Tháng ngày cũ..... lại quay về...

By Ngọc Linh


 

Trích trong tập " Tự sự - Một đoạn đường đời của tôi - năm 2003"

Trong trí nhớ non nớt của một đứa trẻ 8 tuổi vào thời điểm nhạy cảm của những ngày tháng 4 năm ấy tôi không hiểu gì về chính trị không hiểu vì sao mà Bác và ba phải bỏ Nha Trang mà đi nhưng cho đến bây giờ những kỷ niệm của những ngày tháng 4 lại hiện về và tôi không thể không viết vào đây cảm xúc của mình.

..... Những ngày cuối tháng 3 năm 75 thấy tình hình chính trị không ổn bác ruột tôi là Đại úy cảnh sát quận trưởng quận 2 Thành phố Nha Trang lúc bấy giờ đã cho xe riêng đến nhà tôi động viên gia đình tôi nên di tản vào Sài Gòn. Cả nhà dắt díu nhau đi ra bến tàu người ngoài bến tàu Nha Trang đông như kiến vỡ tổ. Năm chị em chúng tôi được Mẹ làm cho mỗi đứa một cái bảng con treo trước ngực với tên tuổi và tên cha mẹ đề phòng bị lạc. Biết là chẳng thể nào xoay chuyển được tình hình Ba nghe lời bạn bè rủ nhau lên tàu vượt biên nhưng mẹ tôi nghĩ đến ông Ngoại cha con cách biệt cũng lâu lắm rồi nên Mẹ nhất định không đi. Ba tôi không nỡ bỏ mẹ và những đứa con lại Việt Nam leo xuống tàu và quay trở lại...
Những gì Ba mẹ tôi gói ghém mang theo lúc bấy giờ là 3 bức ảnh Phật và một bức ảnh thờ của Ông Nội cùng với một ít vật dụng cần thiết một bao cơm vắt và muối đậu nguồn thức ăn không thể không có. Lên tàu người chật như nêm ba tôi lấy một sợi dây thừng cột năm cổ tay nhỏ xíu của 5 chị em vào chung với cổ tay của ba mẹ. Ba nói: Sống cùng sống lỡ có bề gì chết cùng chết chứ người đi kẻ ở Ba sẽ chịu không nổi.
Con tàu như quá tải ì ạch với số lượng người trên tàu. Nguy cơ vỡ tàu không thể không xảy ra. Tiếng người tụng kinh niệm Phật râm ran. Mẹ tôi kể ranh giới của sự sống và cái chết lúc này thật sự rất mong manh. Những đứa trẻ chết vì ngộp hoặc đói khát lần lượt phải ném xuống biển... Con tàu vẫn đi trong đêm người lớn đang tìm cách chuyển tàu vì sự nguy hiểm gần kề. Tôi vẫn còn nhớ như in bước chân của ba khi sải ra trên một mảnh ván nối giữa 2 chiếc tàu để bồng bế những đứa trẻ chuyền sang chiếc tàu lớn hơn.  Lạy Trời!
Bác tôi trụ lại Nha Trang để chờ thời cơ sang bên kia nhưng đã không còn cơ hội Bác bị bắt sau đó và phải đi tù ngoài Bắc sau một thời gian Bác bị chuyển ra tận Vĩnh Phú! Bác đã mất sau khi mãn hạn tù với căn bệnh nan y vì những ngày khổ sở trong tù và tờ giấy bão lãnh Bác tôi theo diện HO đã không còn giá trị.
30 tháng 4 về ba tôi cũng bị bắt và phải đi tù một thời gian. Còn lại Mẹ và 5 chị em chúng tôi  ở nhờ nhà người bà con ngay ngã tư Hàng Xanh sống nhờ vào gánh hàng rong của mẹ.

Bước ngoặt cuộc đời của gia đình tôi vào những ngày đầu giải phóng là như thế! Ông Ngoại vào thẳng Sài Gòn đưa cả nhà tôi về quê vùng kinh tế mới của một huyện miền núi Phú Khánh sinh sống chấm dứt cuộc sống tha phương nơi Sài Gòn.
Phải mất một thời gian gia đình tôi mới thích nghi với cuộc sống lam lũ cày sâu cuốc bẫm nơi đây! Và cũng đúng vào thời gian này tôi cũng không còn được sống chung với Ba Mẹ và chị em nữa. Vì gia đình tôi có đến 5 người con cha mẹ sẽ không lo nổi vì cuộc sống eo hẹp lúc bấy giờ nên tôi phải ở với ông bà Ngoại từ đây! Đối với tôi những ngày tháng này là những ngày tháng mà tôi chịu rất nhiều thiệt thòi vì thiếu vắng tình thương yêu của ba mẹ và chị em.
Tháng tư về.... Tìm về những thương yêu hát lại bản tình ca của những ngày thật gian khổ nhưng lúc nào cũng có nhau.......
                             Những ngày cuối tháng 4/ 09

More...

