọng nhưng việc làm có ý nghĩa của Ngọc Linh. Chúc một năm mới an lành và nhiều thành đạt.
---
Khá lâu anh em mình mới gặp nhau ở đây! Em rât vui anh ạ!
Linh chúc anh một năm đầy sk và thành đạt anh nhé!

ngoclinhhmt

Anh Hà kính mến

hanguyen said:

03/02/2011 at 22:29 [ Trả lời ]

Chúc Xuân

Lộc vừng hãy mở cửa ra
Hương xuân bánh Tết làm quà nhân gian
Năm cũ thiện nguyện gian nan
Chỉ mong nhân thế đỡ phần khổ đau!

Năm mới chúc hãy có nhau
"Mèo mới" "Dê sữa" tìm mau kết tình
Hạnh phúc nào phải một mình
Quanh quanh hiu quạnh buồn tình em ơi!
-----
Anh Hà Nguyên ơi!
Cảm ơn anh đã ghé thăm Dê...cụ... He

ngoclinhhmt

Chị Thanh Chung ơi!

Thanh Chung said:

03/02/2011 at 22:17 [ Trả lời ]

Chị vừa đọc vừa lau mắt kính.
Cuộc đời đẹp vì vẫn còn có những tấm lòng như em và bạn bè.
Chúc em một năm mới tốt lành.
----
Em cảm ơn chị nhiều. Một năm mới an vui với chị cùng gia đình chị nhé!

ngoclinhhmt

Moon thân thương!

Moon said:

03/02/2011 at 21:08 [ Trả lời ]

Moon ghé thăm chị đây.Thật cảm động khi đọc bài viết.Thật đáng trân trọng những tấm lòng.
Chúc chị một xuân mới vui nhé!
---
Chị cảm ơn em đã đọc bài chúc em và cu tí vui khỏe và bình an trong năm mới em nhé!