Chiều yêu thương với 87 &Tôi(Hà My)

By Ngọc Linh

DSC00008-4-1.jpg picture by hamy1967

Tôi đang viết mấy dòng thơ " con cóc" này vừa lúc nhận được 2 tin vui: Sinh nhật Bọ Vinh và tản văn đầu tiên : "Dấu Dép của Ba" của tôi được đăng báo Bình Định sáng nay! Một tản văn thật buồn của một thời thơ ấu nhưng thật ấm áp với tôi lúc này!

87 và tôi... CHIỀU YÊU THƯƠNG!
Chiều nay về nhận 87 và Tôi
Từng gương mặt lời thơ thương mến
Thế giời ảo... không đi mà lại đến
Vòng tay người nối rộng lớn... vòng tay
         
Chiều nay về ...87... mê say
          Đón niềm vui chung ngày tụ hội
          Hai tháng trời bao niềm mong mỏi
          Nhành phượng hồng rực cháy tình yêu
Chiều ơi chiều! Yêu biết bao nhiêu
Tháng tư hạ về trời gieo thương nhớ
Em đếm lá vàng thương mình mắc nợ
Dòng chữ ân tình từ những comments
          
87 vui buồn... Nỗi nhớ không tên
          Chiều Quy Nhơn mặn mòi hương biển
          Mây mùa hạ trắng tình yêu nguyên vẹn
          Cỏ úa vàng thay xác mầm xanh
87 và chiều.... Nỗi nhớ mong manh
Thế giới yêu thương dòng thơ cuộn sóng
Đã qua rồi những chiều mong ngóng
87 về rồi.... Ấm áp ngày ........ Bọ Vinh....
             
(Viết trong ngày sinh nhật Bọ Vinh)
                                         Hà My
( Chân thành cảm ơn anh Quang Vinh và anh Phan Chí Thắng cùng 87 tác giả đã hoàn thành xong tập thơ mừng sinh nhật anh Vinh)

More...

Nước mắt chảy xuôi...( Hà My)

By Ngọc Linh

                                        

Ngày nay lên thăm Mẹ mẹ nằm yên không nói gì tôi cũng tránh nói nhiều vì sợ vô ý làm cho mẹ buồn thêm. Nhìn thấy mẹ vì mấy thằng nhóc mà đổ bệnh tôi lại lên tiếng mẹ không cho nói.... Chán lắm!
Huyết áp cứ 220 thế này mẹ sẽ thế nào đây? Tuổi già đâu thiên vị cho ai đâu mẹ một đời vị chúng tôi mà đành phải bỏ quê cha đất tổ phải bán nhà theo các con ra Quy Nhơn sống. Nghĩ đến ngày tháng phải xa mẹ gần kề tôi cảm thấy mình thật bất hiếu. Cả một đời làm con chẳng làm được chuyện gì cho ra hồn. Mẹ thường nói nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi tôi chưa bao giờ biết được sự hy sinh của mẹ lớn lao như thế nào? Chưa bao giờ biết được cái cảnh " bên ướt mẹ nằm nhường bên ráo cho con..." như thế nào cả.
Mỗi lần tôi mắc lỗi mẹ nói mẹ thông cảm cho tôi vì từ nào tới giờ tôi có được làm mẹ đâu mà biết! Nói vậy thôi nhìn mẹ thế này tôi đã tự hỏi mai mốt này mà mình mất mẹ nốt thì mình sẽ ra sao? Mấy thằng nhóc có còn bấu víu vào mẹ nữa hay không? Bấu cho đến khi nào mẹ lìa xa cái cõi tạm này thì có lẽ chúng mới hết bấu!
Gần đến giờ em trai về tôi nói: Mẹ ơi! Chịu khó để con gội đầu và tắm cho mẹ nhé! Mẹ đồng ý! Vừa tắm cho mẹ tôi vừa nghĩ: cuộc đời của một con người thật ngắn ngủi chẳng ai có thể tránh được bốn chữ sinh ly tử biệt cả. Chết là hết mang theo những hận thù ghét bỏ mà làm gì phải không mẹ?
Nước mắt chảy xuôi.... Vâng cụm từ này tôi vẫn thường đươc nghe từ mẹ từ cuộc đời. Mấy tháng trước Mẹ té gãy tay vào tận bệnh viện Đại học y dược để nắn lại mà vẫn bị tật. Mọi sinh hoạt chỉ có 1 tay thấy mẹ cầm đôi đũa ăn không được nữa tôi lại xót xa... Vậy mà khi nghe tôi  nói: Me à chị bạn của con bị bệnh... hôm nay chị ấy thèm ăn rau muống xào con lại đi xa......Vậy mà vì con mẹ lội bộ ra chợ mua mấy bó rau muống về hì hà hì hục xào.  Trưa gọi 1 chiếc xe ôm chở mẹ mang xuống cho chị ấy ăn
 Mẹ à con cảm ơn mẹ đã vì con...
Nói sao cho hết kể mấy cho vừa...
Thằng Út đi làm về nói nó đã lo cho mẹ một chỗ nằm để mai mốt lỡ như mẹ có bề gì phải nằm một chỗ thì mình còn dễ bề chăm sóc. Tôi "mít ướt" quay mặt đi chỗ khác. Tùy các em thôi....
Ngày nay huyết áp mẹ tạm ổn nên tôi cũng an lòng phần nào. Mẹ hãy là chỗ dựa cho chúng con thật lâu mẹ nhé! Thời gian ơi! Cõi đời này ai cũng mong muốn cho ba mẹ của mình được hưởng phước bên con cháu thật lâu....
Chiều Quy Nhơn hôm nay bớt mưa......
                                                                     Hà My

      

More...

BIỂN - Nơi trút cạn nỗi niềm

By Ngọc Linh


                                  
Mưa….mưa..mưa!!!
Hôm nay đài báo bão sẽ đổ bộ vào miền Trung. Những cơn mưa trái mùa giân dữ trút xuống nơi này một cách không thương tiếc. Định bụng hôm nay mình phải đi đường Nguyễn Huệ thôi sợ đi đường biển sóng mà to thì mình bị những cơn sóng gần bờ ấy tạt nước trúng thôi.
Bụng bảo mà dạ chẳng nghe. Cái thói quen mỗi buổi sáng phải đứng trước biển mười phút lại thôi thúc tôi cua xe ra đường Xuân Diệu.
Sóng dập vào bờ liên tục mỗi lúc một to hơn
Biển mịt mùng thăm thảm từng đợt sóng cuộn trào như muốn dìm hết những con thuyền đang trên đường quay về đất liền để tránh bão. Tôi đứng một mình gọi là thú vui hay nỗi buồn đây nhỉ? Chỉ biết rằng khi con người ta đối diện với biển cả mênh mông rộng lớn dường kia thì mọi suy nghĩ hơn thua dằn vặt trong cuộc sống như dần lùi lại phía sau lưng .
“ Biển sóng biển sóng đừng xô tôi đừng xô tôi ngã dưới chân người…”
Sóng muôn đời vẫn thế! Vẫn thì thầm những câu hát yêu thương lúc thanh bình nhưng rồi lại nổi giận phong ba dìm tan bao nhiêu chiếc thuyền bao nhiêu con người môi khi có bão thế này.
 Lòng người cũng thế mà thôi hạnh phúc dâng trào với bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào của ngày hôm qua thì hôm nay có thể người lại quay lưng bất kỳ lúc nào người có thể xem cuộc tình này như là một món quà trang sức hết model rồi  thải đi lại đón nhận một món quà đắt tiền nào khác. Cứ thế xoay tròn…( vẫn biết rằng trong cuộc sống không phải ai cũng giống ai)
Biển ơi! Dù biển có thét gào giận dữ quay cuồng bao nhiêu rồi cũng có một lúc quay về với những yêu thương dặt dìu của biển sóng lại rì rào bên tai lại xanh ngát một khung trời không có điểm dừng của tầm mắt.
 Còn lòng người thì sao? Thì sao hả Biển? Lòng người cũng thăm thẳm mênh mông nên làm sao ta biết được những gì sâu thẳm trong trái tim kia trong suy nghĩ kia???
Tôi đứng lặng yên một mình nhìn từng con sóng đang lao về bờ những nỗi niềm riêng này có thể ngày mai ngày kia bão sẽ về sẽ cuốn mang theo đi tất cả.
Còn lại nơi này một chút bình yên cho tôi một chút an lành cho biển để mỗi sáng thức dậy được ngắm nhìn trời xanh của biển được nghe tiếng biển thì thầm vào tận  trái tim tôi : “ Biển lỗi lầm để cho con sóng chứa đầy bão giông Em lỗi lầm…..”
 Bình yên đi Biển nhé! Mưa…. gió…..sóng thét gào…. Bão nổi cơn phong ba…Ta ôm chút nuối tiếc quăng vào không trung có còn lại chút gì rồi cũng sẽ trôi vào hư không mà thôi!? Biển ơi!

                       
 

More...

Chiều bên mộ Hàn Mặc tử

By Ngọc Linh


Được một người bạn từ nước ngoài về “từ thiện” cho một cái máy ảnh kỹ thuật số bụng bảo dạ: “ thích thật từ nay muốn đi đâu về đâu cũng có một vài kiểu ảnh làm kỷ niệm rồi mình vốn nổi tiếng là mê chụp hình mà”.
Nghĩ là thực hiện tôi chọn một buổi chiều thật đẹp lên thăm mộ Hàn mặc Tử. Tôi vốn thich một mình được lang thang đến những nơi mà tôi cảm thấy sẽ làm cho lòng mình vợi đi cái cảnh phải lo chuyện cơm áo gạo tiền đau đầu thường ngày.
Nếu ai đó đã từng về thăm Quy Nhơn ghé lên mộ Hàn rồi sẽ không thể quên được cái khung cảnh đầy mộng mơ này. Nó khiến cho lòng ta ngất ngây trong men say với đất trời dù chỉ một mình lang thang.
 Một mình thôi bạn nhé! Mình sẽ cảm nhận được hết những phút giây nhẹ nhàng thanh thản khi được đọc thơ anh trong nhà lưu niệm hay dưới bóng mát của các vòm cây xanh hoặc sẽ ngỡ ngàng khi tận mắt thưởng thức tài nghệ của anh Dzũ  Kha viết thơ Hàn bằng bút lửa trên giấy…
Tôi đang ngồi bên anh…..
Anh năm đây quay về hướng biển. Biển mặn mà nồng nàn với anh và với những ai yêu biển.
Tôi yêu biển trong anh. Yêu cái bóng của mình khi một mình dọc theo con đường nhỏ dọc theo bãi tắm của Hoàng hậu Nam Phương. Đất trời như nghiêng lại bởi một bên là núi đồi cứ như muốn chao nghiêng về phía biển.
Trời hôm nay xanh biển hôm nay cũng xanh xanh đến xôn xao cả lòng tôi thẫn thờ ngó nghiêng từng con sóng. Sao thấy yêu lạ kỳ yêu mảnh đất dù không là nơi mình được sinh ra. Ngồi nơi đây nhìn thẳng ra xa biển sao mênh mông rộng lớn tạo cho con người ta như cảm thấy mình sao nhỏ bé và dại khờ trước biển đến thế?
Ngồi bên anh như muốn nói với anh vài điều dù chỉ là trong tâm tưởng. “Anh là hạnh phúc lắm đấy nhé bao người yêu anh? Bao người đến với anh từ những nơi xa xôi…? Để rồi bao người được cùng anh được sống với đất trời bao la rộng lớn này mỗi khi lên thăm anh???
Anh hạnh phúc vô ngần. Mỗi một nén hương dâng anh có biết bao điều ẩn chứa tình thương yêu cảm phục và chia sẻ. Tôi cũng không ngoại lệ. Tôi thích cái đất trời này thích núi cao biển rộng nơi đây. Thích được nghe những điều mọi người nói về anh mỗi khi sinh nhật anh hay ngày kỵ của anh hàng năm.
Bóng nắng dần dần lui về phía trời xa tôi phải chia tay anh và biển để trở về vơi cuộc sống thường ngày. Lang thang với anh trong một buổi chiều tuyệt đẹp như thế này quả thật là một liều thuốc thư giãn thật rồi đấy!
Chiều Quy Nhơn sao yên ả nhẹ nhàng? Hoàng hôn xuống tĩnh lặng tôi lẩm nhẩm trong đầu: “ mơ khách đường xa khách đường xa. Áo em trắng quá nhìn không ra….”
“À mình hôm nay cũng ngẫu nhiên cũng mặc áo trắng đấy chứ nhỉ?” Hihi ( tôi tự đùa với mình)
                                                                      Quy Nhơn chiều ngày 7/4
                                                                                      Hà My       

More...

Một chút niềm riêng

By Ngọc Linh

"Người có cùng tâm trạng như ta
Chia một chút niềm riêng trong cuộc sống
Sống là thế! Là cho nhau tất cả
Lặng lẽ buồn giấu nước mắt vào trong...” 
 

Tôi không còn nhớ rằng mình đã khóc bao nhiêu ngày bao nhiêu đêm trong suốt mười năm trời ròng rã không biết nước mắt mình thấm đẫm bao nhiêu chiếc gối chiếc khăn để rồi niềm khát vọng được làm mẹ ấy vẫn còn nằm tận nơi đâu? Tận trời cao hay tận cùng trong những giấc mơ không bao giờ trở thành sự thật?

Vẫn biết quá khứ - hiện tại và tương lai chỉ cách nhau có một ngày (theo cách nghĩ của tôi). Sống chôn vùi quá khứ cũng không được. Trong thâm tâm cảm thấy sao thương mình quá? Ngày nào đây mình luôn sống trong tâm trạng mệt mỏi ủ dột. Muốn đập phá muốn nổi loạn muốn gọi ông Trời để hỏi vì sao? Vì sao? Và vì sao?

Người đời thường nói:“ Cây độc không trái gái độc không con”. Tôi như liêu xiêu chỉ muốn chực quỵ ngã mỗi khi nghe được câu nói này. Cái sự ham muốn tột cùng để có được một mầm sống sao mà mong manh quá! Nỗi khát khao làm Mẹ của một người đàn bà như dằn xé cái cơ thể  ngày càng cạn mòn niềm hy vọng trong tôi. Cuộc dời này vẫn cháy bỏng đam mê "TÌNH YÊU GIA ĐÌNH rồi CON CÁI"… Sống để làm gì?

Để mong cho mình một hạt mầm thánh thiện nhưng trời ơi đâu thể ai ai cũng trọn vẹn vuông tròn cả đâu. Mười năm thương yêu và mười năm hao mòn khô héo cả ước mơ rồi tôi vẫn không được làm Mẹ. Cái thiên chức cao cả ấy vẫn mãi xa vời trong tôi quá sức xa vời…

Bất chợt những giây phút nào trong đời thấy bạn bè chuẩn bị sinh con mừng cho bạn  mà tim mình như đau thắt lại nửa đời người này như rệu rã thêm ra. Lòng vẫn ao ước ước gì mình là người được mặc chiếc áo rộng “thùng thình” kia…

Vẫn biết rằng trong cuộc sống có hoàn cảnh éo le này hay trớ trêu nọ đâu phải ai cũng giống nhau. Thôi thì người hạnh phúc ta bất hạnh cũng là lẽ đương nhiên. Nghiệp chướng xoay tròn mà.

Giờ................ còn lại một mình...

Đời đã tĩnh mộng cũng đã yên. Ngẫm lại cuộc đời này vẫn còn bao điều phía trước cho tôi được yêu và cho tôi được làm điều gì đó khi mọi người cần. Một bóng trăng lãng đãng ngoài thềm một chút nắng vàng luồn qua khe cửa cũng làm cho tôi cảm thấy cuộc đời này vẫn còn một chút đáng yêu.

Chỉ xin đời cho một chút ơn để đừng ai vương mang với nỗi niềm day dứt khi không có được cái thiên chức làm mẹ thương lắm. Lòng vẫn thầm mong muốn được chia sẻ nỗi niềm này cùng những ai????     

12/4/08
HM

More...

Về Quảng Nam

By Ngọc Linh



Xem đài Truyền hình VN phát sóng chương trình sau cơn bão Xangsand nước mắt nhạt nhòa. Thầm nghĩ mình giờ nệm ấm chăn êm thế này mà đã từng có lúc khóc kể với bạn bè:

- Chị ơi! sao mà em khổ quá?

Vậy mà giờ đây nhìn những ngôi nhà bị dòng lũ cuốn trôi nhìn những em bé cầm trên tay những gói mì tôm được cứu trợ đứng giữa trời vì em có còn nhà đâu mà ở. Đêm hiện về trong đầu những hình ảnh nhức nhối. “Chậc” thôi thì  cố mà ngủ đi chứ biết làm sao bây giờ? Vẫn day dứt mãi không thôi những tấm áo mưa tiện lợi khoác trên người của các em nhỏ ấy đủ che gì? Đủ ấm hay đủ mặc đây? Tôi vùng dậy nhìn đồng hồ đã 11 giờ đêm. Con xóm nhỏ đã yên lành trong đêm vắng. Tôi chộp lấy cái điện thoại. Chuông điện thoại chị Hoa đổ mấy hồi. Giọng đã ngái ngủ chị hỏi tôi:

- Gì vậy em?

Tôi nhát gừng

- Chị ơi  

- Sao?

- Xem ti vi xong em không ngủ được. Em đi làm một chuyến từ thiện nhen chị?
- Trời cái con nhỏ này. Thì để mai rồi tính

Mọi việc gì tôi cũng hỏi ý kiến chị vì chị là chỗ dựa của tôi lúc này. Nằm lại vẫn thao thức tôi lên một kế hoạch. Mình không thể có danh nghĩa gì mà đi quyên góp. Chỉ có thể là gom góp quần áo mà thôi. Chủ trương của tôi là không xin tiền vì tôi tránh những điều không hay khi nghe đến hai chữ “từ thiện”.

Trời bắt đầu sáng bước vào sân chơi thể thao việc đầu tiên của tôi là gặp chị Hoa.

Thì thầm…

- Chị à hôm nay chị xếp cho em toàn bộ những thứ gì mà nhà chị không dùng đến nữa nhé!

Chị nhìn tôi và trả lời

- Nhưng mà em làm gì? Liệu có được không?

- Chị nè em thức gần như trắng đêm. Em nghĩ một hạt muối mình cũng có thể xẻ

chia được cơ mà. Trong khi quần áo của bạn bè mình vẫn còn tốt thì tại sao mình không chịu khó tập hợp về để mang đi giúp cho những người lâm vào cảnh màn trời chiếu đất. Kế hoạch em tính sau.

- Vậy thì em đi xin đi chị luôn ủng hộ.

Như vậy là tôi đã có một đồng minh bên cạnh. Suốt cả mấy ngày sau đó tôi huy động hết quần áo sách vở của bạn bè. Nào là quần áo của nhóm bạn thể thao nào là quần áo của các anh chị giáo viên cũng chỗ làm. Tôi như phấn khởi trong lòng vì được rất nhiều bạn bè hoan nghênh. Đối với tôi   khởi đầu như vậy là ổn rồi. Ban ngày đi làm tối về nghe ai gọi điện đến chở quần áo là mừng rơn trong bụng. Suốt mấy ngày trôi qua số quần áo mà tôi chở về nhà như chiếm chật căn phòng khách nhà tôi. Thầm nghĩ bàn bè có của mình có công nên cố mà thu cho nhiều hén?

 Liên lạc với chị Thủy Thủy hào hứng:

- Ok mình đi nhé. Chị cũng vừa xin được em gái chị ít tiền nè. Nó ở Mỹ

- Nhưng chị ơi mình tìm nơi nào nghèo khó nhất mình đi vì những nơi như vậy họ mới thấy những gì mình mang đến không đáng là bao nhưng bằng cả tấm lòng của chị em mình thì món quà này mới giá trị vì mình cũng nghèo cơ mà.

Chị Thuỷ trả lời không do dự:

- Ừ và chị sẽ tìm thêm bạn.Góp gió thành bão thôi chị Kiều và chị Nga rất thích đi đấy

Tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Những thứ tôi xin được gồm áo quần mũ cặp… Những thứ mà tôi xin ở đây đã cũ nhưng đối với người vùng bão lũ khi họ đã mất hết rồi tôi nghĩ chắc cũng tốt thôi mà.

Bàn bạc và thống nhất chúng tôi quyết định đi theo chương trình cá nhân. Kiều Nga Thủy và tôi sẽ đi Quảng Nam. Vùng bị bão Chan Chu và Xangsand tàn phá nặng nhất. Dẫu biết rằng những gì chúng tôi mang đi thật quả nhỏ nhoi nhưng dù sao mình giúp được người nghèo cũng là tốt mà.

Còn một ngày nữa là đi chợt nghe trong lòng nhói đau khi biết tin đoàn mười ba người trong chuyến đi cứu trợ từ Sài gòn ra đến Khánh Hòa bị tai nạn và chết hết chỉ còn một người sống sót. Tôi lặng người đi. Giọng chị Điệp bên tai:

- My có đi không? Xe cộ giờ chán quá!

Tôi không do dự

- Đi chứ chị con người ai cũng có số cả. Em không sao đâu. Mà lỡ như em có chết thì em cũng được phong là "liệt sĩ" mà chị. Tôi còn đùa như vậy.

Ngày mai đi rồi tôi cố gắng thu xếp tất cả mọi thứ để 4 giờ sáng xe đến là đi thôi. Nhiều anh chị giáo viên trong trường đã dúi vào tay tôi người thì mấy chục người thì một trăm. Họ bảo rằng tôi cầm mà thêm tiền xe hay uống nước. Điều làm tôi xúc động là bên tôi còn có rất nhiều những tấm lòng dù ít dù nhiều gì cũng đã làm cho tôi có thêm ý chí trước khi đi. Giọng cô Tân vợ chú Hoàng Hà :

- Em đi cẩn thận mới hôm qua nghe chuyện tai nạn như vậy cô cũng lo.

Tôi cười buồn:

- Đời em còn gì mà nuối tiếc hả cô?  Nếu như em có chuyện gì cũng chẳng còn vướng bận vào ai. Em chỉ có một mình mà….

Tôi rơm rớm nước mắt khi thấy cô xếp thật nhiều quần áo và sách vở cho tôi chở về. Đây là chuyến cuối cùng trong ngày.

Ra khỏi cửa cô không quên dúi vào tay tôi hai trăm làm tôi bật khóc. Những gì tôi làm thật nhiều người ủng hộ.

Về đến nhà Dung và Út hai cô hàng xóm tốt bụng của tôi đang xếp hàng vào thành từng bao từng bao. Bỗng dưng tôi quá bất ngờ khi thấy Thầy hiệu trưởng đích thân chở đến nhà tôi mấy túi quần áo của vợ chồng Thầy. Thầy nói:

- Thầy mang lên để góp vào mai em đi cũng nhiều đấy chứ mai đi thành công nhé!
Tôi bùi ngùi giọng lạc đi

- Thầy em cảm ơn cảm ơn tất cả mọi người đã ủng hộ em.

Bốn giờ sáng tôi và các chị đã yên vị trên xe. Suốt cuộc hành trình tôi như không mệt mỏi. Quảng Nam là đích đến. Chín giờ sáng đến nơi. Tìm được người quen là xong ngay thôi mà. Các chị trong hội phụ nữ đã giúp chúng tôi liên lạc trước với chính quyền địa phương để chúng tôi đến tận nơi phát quà tận tay người dân. Chúng tôi thuê một chiếc xe tải hạng nhẹ để chở gạo và mì tôm nước mắm xì dầu cùng quần áo lên hướng Tam Thăng một xã rất nghèo như lời mọi người chỉ dẫn. 

Trời nắng chang chang cái nắng như để thỏa lòng sau bao ngày mưa dầm bão lũ. Đoàn chúng tôi đến nơi thì mọi người đã tập hợp đầy đủ. Những gì gom góp được tôi bắt đầu phân phát cho mọi người. Gạo và mì tôm có hạn nhưng còn quần áo thì nhiều ngoài dự kiến. Những bàn tay vơ vội những bộ quần áo trên tay như sợ không còn đến tay mình làm cho tôi như cảm thấy mình được trả công một cách thật xứng đáng. Chúng tôi trao tận tay cho những người dân mà lòng cảm thấy hạnh phúc lạ kỳ. Món quà không nhiều nhưng mình cũng đã mang đến cho họ chút quà bằng tất cả tấm lòng của bạn bè nơi Quy Nhơn gửi gắm. Giọng một chị phụ nữ tâm sự với vẻ mặt thật khắc khổ:

- Ở đây nhiều người đàn ông chết hết trong đợt bão Chanchu vì họ cùng tránh bão tại một điểm và không trở về đất liền nữa cô à

Tiếng một người đàn ông xen vào:

- Đã vậy vừa qua bão Chan chu thì lại đến Xangsand. Sao mà ông trời???
Tôi như lặng người đi. Nhiều mất mát nhiều đau thương.

Bốn chị em tôi như muốn trải hết lòng mình ra để hòa chung những nỗi buồn mà mọi người nơi đây đang gánh chịu Quảng Nam ơi!

Sau hai ngày như vậy bốn chị em tôi lên đường trở về. Đường về còn quá dài và tình người sao rộng thế? Tôi không còn cái cảm giác say xe lòng nao nao một chút gì lạ lắm. Tôi ước gì trong đời mình sẽ còn được đi nhiều chuyến như thế này. Mở điện thoại mà nghe “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng...”

Quảng Nam xa dần xa dần nhưng tình người xứ Quảng vẫn đậm mãi trong tôi qua hai ngày được tiếp xúc.

Kết thúc cuộc hành trình mong được về đến nhà:

- Sao rồi? Thành công chứ tiếng chị Hoa thân thương.

Tôi trả lời với nụ cười buồn: - Nhìn thấy người ta mà lòng em chùng lại. Mình quá đầy đủ quá ấm êm chị ơi! Mà biết bao nhiêu cho đủ để giúp người hả chị?

Thôi thì đành vậy cuộc sống là thế biết làm sao khi mình cũng chỉ là một hạt cát mà thôi. Tôi quay về với cuộc sống thường ngày. Một thoáng nhẹ nhàng một thoáng bâng khuâng…


HM

More...

Người thanh niên giữa ngã tư

By Ngọc Linh


Một ngày như mọi ngày tôi vẫn thường đi về trên một con phố. Nhịp sống hối hả thường ngày đã làm cho mọi người dường như ít để ý để mọi việc xung quanh. Ồn ào náo nhiệt giữa cái ngã tư thân quen này có biết bao điều bình thường đã và đang xảy ra. Tôi để ý ngay góc khuất của góc phố ấy có một người thanh niên trạc tuổi mình đang thu người ngồi dưới lề đường.

Bóng anh thu nhỏ dưới cái ánh nắng chói chang đầu hè. Anh không đi được vì hai chân bị teo lại hoàn toàn. Người anh choắt lại như một đứa trẻ mỗi khi anh di chuyển bằng hai bàn tay. Tôi chợt thấy lòng dậy lên một nỗi xót xa. Ngày ngày trôi qua với công việc thường ngày tôi vẫn đều đi đi về về trên con phố nhỏ ấy và hình ảnh của người thanh niên ấy vẫn bám riết trong tôi một câu hỏi: liệu trong cuộc sống này có bao người giống anh?

Quanh đi quẩn lại để rồi cảm thấy thương xót cho những người có cùng một số phận như anh. Hồn nhiên vô tư nên không biết thực tại là gì không hình dung được vì sao mình lại chịu cảnh đời như vậy. Mỗi lần đi ngang qua con đường ấy thấy anh ngồi thu mình nhìn mọi người tấp nập đi qua giữa cái ngã tư quen thuộc tôi chạnh lòng muốn khóc.

Cuộc sống quá đầy đủ vật chất tinh thần cho một số thanh niên đang sống an lành bên gia đình người thân mà vẫn không đáp ứng được nhu cầu đòi hỏi để rồi nào là phạm tội đánh mất nhân cách của mình. Có bao giờ họ thấy giữa dòng đời xuôi ngược này vẫn có những người vì số phận không may mà họ phải chấp nhận làm người không biết ngày mai không biết tương lai là gì? Vậy thì tại sao mình lại không sống cho có ích hơn để sau này không còn gì để nuối tiếc.

 
Cuộc đời mãi là một dấu chấm hỏi to tướng. Tôi vẫn vậy ngày ngày vẫn câu hỏi ấy và vẫn muốn chia một chút an bình cho anh. Một người không quen giữa dòng người đua chen này đang tìm về cho mình một cái đích sống. Còn anh???

Hà My 

More...

Chút tình người

By Ngọc Linh

Chị Mỹ Anh
  
Tôi được gặp chị trong một chuyến đi làm công tác từ thiện ở Tuy Phước. Mỹ Anh là tên của chị. Ấn tượng đầu tiên đó là một gương mặt thật thánh thiện và giọng nói sao mà nhẹ nhàng đến thế! Chúng tôi dễ dàng thân nhau bởi chị và tôi đều có những nỗi niềm riêng và cái chính là chị và tôi đều tâm đắc một câu hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…”.

Những ngày cuối năm khi căn bệnh ung thư quái ác đang hoành hành trong cơ thể chị chị vẫn dành thời gian mang đến một chút tình với bà con vùng rốn lũ. Chúng tôi đã cộng tác với chị Việt Ly là một Việt kiều từ Mỹ về. Những phần quà Tết ấy đã nói lên những tình cảm của chị em chúng tôi dẫu biết rằng chỉ là những hạt muối bỏ biển.

Trong suy nghĩ của chúng tôi lúc ấy dù ít nhiều gì cũng muốn tận tay mình trao cho người dân vùng lũ những món quà tết đơn sơ ấy. Nhẹ nhàng và thanh thản khi cuộc sống đầy rẫy sự đua chen để tìm cho cá nhân mình một lối sống an nhàn và dư dả của một số người thì chúng tôi vẫn cần có thêm những tấm lòng và tình yêu thương cuộc sống. Chị đã gieo vào lòng tôi những hạt mầm thánh thiện. Giờ đây chị đã và đang chịu những nỗi đau do hóa trị nhưng trong tâm hồn vẫn đau đáu trông về những mảnh đời nghèo. Chị nằm một chỗ để chữa bệnh nhưng vẫn thường theo dõi những hoạt động của chị Việt Ly.

Vừa qua có sự giúp đỡ của Hội Văn hóa khoa học San _ Diego chị Việt Ly và chị Mỹ Anh cùng chúng tôi đã mang đến cho Tuy Phước vùng rốn lũ của Bình Định những món quà nho nhỏ nhưng đầy ắp tình người. Những chút tình từ nơi xa mà chị Việt Ly mang về với sự cộng tác của chị Mỹ Anh và chúng tôi.

Mong sao trong cuộc đời này còn có thêm những tấm lòng nhân ái để gió cuốn đi cuốn những chút tình mà chúng ta có thể san sẻ được cho ai đang rất cần… Một niềm vui đơn sơ một chút nắng vàng giữa trời đông lạnh giá ta san sẻ cho nhau.

Ôi! Sao tôi thấy mình còn quá bé nhỏ so với những tấm lòng vàng trên đất nước Việt Nam này đã và đang chung tay cùng nhau giúp đỡ cho những mảnh đời bất hạnh trên thế gian này….. Mong sao??? Mong sao???


Tháng 01/08

More...